So sánh Trương Phi và Lữ Bố

mutsu nói:
Muốn thì cứ nói đại ra là Tiếng Anh của tôi giỏi lắm , cần gì phải giả vờ như thế ?
ôi, Mutsu quả là Dương Tu của ta đó :))
Cám ơn ! Sửa làm gì nữa ! Del nó đi ! Để đấy làm gì cho chướng mắt ! Viết dở thế chỉ thêm hổ thẹn mà thôi !
không những Mut là Dương Tu mà còn là Tôn Sách nữa (tự mình biết mình :D)
korangar nói:
Được, tôi về phe Trương Phi đây, nhưng lười đọc mấy trang trước quá, hay tôi với ông cãi lại từ đầu nhá
được thôi, chấp bác post trước đó :))
 
wiwi nói:
được thôi, chấp bác post trước đó :))

Được, thế tôi bắt đầu post đây :))

Về nhân: Trương Phi rõ ràng là có lòng thương dân chúng cực khổ nên mới theo Lưu Bị đánh Khăn Vàng, còn Lã Bố thì không thấy một chữ nhân nào cả
Về nghĩa: Trương Phi là người có nghĩa, thuỷ chung trước sau như một, còn Lã Bố theo Đinh giết Đinh, theo Đổng lại giết Đổng, rõ là đồ bất nghĩa
Về trí: Trương Phi ít ra còn biết dùng mẹo nghi binh lừa Tào Tháo, dùng kế bắt Nghiêm Nhan, còn Lã Bố không những không nghĩ được kế đã đành mà có kế hay cũng không nghe, thật là bất trí
Tạm thời thế đã, từ từ nghĩ tiếp :))
 
