sợ ............ ma :-s

Status
Không mở trả lời sau này.
thiên hạ đệ nhất sợ .... chuột :'>. Còn ma thì chưa gặp nên chưa sợ :p
 
GVN 10 phần thì 8 phần là con trai, 2 phần là con gái. Vì vậy trong topic này con trai nhiều là phải... :whew:

@ All: Trong đây có ai ở đạo chúa không ????
________________

Tớ đạo Chúa này :D

Thực ra ko phải có đạo -như tớ- là ko tin có ma đâu.Gia đình tớ đạo gốc luôn đó,vậy mà trừ ba mẹ,tớ và con em tớ thì dòng họ hầu như ai cũng gặp ma rồi :-s

Nghe kể sợ lắm.Ông tớ hồi đấy làm trong Ban hành giáo,cứ đi trong cái phòng người ta để xe tang rồi đồ tang lễ đó,đi giống dạng như xem xét rồi đóng cửa lại ấy.

Rồi một hôm ông tớ có cảm giác như ai đó đi đằng sau quật roi vào người ông tớ ấy :-s Cứ tiếng roi vun vút vun vút,nghe thấy cơ,vậy mà quay lại ko có ai,chỉ nghe thấy tiếng cười mà ông tớ bảo là "ma già lắm".

Sự việc cứ diễn ra mấy ngày như vậy :-s Rồi ông tớ bảo cha đến rảy nước Thánh làm phép ấy,ngày sau là nó biến mất luôn.

Á á:-s

Nghe kể chuyện ma mà người kể chuyện là người đã gặp rồi thì sợ lắm :(( Khu vực nhà tớ người bị ma ám cũng nhiều nữa ;__;
 
nói ra mọi người ko tin. có thể ma đã cứu mạng tôi :|

và con ma đó ở ngay chỗ tôi ngủ :|
 
Bạn nên kiếm game Fatal Frame 3 về chơi...khi coi xong ending bạn sẽ có 1 suy nghĩ khác về ma....
 
Phản xạ nhanh trước khi trấn tĩnh chứng minh rằng Daki vẫn sợ ;)), nếu ko sợ thì phải dừng lại xem xét rồi mới phản ứng chứ =)).

Giật mình khác với sợ. Khi giật mình, con người ta có thể phản ứng rất nhanh mà không ngờ được mình gây ... họa cho ai. :)) Thèng em trên cty cũ, chỉ suýt nữa là ... nhảy loi nhoi. ;;) Cũng may mà nó né kịp. ;))

Còn thèng em họ ở nhà thì ... vừa càu nhàu, vừa làu bàu "chị gì mà ác gớm. Đánh đâu không đánh, đá đâu không đá..." =)) Nó học Karate gần chục năm ùi đó. ;)) Ku cậu không ngờ ta ra tay ... tàn nhẫn thế. =)) Nó đe ta "Nhỡ em cũng phản ứng ngược lại chị chết thì sao?" Ta tỉnh rụi "Mày em tau mà dám ... giết tau à?? :)) Thử đi, chưa biết ai chết à." Thế là quay qua liếc xéo rồi mím môi, rồi ... chửi thầm. :)) Vậy mà vẫn không chừa tật chọc phá ta. :-w



To Sửa Xe, Zap, Rex, maiyeu: Óanh cho bờm đầu hết bi giờ. :-w
 
Óanh cho bờm đầu hết bi giờ. :-w
Chị Ki này dữ ngoài miệng thôi, chứ bên trong nhát cáy à, em biết mà :'>
.
___________Auto Merge________________

.
PS: sửa xe thì em ko biết, nhưng em biết phá xe hay lắm đó :'>
 
Chị Ki này dữ ngoài miệng thôi, chứ bên trong nhát cáy à, em biết mà :'>
.
___________Auto Merge________________

.
PS: sửa xe thì em ko biết, nhưng em biết phá xe hay lắm đó :'>

Hên xui thoai. :-"

Đang mong cái đám em này nó đi cho lẹ. Cả chục thèng Quý Hợi nó lu xu bu cái trò Đột Kích bên cạnh, nhức cả đầu. 8-}
 
Xin 1 lần đc gặp ma . Đó giờ chưa bao giờ có cảm giác là gặp ma nên ko biết nó đáng sợ như thế nào . Tất nhiên là củng co cảm giác rờn rợn khi đi vào chỗ tối 1 mình hay ngủ 1 mình ở trong phòng tối ....
 