lầm lầm, cái chính ở đây không phải chuyện lí tưởng, mà là ở con người, không rõ là DCP cố tình hay thật sự không hiểu ý mỗ nhỉ?
Như Bác Hồ tìm ra lí tưởng đúng (thật ra là "con đường" nhưng cứ nói theo cách DCP đã) thì mọi người nghe theo là dĩ nhiên nhưng điều đó khác với chuyện mọi người phải nhất nhất theo ý Bác, thế thì Bác chắc sẽ trở thành nhà độc tài rồi!
Ấy, nếu wiwi nói thế thì Phi chỉ nghe theo lời anh thui, có thấy nhất nhất theo ý Bị bao giờ
Nhưng Lưu Bị thì chính là "nhà độc tài về lí tưởng" của Trương Phi. Bị chính là đầu mối dẫn dắt cho hành động của Phi, thế nên Phi mới là một con rối, ngay cả cái lí tưởng của Phi cũng phải chiều theo cái lí tưởng của Bị (chứ không phải theo cái đúng của Bị!).
Ồ vậy sao, thông cảm tui chưa từng đọc thấy đoạn nào như thế cả, ko biết wiwi có bằng chứng gì ko, khi bảo Bị là "nhà độc tài về lý tưởng" của Phi
Còn Lã Bố tự mình làm chúa, không phải theo ai, lí tưởng là của chính mình, thật quả nhiên là trang anh hùng đội trời đạp đất, con rối như Trương Phi thì làm gì sánh kịp?
LuBu tự làm chúa cũng chỉ vì Điêu Thuyền mà thôi, nếu ko có ĐT, chắc LuBu vẫn còn cúc cung tận tụy với Trác, như thế thì chắc "đầu đội Trác, chân đạp đất" là đúng rùi.
hố hố, đang nói chuyện mưu kế của Trần Cung và LÃ Bố mà sao lại nhảy sang chuyện khác vậy, có gì thì cứ nói một tiếng rõ ràng đại loại như "thôi chúng ta đừng nói chuyện này nữa..." chứ chưa gì đã vèo một cái thuận đường chạy sang chuyện khác. Sao mà giống... đánh trống lảng vậy kìa?
Cái này đúng là wiwi chẳng hiểu ý người viết rùi, ý tui là muốn kế thực hiện kế của Trần Cung thì chỉ cần có tâm phúc để lại, thế mà Bố chẳng có tâm phúc nào cả, hì, còn kế theo Điêu Thuyền thì kết wả wá rõ ràng, đấy là đang nói về kế của Trần Cung đấy chứ ;))
Biết sai mà sửa là bậc hảo hán, DCP đem điều đó ra bỡn cợt thì không phải người quân tử, thật tiếc, thật tiếc
Như Trương Phi thì mê muội chính là ở cái chỗ chạy theo một lý tưởng của người khác, hắn xoay bên Đông thì không dám ngó bên Tây, không những là mê muội mà còn là ngu muội nữa!
lolzzz, sửa sai kiểu Bố thì wả là "hảo hán" nhỉ (hán tốt =))), ấy là chưa nói người ta thông thường chỉ phạm sai lầm 1 lần rùi rút kinh nghiệm những lần sau, thế mà LuBu làm đi làm lại vài lần như thế, ấy mà gọi là vô tình làm sai nên sửa sao? thế phải gọi là cố tình chứ :)) Hì, Phi thì theo lý tưởng của anh, cũng là của chung mọi người, chẳng có gì sai trái, lại biết cách để thực hiện lý tưởng, giúp Bị bình Thục, đặt nền móng xây dựng, thế ra vẫn hơn LuBu xa lắc
DCP sao lại bày cái tuồng con nít cãi xằng, thuận miệng nói bừa thế này. Bác nói Bố kiêu căng, ngu ngốc, tôi ghi nhận nhưng tiếc là không thấy cái luận cứ đâu cả nên đành vất những từ ngữ phía sau đi mất thôi
Ài, tui ghét ba cái trò trích dẫn lắm, vì ko có down bộ text TQC về, mà chỉ có sách thui, mất công ngồi gõ, vô vị lắm. Nhưng nếu thích chứng cứ thì ko khó, Bố ngu ngốc, cái ấy thì Vương Doãn đã nhận thấy từ lâu, oài, lại lòi ra tật tham dâm ;)), còn kiêu căng, LuBu wá tin vào bản thân, thành ra tưởng mình là nhất, kế Trần Cung nghe là được, đánh lui Tào A Man, thế mà ko nghe, nghe lời vợ cha mình ;)), chúng tướng vì Bố, mà Bố thì vì vợ con, thế sao ko bại được, wa đấy lại thấy cách đối nhân xử thế của Bố lại càng có vấn đề.
thế hóa ra "sự thật khách quan" là "suy nghĩ giống nhau của nhiều người" . Hay lắm, hay lắm, kiến thức triết học của DCP thật là... mới mẻ, cam bái hạ phong
Lolzzzz, "suy nghĩ giống nhau của nhiều người" là để bác bỏ cái ý "vịn người khác" của pác thui, thế mà lại cho là "sự thật khách quan", kiến thức triết của wiwi wả là ..., mà chẳng biết wiwi có học triết chưa nữa =))
Bố biết nghe kế đúng của Trần Cung mà đánh cho Tào A Man tan tác ở Bộc Dương, biết nghe mưu hay của Trần Đăng để đánh bại Viên Thuật. Thế thì chứng cứ nào cho thấy Bố chỉ biết nhìn mình? không lẽ DCP lại chơi trò nói xằng vô chứng nữa sao?
Thế sao ko nghe kế Trần Cung nữa, hay chỉ vì ko còn kế nào khác, phải dùng kế Trần Cung, Trần Đăng, nên mới thắng (rùa wá), mà cũng phải thôi, ngu cỡ Bố thì làm gì có nhiều kế mà lựa chọn, nên khi nghe ĐT dâng kế là làm theo, bỏ ngay kế Trần Cung, rốt cuộc mèo vẫn là mèo, ko thể là hổ được :))
Lời bàn: kẻ ko cần nhìn ai thì rốt cuộc ngu vẫn là ngu, còn kẻ biết mình, biết ta, ai hay thì học hỏi mới là khôn
Nhân tiện, kẻ "biết mình, biết ta, ai hay thì học hỏi" là ai vậy kìa DCP
Vậy wiwi, nằm trong vế nào của câu ấy, đừng bảo rằng nằm trong vế trước thì thật là ... tội lỗi, tội lỗi
sao lại nói năng như bọn đầu đường xó chợ thế kia vậy DCP
Lã Bố tuy lúc đầu theo người nhưng về sau tự lập làm chúa, thế thì cái bản chất nô bộc nào có ở Bố?
có nói là con gì đâu, tự wiwi hiểu lấy đấy chứ, hì, có tư tưởng đầu đường xó chợ, lại gán cho người ta, xem ra wiwi khoái chơi trò gắp lửa bỏ tay người nhỉ =)), hì, lúc đầu theo người làm con ... (con nuôi í), lúc sau do tham danh - lợi - sắc mới phải bỏ chạy, gặp Bị cưu mang, lại đi trở mặt chiếm đất người, lòng lang dạ thú, quá trình xưng chúa của LuBu hay thế mà sao pác ko kể ra ^.^, sau khi bị Tháo bắt, nếu Lưu tai to ko nói đốc vào, chắc bản chất nô bộc lại lần nữa quay về với Bố =))
Chán quá đi mất, bàn luận với Phương huynh nãy giờ tiểu đệ chỉ sáng ra được cái tài cãi xằng vô bằng vô chứng và thỉnh thoảng lại chửi đổng như con nít đuối lý, không biết phe Anti-LuBu còn anh hào nào khác nữa không vậy kìa
Thất vọng wá đi, tranh luận với wiwi mà lại thăng tiến thêm tính bới móc (giống gà ghê chưa), tài vu khống tăng thêm mấy bậc, còn bàn luận nữa chắc chân đi theo con cua luôn wá.
Lời bàn: Gà vương tự tin là tốt, nhưng tự tin thái wá sẽ là tự kiêu, xem ra thế gian biết đến bài học LuBu còn wá ít, đáng tiếc, đáng tiếc
 