Xin 1 lần đc gặp ma . Đó giờ chưa bao giờ có cảm giác là gặp ma nên ko biết nó đáng sợ như thế nào . Tất nhiên là củng co cảm giác rờn rợn khi đi vào chỗ tối 1 mình hay ngủ 1 mình ở trong phòng tối ....
Gặp xong là không còn mạng mà comment đâu :-s
 
Còn thèng em họ ở nhà thì ... vừa càu nhàu, vừa làu bàu "chị gì mà ác gớm. Đánh đâu không đánh, đá đâu không đá..." Nó học Karate gần chục năm ùi đó. Ku cậu không ngờ ta ra tay ... tàn nhẫn thế. Nó đe ta "Nhỡ em cũng phản ứng ngược lại chị chết thì sao?" Ta tỉnh rụi "Mày em tau mà dám ... giết tau à?? Thử đi, chưa biết ai chết à." Thế là quay qua liếc xéo rồi mím môi, rồi ... chửi thầm. Vậy mà vẫn không chừa tật chọc phá ta.

Nhớ lúc trước có đọc ở đâu đó 1 thằng bị đá văng cả bi ra ngoài 8-}, cẩn thận =)). Mà chị gì mà ác thế ^:)^, em trai đã vậy, chồng thì ... =)).

Cho em hỏi fatal frame nói về gì?

Game kinh dị, chơi "đã" lắm :'>. Gặp ma thay vì cầm súng bắn thì lại cầm máy ảnh canh con ma mà chụp :'>, chụp nó đẹp thì nó tự biến đi thôi ( ma mà điệu gớm :))).

Nghe kể sợ lắm.Ông tớ hồi đấy làm trong Ban hành giáo,cứ đi trong cái phòng người ta để xe tang rồi đồ tang lễ đó,đi giống dạng như xem xét rồi đóng cửa lại ấy.

Rồi một hôm ông tớ có cảm giác như ai đó đi đằng sau quật roi vào người ông tớ ấy Cứ tiếng roi vun vút vun vút,nghe thấy cơ,vậy mà quay lại ko có ai,chỉ nghe thấy tiếng cười mà ông tớ bảo là "ma già lắm".

Sự việc cứ diễn ra mấy ngày như vậy Rồi ông tớ bảo cha đến rảy nước Thánh làm phép ấy,ngày sau là nó biến mất luôn.

Ma thì chưa thấy nhưng nghe kể suốt, nhất là ở dưới quê những năm chống Mỹ ;)).
 
Ai nói không có ma thì tại người đó chưa gặp thôi, chứ tui cũng mấy lần gặp nên rất tin và tui nghĩ trong này chắc ít nhiều gì cũng đã có ng` gặp.
Nhưng nói thật chứ lúc gặp ma thì mình không biết là mình gặp, nhưng nghĩ lại thì mới thấy ớn :) .