Nhắc nhở DCP, Sep đã sửa hộ bài, lần sau mà còn thế thì....
Hic, thks nhé Sep, chắc tại do buổi sáng vội vã đi, nên nhầm lẫn chút, chứ bình thường thì ko như thế, hì, còn phải đi câu chỗ khác nữa mà, hic, khổ tâm lắm =))
 
To mutsu:
Vậy chứ mã siêu có được cái mưu hay nào không mà vẫn được xếp vào hàng ngũ đại hổ tướng?
Lại còn nguỵ diên mưu trí thừa thì lại bị loại?
Theo tôi thấy thì tiêu chuẩn lập ngũ đại hổ tướng giựa vào sức khoẻ là chính, mưu trí chỉ là thứ yếu để xếp hạng mà thôi
Hơn nữa, trương phi biết dùng mưu chỉ kể từ khi có khổng minh dìu dắt mà thôi. trước đó, bác chỉ ra cao mưu nào của trương phi đi
Than ôi! lã phụng tiên sao chết sớm thế? sống thêm tí nữa có phải là một đại tướng không?
 
DCP nói:
Ấy, nếu wiwi nói thế thì Phi chỉ nghe theo lời anh thui, có thấy nhất nhất theo ý Bị bao giờ
Phi cho rằng phải giết Trác mới đúng thì Bị bảo đừng, Phi không dám trái, rốt cuộc cái ý của Bị... trật lất. Chứng cứ vậy chắc cũng đủ rồi há DCP :lol:
Bởi thế mới nói, ai biểu mất lòng chư tướng, để rùi chẳng có thằng nào đáng tin mà dùng, ấy là lỗi của Lu Bu, trách ai bi giờ, mí thằng ngu mà còn kiêu căng như hắn chưa chết non là may lém rùi
Cái này đúng là wiwi chẳng hiểu ý người viết rùi, ý tui là muốn kế thực hiện kế của Trần Cung thì chỉ cần có tâm phúc để lại, thế mà Bố chẳng có tâm phúc nào cả, hì, còn kế theo Điêu Thuyền thì kết wả wá rõ ràng, đấy là đang nói về kế của Trần Cung đấy chứ
chẳng thấy liên can gì cả? mưu kế của Cung đâu có can gì đến người tâm phúc? cái chính cũng chỉ có Lã Bố và Trần Cung cầm binh mà? không bhiết DCP có cao kiến thật hay là bị bắt trúng tim đen nên chống chế đây, hố hố :lol:
olzzz, sửa sai kiểu Bố thì wả là "hảo hán" nhỉ (hán tốt ), ấy là chưa nói người ta thông thường chỉ phạm sai lầm 1 lần rùi rút kinh nghiệm những lần sau, thế mà LuBu làm đi làm lại vài lần như thế, ấy mà gọi là vô tình làm sai nên sửa sao?
DCP nói thế thật là thiển cận lắm! Nên biết khi con người làm một việc phạm lỗi lầm thì người ta sẽ cố làm nữa để đạt thành công. "Thất bại là mẹ thành công" chính mang ý đó, không lẽ DCP không hiểu? Lã Bố trước làm tôi cho Đinh Nguyên thất bại nên mới làm tôi cho Đổng Trác nhưng cũng lại thất bại. Thế nên Bố mới tự lập nghiệp riêng theo lời Vương Doãn chỉ bảo, đấy là biết sai thì sửa, sửa mãi mới có cái thành công vậy!
Hì, Phi thì theo lý tưởng của anh, cũng là của chung mọi người, chẳng có gì sai trái, lại biết cách để thực hiện lý tưởng, giúp Bị bình Thục, đặt nền móng xây dựng, thế ra vẫn hơn LuBu xa lắc
Lí tưởng của Bị thì là lí tưởng của Bị, lí tưởng của Phi thì là lí tưởng của Phi. Nên biết tôi không xét đến cái đúng/sai ở lí tưởng của Bị, tôi chỉ nói đến cái vô dụng của Trương Phi khi chỉ biết vuốt đuôi theo lí tưởng người khác, sao so sánh với Lã Bố tự đứng trên chân mình chứ? DCP cứ cố trốn tránh chuyện này để nhảy sang chuyện đúng/sai của lí tưởng, không biết có thâm ý gì... đánh trống lảng chăng? :lol:
Ài, tui ghét ba cái trò trích dẫn lắm, vì ko có down bộ text TQC về, mà chỉ có sách thui, mất công ngồi gõ, vô vị lắm.
Ôi, luận cứ là bằng chứng dùng để chứng minh cho luận điểm, không nhất thiết phải bê nguyên xi cả bộTQC. Mà lại nói nếu không biết luận điểm của mình ra sao, cũng không biết nên nói thế nào thì có bê cả bộ TQC vào cũng bằng vô dụng, tốt nhất là đừng đưa luận điểm ra làm gì :lol:
Nhưng nếu thích chứng cứ thì ko khó, Bố ngu ngốc, cái ấy thì Vương Doãn đã nhận thấy từ lâu, oài, lại lòi ra tật tham dâm , còn kiêu căng, LuBu wá tin vào bản thân, thành ra tưởng mình là nhất, kế Trần Cung nghe là được, đánh lui Tào A Man, thế mà ko nghe, nghe lời vợ cha mình , chúng tướng vì Bố, mà Bố thì vì vợ con, thế sao ko bại được, wa đấy lại thấy cách đối nhân xử thế của Bố lại càng có vấn đề.
này nhé, Vương Doãn là tay cao minh, lừa DCP chắc còn được nữa là, thế nên đừng bảo thua Doãn thì Bố ngu ngốc mà nhầm :lol:
Nói Bố tham dâm thì thật là... ôi... có ai quanh đây không nhỉ? nói nhỏ nghe chứ hình như đến giờ tôi gặp tên nào cũng tham dâm... cả DCP cũng không loại trừ :lol:
Lã Bố tin vào bản thân không phải là kiêu căng mà chỉ là tự tin, không có cái gì để nói đó là kiêu căng hay "quá" tự tin cả khi mà người ta thật sự có cái tài để tin vào :lol:
Lã Bố nghe lời lúc thấy đúng, chứ đâu có phải bọn ngu si ba phải mà động ai khuyên cũng nghe đâu. Vợ con đúng thì nghe, chư tướng sai thì đạp, đấy là lẽ thường ở đời vậy! Không lẽ 2 bên đưa ra 2 ý kiến trái nhau thì Bố phải ừ ừ cả 2 thì mới gọi là đối nhân xử thế "không có vấn đề" hả DCP :lol:
 
DCP nói:
Còn LB thì "chính nghĩa vị kỷ" đến nỗi sử sách ai cũng công nhận là tham...
...hì, cái này ko phải là vịn người mà là biết nhìn nhận vào sự thật khách quan, chứ ko chủ quan duy ý chí như ai đó
DCP nói:
Lolzzzz, "suy nghĩ giống nhau của nhiều người" là để bác bỏ cái ý "vịn người khác" của pác thui, thế mà lại cho là "sự thật khách quan", kiến thức triết của DCP wả là ..., mà chẳng biết DCP có học triết chưa nữa
đấy đấy, chính thế, DCP nhận xét bài viết của... mình đúng lắm, wiwi không có cần phải sửa gì ngoài cái "object" ở bài thứ ba (thay "wiwi" bằng "DCP" :lol:)
Thế sao ko nghe kế Trần Cung nữa, hay chỉ vì ko còn kế nào khác, phải dùng kế Trần Cung, Trần Đăng, nên mới thắng (rùa wá), mà cũng phải thôi, ngu cỡ Bố thì làm gì có nhiều kế mà lựa chọn, nên khi nghe ĐT dâng kế là làm theo, bỏ ngay kế Trần Cung, rốt cuộc mèo vẫn là mèo, ko thể là hổ được
DCP nói thật là ngang như cua bò. Nghe kế Trần Cung, Trần Đăng thắng thì DCP bảo là "rùa quá", khi Bố bỏ cái kế dở của Trần Cung thì bảo là "ngu".
Hố hố, người đời sao thật là dày mặt quá, cứ bẻ cong cái sự việc đi cho hợp với cái nhãn của mình vậy kìa :lol:
Vậy wiwi, nằm trong vế nào của câu ấy, đừng bảo rằng nằm trong vế trước thì thật là ... tội lỗi, tội lỗi
đề nghị nhân huynh đọc lại để hiểu hết cái ý của tại hạ. Quái, mình đã viết rõ như ban ngày mà hắn cũng hiểu nhầm, hay thật :lol:
có nói là con gì đâu, tự wiwi hiểu lấy đấy chứ, hì, có tư tưởng đầu đường xó chợ, lại gán cho người ta, xem ra wiwi khoái chơi trò gắp lửa bỏ tay người nhỉ
Ở đời có những kẻ mặt dày, người ta biết hắn vậy vậy, hắn cũng biết hắn vậy vậy, thế mà hắn cứ nghểnh mặt lên mà nói tréo lại. Cái loại người ấy cụ Lỗ Tấn tả rất hay trong tác phẩm "AQ Chính Truyện", không biết DCP có đọc nhiều lắm không mà... nhiễm thế :lol:
hì, lúc đầu theo người làm con ... (con nuôi í), lúc sau do tham danh - lợi - sắc mới phải bỏ chạy, gặp Bị cưu mang, lại đi trở mặt chiếm đất người, lòng lang dạ thú, quá trình xưng chúa của LuBu hay thế mà sao pác ko kể ra ^.^, sau khi bị Tháo bắt, nếu Lưu tai to ko nói đốc vào, chắc bản chất nô bộc lại lần nữa quay về với Bố
DCP có nhiều câu nói rất là... ngố :lol:, để xem nhé:
- gặp Bị cưu mang, lại đi trở mặt chiếm đất người: cái này thì tôi không cần biết nó mặt người dạ thú cỡ nào vì Binh Bất Yếm Trá mà, nhưng rõ ràng là Bố theo Bị để tự lập nghiệp, nô bộc ở chỗ nào? hay là ở trên bài viết lấy ra từ trong đầu DCP vậy?
- sau khi bị Tháo bắt,nếu Lưu tai to ko nói đốc vào, chắc bản chất nô bộc lại lần nữa quay về với Bố: lại nữa, khi trước đã biết mưu kế của Bố rồi nên Lưu mới mách với A Man, thế mà DCP cũng không biết, kém quá :lol:
Thất vọng wá đi, tranh luận với wiwi mà lại thăng tiến thêm tính bới móc (giống gà ghê chưa), tài vu khống tăng thêm mấy bậc, còn bàn luận nữa chắc chân đi theo con cua luôn wá.
hố hố, DCP huynh mở miệng một câu là Bố thế này, thế nọ mà không thấy cái chứng, cái cứ đâu cả. Thế chẳng phải là cãi xằng vô bằng vô chứng à?
DCP huynh lại nhiều khi vô tình (cố ý đấy nhưng người quân tử không nên nói toẹt ra hết :lol:) lái từ chuyện này sang chuyện khác bằng cách nhận xét Bố ở một vấn đề chẳng ăn nhập gì với luận điểm đang tranh cả. Thế chẳng phải là thỉnh thoảng lại chửi đổng như con nít đuối lý sao?
Lời bàn: Gà vương tự tin là tốt, nhưng tự tin thái wá sẽ là tự kiêu, xem ra thế gian biết đến bài học LuBu còn wá ít, đáng tiếc, đáng tiếc
Khanh chớ quá lời, Cô lúc nào cũng noi theo cái gương tự tin của Lã Bố, cái tài đáng tự hào của Hạ Hầu Đôn, cái miệng tỏ tài của Trương Cáp vậy thôi! :lol:
 