Năm sinh tớ thì mẹ tớ do bị tớ hành nên ăn uống thất thường ===> suy nhược cơ thể dẫn tới bị lao nên phải vô bv lao Phạm Ngọc Thạch nằm. Mấy bữa đầu thì cái phòng còn đông người nên chưa bị nhát, khoảng mấy ngày sau có người ta ra viện nên vắng bớt đi, tối còn vắng hơn nữa, mà phòng trong bệnh viện dài lắm. Tối bữa đó, mẹ tớ vì uống thuốc nên không ngủ được, không ngờ đêm đó nó nhát. Chỉ thấy cái mặt àh, đen nhưng không phải đen xì mà đen vằn vện kiểu vân gỗ :-s. Một số bạn chắc thắc mắc sao lúc đó không la lên, tớ hỏi mẹ tớ thì được câu trả lời :"Lúc đó người mình tự nhiên cứng ngắc, trong đầu thì nghĩ là phải la lên nhưng miệng ú ớ không nên lời". Mấy người năm trong phòng hồi sau nghe mẹ tớ ú ớ bật đèn lên thì lúc đó nó đi, người mới trở lại bình thường.
Qua ngày hôm sau, kể cho ông ngoại tớ nghe, ông ngoại lên gặp ông cậu mà tớ gọi là ông Tám tu trên núi xin cho cái bùa. Tối đó mẹ tớ đeo bùa vào, rồi nằm đó, nó cũng đến nhát nữa. Mẹ tớ vừa niệm phật vừa đưa lá bùa ra, nghe trong đầu văng vẳng tiếng nói"Niệm phật hả, niệm phật hả :((". Nó còn dang cái mặt nó lại gần mình. Mọi người gần đó biết đêm qua mẹ tớ bị nhát nên cũng để ý hơn nên chưa ngủ say, nghe mẹ tớ ú ớ là chạy lại nên nó đi mất
Lần này thì mẹ tớ khóc với ông ngoại, nhờ ba tớ với ông ngoại lên xin với bác sĩ cho lãnh thuốc về nhà uống, không dám ngủ lại nữa :-s. Ông bác sĩ hỏi:"Sao nhát quá vậy, ở đây tụi tui cũng gặp hoài" . Năn nỉ rồi ổng cũng cho về. Lúc về có thắp nhang cúng bánh trái. Nghe nói lại là cái giường mẹ tớ nằm hồi đó có một cô chết ở đó. Cổ không uống thuốc mà lại trốn bác sĩ nhả thuốc ra (vì thuốc trị lao hồi đó rất đắng và khó uống).
P/s: cái này là chính miệng mẹ tớ kể lại nên tớ mới nhớ kỹ thế này :whew:
 
Năm sinh tớ thì mẹ tớ do bị tớ hành nên ăn uống thất thường ===> suy nhược cơ thể dẫn tới bị lao nên phải vô bv lao Phạm Ngọc Thạch nằm. Mấy bữa đầu thì cái phòng còn đông người nên chưa bị nhát, khoảng mấy ngày sau có người ta ra viện nên vắng bớt đi, tối còn vắng hơn nữa, mà phòng trong bệnh viện dài lắm. Tối bữa đó, mẹ tớ vì uống thuốc nên không ngủ được, không ngờ đêm đó nó nhát. Chỉ thấy cái mặt àh, đen nhưng không phải đen xì mà đen vằn vện kiểu vân gỗ :-s. Một số bạn chắc thắc mắc sao lúc đó không la lên, tớ hỏi mẹ tớ thì được câu trả lời :"Lúc đó người mình tự nhiên cứng ngắc, trong đầu thì nghĩ là phải la lên nhưng miệng ú ớ không nên lời". Mấy người năm trong phòng hồi sau nghe mẹ tớ ú ớ bật đèn lên thì lúc đó nó đi, người mới trở lại bình thường.
Qua ngày hôm sau, kể cho ông ngoại tớ nghe, ông ngoại lên gặp ông cậu mà tớ gọi là ông Tám tu trên núi xin cho cái bùa. Tối đó mẹ tớ đeo bùa vào, rồi nằm đó, nó cũng đến nhát nữa. Mẹ tớ vừa niệm phật vừa đưa lá bùa ra, nghe trong đầu văng vẳng tiếng nói"Niệm phật hả, niệm phật hả :((". Nó còn dang cái mặt nó lại gần mình. Mọi người gần đó biết đêm qua mẹ tớ bị nhát nên cũng để ý hơn nên chưa ngủ say, nghe mẹ tớ ú ớ là chạy lại nên nó đi mất
Lần này thì mẹ tớ khóc với ông ngoại, nhờ ba tớ với ông ngoại lên xin với bác sĩ cho lãnh thuốc về nhà uống, không dám ngủ lại nữa :-s. Ông bác sĩ hỏi:"Sao nhát quá vậy, ở đây tụi tui cũng gặp hoài" . Năn nỉ rồi ổng cũng cho về. Lúc về có thắp nhang cúng bánh trái. Nghe nói lại là cái giường mẹ tớ nằm hồi đó có một cô chết ở đó. Cổ không uống thuốc mà lại trốn bác sĩ nhả thuốc ra (vì thuốc trị lao hồi đó rất đắng và khó uống).
P/s: cái này là chính miệng mẹ tớ kể lại nên tớ mới nhớ kỹ thế này :whew:

Ke ke ke , rợn thế , người nhà tôi thì chưa ai chưa gặp ma , ai cũng gặp hết trơn . Nghe kể lại tóc mình cứ dựng đứng , gai ốc nổi lên . Hix hix , 1 thời gian đã hết sợ ma vì đêm lo game và th.... rồi , nhưng đọc lại truyện ma thì lại sợ tiếp . Đêm dậy bật đèn đi vệ sinh cũng phải ngó ra cửa rồi mới đi được
 
Năm sinh tớ thì mẹ tớ do bị tớ hành nên ăn uống thất thường ===> suy nhược cơ thể dẫn tới bị lao nên phải vô bv lao Phạm Ngọc Thạch nằm. Mấy bữa đầu thì cái phòng còn đông người nên chưa bị nhát, khoảng mấy ngày sau có người ta ra viện nên vắng bớt đi, tối còn vắng hơn nữa, mà phòng trong bệnh viện dài lắm. Tối bữa đó, mẹ tớ vì uống thuốc nên không ngủ được, không ngờ đêm đó nó nhát. Chỉ thấy cái mặt àh, đen nhưng không phải đen xì mà đen vằn vện kiểu vân gỗ :-s. Một số bạn chắc thắc mắc sao lúc đó không la lên, tớ hỏi mẹ tớ thì được câu trả lời :"Lúc đó người mình tự nhiên cứng ngắc, trong đầu thì nghĩ là phải la lên nhưng miệng ú ớ không nên lời". Mấy người năm trong phòng hồi sau nghe mẹ tớ ú ớ bật đèn lên thì lúc đó nó đi, người mới trở lại bình thường.
Qua ngày hôm sau, kể cho ông ngoại tớ nghe, ông ngoại lên gặp ông cậu mà tớ gọi là ông Tám tu trên núi xin cho cái bùa. Tối đó mẹ tớ đeo bùa vào, rồi nằm đó, nó cũng đến nhát nữa. Mẹ tớ vừa niệm phật vừa đưa lá bùa ra, nghe trong đầu văng vẳng tiếng nói"Niệm phật hả, niệm phật hả :((". Nó còn dang cái mặt nó lại gần mình. Mọi người gần đó biết đêm qua mẹ tớ bị nhát nên cũng để ý hơn nên chưa ngủ say, nghe mẹ tớ ú ớ là chạy lại nên nó đi mất
Lần này thì mẹ tớ khóc với ông ngoại, nhờ ba tớ với ông ngoại lên xin với bác sĩ cho lãnh thuốc về nhà uống, không dám ngủ lại nữa :-s. Ông bác sĩ hỏi:"Sao nhát quá vậy, ở đây tụi tui cũng gặp hoài" . Năn nỉ rồi ổng cũng cho về. Lúc về có thắp nhang cúng bánh trái. Nghe nói lại là cái giường mẹ tớ nằm hồi đó có một cô chết ở đó. Cổ không uống thuốc mà lại trốn bác sĩ nhả thuốc ra (vì thuốc trị lao hồi đó rất đắng và khó uống).
P/s: cái này là chính miệng mẹ tớ kể lại nên tớ mới nhớ kỹ thế này :whew:

Đọc xong sợ quá :o Chắc sau này bị bệnh vô bệnh viện phải kêu người vô canh nữa ^:)^
______________
 
Nhớ hồi năm mình còn đang học lớp 6...Nếu không nhầm thì ông bà vẫn kể nhà cửa cửa mình được tổ tiên phù hộ, ma quỷ không thể xâm phạm đúng không? vậy mà câu chuyện ấy xảy ra đã 18 năm trời tớ vẫn nhớ như hôm qua, hôm ấy...