korangar nói:
Về nhân: Trương Phi rõ ràng là có lòng thương dân chúng cực khổ nên mới theo Lưu Bị đánh Khăn Vàng, còn Lã Bố thì không thấy một chữ nhân nào cả
Về nghĩa: Trương Phi là người có nghĩa, thuỷ chung trước sau như một, còn Lã Bố theo Đinh giết Đinh, theo Đổng lại giết Đổng, rõ là đồ bất nghĩa
Về trí: Trương Phi ít ra còn biết dùng mẹo nghi binh lừa Tào Tháo, dùng kế bắt Nghiêm Nhan, còn Lã Bố không những không nghĩ được kế đã đành mà có kế hay cũng không nghe, thật là bất trí
- về nhân: Phi thương dân chúng mà lại đi đàn áp cuộc khởi nghĩa của nông dân :)), thế rõ cái nhân của Phi là cái nhân trung quân ái quốc của Lưu Bị rồi! Về mặt này thì Lã Bố vượt xa Phi. Thử hỏi ai diệt Đổng Trác để cho bá vạn chúng dân Đại Hán thoát nạn đầy ải, cho thập bát chư hầu thoát nạn chiến tranh đánh Trác đây? :))
- về nghĩa: Trương Phi quả rất là có nghĩa. Thế mà nghe Quan Công hàng Tào là xông vào đâm, nghe Triệu Vân hàng Tào là hăm he đòi giết. Ôi, cái nghĩa của Trương Phi thật là to, thật là bự :)). Còn Lã Bố tuy theo người rồi bỏ người nhưng đều là vì nghĩa cả! Bỏ Đinh Nguyên để giúp nhà Hán, bỏ Đổng Trác để giúp vua Hán, gọi là sự phát triển về nhận thức đó :))
- về trí: Trương Phi trí lắm nên mới bị KM lừa vào cái tròng "khích", trí lắm nên mới bỏ cái đại nghĩa (giúp Hán) mà chạy theo cái tiểu nghĩa (trả thù anh) với Lưu Bị. Còn Lã Bố biết dùng kế Trần Cung mà đánh bại A Man, dùng kế Trần Đăng mà đánh bại Viên Thuật, dùng kế của mình giải nguy Lưu Bị, cuối cùng chỉ bị bại trước cái kế phản gián của A Man và Trần Đăng thôi, có gì là bất trí? :))
 
wiwi nói:
- về nhân: Phi thương dân chúng mà lại đi đàn áp cuộc khởi nghĩa của nông dân :)), thế rõ cái nhân của Phi là cái nhân trung quân ái quốc của Lưu Bị rồi! Về mặt này thì Lã Bố vượt xa Phi. Thử hỏi ai diệt Đổng Trác để cho bá vạn chúng dân Đại Hán thoát nạn đầy ải, cho thập bát chư hầu thoát nạn chiến tranh đánh Trác đây? :))
- về nghĩa: Trương Phi quả rất là có nghĩa. Thế mà nghe Quan Công hàng Tào là xông vào đâm, nghe Triệu Vân hàng Tào là hăm he đòi giết. Ôi, cái nghĩa của Trương Phi thật là to, thật là bự :)). Còn Lã Bố tuy theo người rồi bỏ người nhưng đều là vì nghĩa cả! Bỏ Đinh Nguyên để giúp nhà Hán, bỏ Đổng Trác để giúp vua Hán, gọi là sự phát triển về nhận thức đó :))
- về trí: Trương Phi trí lắm nên mới bị KM lừa vào cái tròng "khích", trí lắm nên mới bỏ cái đại nghĩa (giúp Hán) mà chạy theo cái tiểu nghĩa (trả thù anh) với Lưu Bị. Còn Lã Bố biết dùng kế Trần Cung mà đánh bại A Man, dùng kế Trần Đăng mà đánh bại Viên Thuật, dùng kế của mình giải nguy Lưu Bị, cuối cùng chỉ bị bại trước cái kế phản gián của A Man và Trần Đăng thôi, có gì là bất trí? :))

Về nhân: cái vạ đổng trác gây ra cho dân chúng không có lã bố giúp sức thì cũng chẳng thể làm được. Hơn nữa bố giúp vua chẳng phải là vì sự trung quân gì hết, chỉ vì điêu thuyền mà thôi. Trong mắt bố có vua thì đã không nói câu thiên hạ của chung ai cũng có phần gì đó rồi. Trong mắt bố có nhân thì thằng nào cướp của nhà giầu thành lạc dương để hưởng thụ.
Về nghĩa: nghe anh phản, đánh anh. Nghe bạn phản, nện bạn thế mới là cái nghĩa lớn của kẻ trượng phu bỏ tình riêng nghĩ đến cái nghĩa chung, thật là cao thượng cao thượng. Hơn nữa nếu quan vũ phản lưu bị thì khác nào phản huynh trưởng, hùa theo anh hai để phản anh cả mới thực là bất nghĩa.
Về trí: Bố chưa chắc giết trác nếu không có vương doãn bơm đểu, chưa chắc đánh viên thuật nếu không có trần đăng nói khích
 
wiwi nói:
- về nhân: Phi thương dân chúng mà lại đi đàn áp cuộc khởi nghĩa của nông dân :)), thế rõ cái nhân của Phi là cái nhân trung quân ái quốc của Lưu Bị rồi! Về mặt này thì Lã Bố vượt xa Phi. Thử hỏi ai diệt Đổng Trác để cho bá vạn chúng dân Đại Hán thoát nạn đầy ải, cho thập bát chư hầu thoát nạn chiến tranh đánh Trác đây? :))

Cuộc khởi nghĩa của nông dân chỉ đúng ol73 bản chất lúc đầu, về sau cuộc khởi nghĩa của nông dân trở thành phản loạn (giặc khăn vàng), cho nên Phi đàn áp cuộc khởi nghĩa đó chính là cứu dân vậy. Còn Bố tui diệt Trác nhưng cũng chỉ vì tranh giành 1 cô gái mà ra, vì 1 cô gái mà giết cha nuôi của mình cái đó là bất hiếu chứ không phải là nhân.

- về nghĩa: Trương Phi quả rất là có nghĩa. Thế mà nghe Quan Công hàng Tào là xông vào đâm, nghe Triệu Vân hàng Tào là hăm he đòi giết. Ôi, cái nghĩa của Trương Phi thật là to, thật là bự :)). Còn Lã Bố tuy theo người rồi bỏ người nhưng đều là vì nghĩa cả! Bỏ Đinh Nguyên để giúp nhà Hán, bỏ Đổng Trác để giúp vua Hán, gọi là sự phát triển về nhận thức đó :))

Đó chứng tỏ là Phi có nghĩa, đã kết nghĩa với anh mình là lưu bị thề suốt đời không phụ, cho nên khi nghe tin những người thân cận anh mình không giữ vững lòng trung mới hăm he đánh đó không phải là trọn nghĩa với anh mình hay sao?? Bố bở Đinh Nguyên chỉ vì chức tước cao trọng với lại con ngựa xích thố chứ vì nhà Hán cái nổi gì, sau này bỏ Trác là vì Điêu Thuyền chứ không phải vì giúp nhà Hán. 1 người thấy lợi quên nghĩa 2 lần giết cha nuôi của mình như Bố mà theo ông có nghĩa thì thật là thế gian này loạn cả :D

- về trí: Trương Phi trí lắm nên mới bị KM lừa vào cái tròng "khích", trí lắm nên mới bỏ cái đại nghĩa (giúp Hán) mà chạy theo cái tiểu nghĩa (trả thù anh) với Lưu Bị. Còn Lã Bố biết dùng kế Trần Cung mà đánh bại A Man, dùng kế Trần Đăng mà đánh bại Viên Thuật, dùng kế của mình giải nguy Lưu Bị, cuối cùng chỉ bị bại trước cái kế phản gián của A Man và Trần Đăng thôi, có gì là bất trí? :))