-Trưa hè nóng bức, tớ với một anh nữa, vốn cầm kì thi họa..thao lược hơn người, hẹn nhau đi tìm đất sét để về nặn tượng Tam Quốc Chí...nơi bọn tớ hay đến là một hố bom cũ, có lẽ là vết tích của cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước của dân tộc ta...khoét một lỗ lớn và nằm nghênh ngang ngay giữa thôn xóm vốn bình yên..như một vết thương nhức nhối chưa kịp lành hằn sâu trong trái tim mỗi con người nơi đây...Hai anh em hăm hở đục khoét, không hề để ý đến mọi vật chung quanh, không để ý rằng xung quanh ko một bóng người và đồng hồ đang điểm đúng 12 giờ...

-Trưa ấy, 2 anh tài trẻ tuổi có một ngày thật hả hê, sung sướng với những công trình kì vĩ do mình tạo ra..trớ trêu thay, đêm ấy....

..Đúng 12 giờ đêm, tớ đang ngon giấc thì bỗng choàng mình tỉnh dậy, một cảm giác rùng rợn, cô đơn xâm chiếm tâm hồn trẻ thơ...nói thật với các cậu,..lúc ấy tớ cảm thấy rõ ràng từng sợi tóc ở sau gáy dần dần dựng ngược dậy..bố mẹ nằm cạnh bên mà cảm thấy như mình đang lạc vào một mê cung, một nơi sâu thẳm đen tối với nỗi kinh hoàng cùng cực...(ko phải là cảm giác bị bóng đè, tớ đã từng bị bóng đè nhiều lần nên biết lắm)..lúc ấy, hàm răng tớ như dính chặt vào nhau, không thể thốt nên lời..loáng thoáng nghe bên tai giọng ba mẹ đầy hoảng hốt và lo âu "khi trưa con đã đi đâu"..mình ko rõ mình đã thốt lên được những gì, chỉ nghe ba mẹ đồng thanh kêu lên một tiếng "trời ơi"..nơi mình nằm là trong nhà, thành đồng vách sắt, nhưng mình cảm thấy nguồn cơn sự sợ hãi bắt nguồn từ nơi kia, chỉ cách mình khoảng 4 mét, sau bức tường dày...thu hết can đảm, mình nhìn ra chỗ đó...nơi ấy là một bóng đen to đen sẫm, đứng lù lù, nhìn chằm chằm vào mình..và Rex ngất đi không còn biết gì nữa////

...sau này mới biết, trong khi tìm đất nặn tượng, mình đã vô tình lấy đi một phần hài cốt của người xấu số nào đã tử nạn trong hố bom định mệnh kia...

câu chuyện mình kể hoàn toàn là thật..vẫn nhớ như in như mới diễn ra ngày hôm qua ...
 
Thần hồn nát thần tính thôi .............. hồi tớ bị rối loạn tiêu hóa vào viện phòng tớ nằm chỉ có 2 người là tớ và 1 ông đang bị phổi nằm cách xa nhau mà có bị nhát đâu :|
 
Thần hồn nát thần tính thôi .............. hồi tớ bị rối loạn tiêu hóa vào viện phòng tớ nằm chỉ có 2 người là tớ và 1 ông đang bị phổi nằm cách xa nhau mà có bị nhát đâu :|

Thì cũng tùy người nặng hay yếu bóng vía nữa chứ, còn tùy vào bệnh viện nữa chứ :D. Hồi đó mắc bệnh lao mà người ta không chịu uống thuốc, hoặc bị nặng rồi mới vô bệnh viện, nên trong bệnh viện người chết nhiều :whew:
 
Tớ yêu vía lắm :| coi phim ma xong là đảm bảo ko tài nào nhắm mắt nổi :|
 
Status
Không mở trả lời sau này.
Back
Top