Trương Phi không có trí cho nên mới lừa Trương Cáp , bắt sống Nghiêm nhan giúp cho Bị tiến vào Thục nhanh chóng, còn Bố trí dũng song toàn cho nên không nghe lời mưu sĩ mà nghe lời vợ mình đến nổi phải đầu rơi xuống đất #>:) #>:)
 
man nói hay quá,đề nghị mọi người khen ngợi=D>
còn ku wiwi,ờ muốn cãi cho vui thì được nhưng đừng vì thế mà quá đáng đến mức lố bịch như vậy nhé.
 
Choài, chia làm 2 bài cơ à, thôi theo luôn vậy
Phi cho rằng phải giết Trác mới đúng thì Bị bảo đừng, Phi không dám trái, rốt cuộc cái ý của Bị... trật lất. Chứng cứ vậy chắc cũng đủ rồi há DCP
Thế nếu Phi manh động, lỡ ra ko thành thì liên luỵ đến 2 anh à, ấy là còn biết suy nghĩ thiệt hơn đấy chứ nào phải chỉ biết nghe lời anh ko đâu. Có đâu như LuBu, Trác bảo đào mồ mả lăng mộ đế thì đào ngay =))
chẳng thấy liên can gì cả? mưu kế của Cung đâu có can gì đến người tâm phúc? cái chính cũng chỉ có Lã Bố và Trần Cung cầm binh mà? không bhiết DCP có cao kiến thật hay là bị bắt trúng tim đen nên chống chế đây, hố hố
Nếu Lã Bố cùng Trần Cung cầm binh, thì còn lo gì nội loạn trong thành mà bỏ kế Trần Cung, nói thế chẳng hoá ra Bố kém trí, lo hão à?
DCP nói thế thật là thiển cận lắm! Nên biết khi con người làm một việc phạm lỗi lầm thì người ta sẽ cố làm nữa để đạt thành công. "Thất bại là mẹ thành công" chính mang ý đó, không lẽ DCP không hiểu? Lã Bố trước làm tôi cho Đinh Nguyên thất bại nên mới làm tôi cho Đổng Trác nhưng cũng lại thất bại. Thế nên Bố mới tự lập nghiệp riêng theo lời Vương Doãn chỉ bảo, đấy là biết sai thì sửa, sửa mãi mới có cái thành công vậy!
Ừ, chẳng biết LuBu phạm sai lầm gì khi chưa đạt đến mục đích cao cả là danh - lợi - sắc vậy, sai lầm là đã theo 1 tên ko đáp ứng được hắn, nên ra tay sửa chữa bằng cách thủ tiêu 1 kẻ đã từng nhận là cha, mà chỉ vì con ngựa và gái đẹp. Cái lỗi bất nhân, bất nghĩa ấy mà chỉ coi như vài sai lầm để sửa, xem ra cách so sánh của wiwi hỏng mất rùi :))
Lí tưởng của Bị thì là lí tưởng của Bị, lí tưởng của Phi thì là lí tưởng của Phi. Nên biết tôi không xét đến cái đúng/sai ở lí tưởng của Bị, tôi chỉ nói đến cái vô dụng của Trương Phi khi chỉ biết vuốt đuôi theo lí tưởng người khác, sao so sánh với Lã Bố tự đứng trên chân mình chứ? DCP cứ cố trốn tránh chuyện này để nhảy sang chuyện đúng/sai của lí tưởng, không biết có thâm ý gì... đánh trống lảng chăng?
Choài oai, ở đâu ra kiểu nhận xét vần đề ấu trĩ vậy choài, xét 1 vấn đề chỉ xét 1 khía cạnh, rùi bảo rằng đấy là cả vấn đề =)) Phải xét cả việc đúng sai của lý tưởng của Bị chứ, để biết tại sao Phi lại đi theo chứ, chứ chẳng lẽ cứ ai đưa ra lý tưởng thì Phi đều đi theo mà chẳng cần biết đúng sai sao lolzzzz Đôi khi theo 1 lý tưởng đúng của người khác mà ích nước lợi dân, vẫn hơn tự tạo 1 lý tưởng cá nhân hại dân, hại nước
Ôi, luận cứ là bằng chứng dùng để chứng minh cho luận điểm, không nhất thiết phải bê nguyên xi cả bộTQC. Mà lại nói nếu không biết luận điểm của mình ra sao, cũng không biết nên nói thế nào thì có bê cả bộ TQC vào cũng bằng vô dụng, tốt nhất là đừng đưa luận điểm ra làm gì
Vì tôi đọc truyện chỉ nắm ý thôi, ko thích nhớ rõ tình tiết, bởi thế ngại nếu nhớ nhầm tên người thì có kẻ có cớ làm rùm beng lên :)). Nhưng thôi, để chiến với gà ;;) thì tôi cũng sẽ về đọc lại, ráng mà nhớ để đưa vào :))
này nhé, Vương Doãn là tay cao minh, lừa DCP chắc còn được nữa là, thế nên đừng bảo thua Doãn thì Bố ngu ngốc mà nhầm
Nói Bố tham dâm thì thật là... ôi... có ai quanh đây không nhỉ? nói nhỏ nghe chứ hình như đến giờ tôi gặp tên nào cũng tham dâm... cả DCP cũng không loại trừ
Lã Bố tin vào bản thân không phải là kiêu căng mà chỉ là tự tin, không có cái gì để nói đó là kiêu căng hay "quá" tự tin cả khi mà người ta thật sự có cái tài để tin vào
Lã Bố nghe lời lúc thấy đúng, chứ đâu có phải bọn ngu si ba phải mà động ai khuyên cũng nghe đâu. Vợ con đúng thì nghe, chư tướng sai thì đạp, đấy là lẽ thường ở đời vậy! Không lẽ 2 bên đưa ra 2 ý kiến trái nhau thì Bố phải ừ ừ cả 2 thì mới gọi là đối nhân xử thế "không có vấn đề" hả DCP
Vương Doãn là tay cao minh thì ko đến nỗi trừ hoạ Trác mà lại rước hoạ Thôi Dĩ, xem chừng còn hơn cả hoạ Trác. Vả lại, cũng chẳng bảo Bố thua mưu Doãn là ngu ngốc, đấy chỉ là luận cứ có người nhận ra cái hữu dũng vô mưu của LuBu mà thôi ;))
Oài, tham dâm đến nỗi ái cơ của bố mình cũng dan díu thì ... miễn bàn =))
Choài, tin vào cái sức khoẻ như trâu của mình, hết, LuBu chẳng còn điểm nào mạnh để tin nữa cả, thế mà cũng ráng xây lý tưởng riêng, ây dà, cái lý tưởng riêng của LuBu thật ra phải là kiếm thằng nào quyền lực, giàu có mà cúc cung phục vụ, chẳng may vì xung đột quyền lợi mà phải cho thằng cản trở lên đường, cuối cùng lở dở cả đôi đường :))
Thì đó, nhờ có "tài" biết nghe mới có ngày treo cổ chứ, thật ra hắn nào biết đúng sai, chỉ biết ko ảnh hưởng đến an nguy cá nhân (gia đình hắn), là hắn chọn thui, còn chúng tướng khuyên can ra sao thì mặc. Hoạ cũng từ cách hắn hành xử như thế mà ra, ko có vấn đề chẳng lẽ lại tốt sao
 
đấy đấy, chính thế, DCP nhận xét bài viết của... mình đúng lắm, wiwi không có cần phải sửa gì ngoài cái "object" ở bài thứ ba (thay "wiwi" bằng "DCP" )
Trích dẫn lung tung cả, phải tôn trọng nguyên tác chứ, muốn gì thì cứ copy lại rùi sửa ;)) Trong 3 cái trích dẫn ấy, sao ko thêm những đoạn của wiwi vào, như thế mọi người đều hiểu ai đúng ai sai thôi ;;)
DCP nói thật là ngang như cua bò. Nghe kế Trần Cung, Trần Đăng thắng thì DCP bảo là "rùa quá", khi Bố bỏ cái kế dở của Trần Cung thì bảo là "ngu".
Hố hố, người đời sao thật là dày mặt quá, cứ bẻ cong cái sự việc đi cho hợp với cái nhãn của mình vậy kìa
Không ngờ chậm hiểu đến thế, ý tôi nói là vì những lúc dùng kế Trần CUng, Trần Đăng, chỉ có 1 ông ấy dâng kế thôi, còn Bố thì cứ thế mà làm, ko có nhiều lựa chọn như lần cả Cung và Thuyền cùng dâng kế
Thế đấy kẻ ở đời ko thông hiểu thì cho là quái, vu cho là bẻ cong sự việc, thật ra họ chẳng hiểu cái mô tê chi cả, chỉ biết chỉ trích cho sướng tay thôi =))
Lời bàn: kẻ ko cần nhìn ai thì rốt cuộc ngu vẫn là ngu, còn kẻ biết mình, biết ta, ai hay thì học hỏi mới là khôn - DcP
Nhân tiện, kẻ "biết mình, biết ta, ai hay thì học hỏi" là ai vậy kìa DCP - wiwi
Vậy wiwi, nằm trong vế nào của câu ấy, đừng bảo rằng nằm trong vế trước thì thật là ... tội lỗi, tội lỗi - DcP
đề nghị nhân huynh đọc lại để hiểu hết cái ý của tại hạ. Quái, mình đã viết rõ như ban ngày mà hắn cũng hiểu nhầm, hay thật - wiwi
Chẳng biết nhầm lẫn chỗ nào nhỉ, câu hỏi của wiwi wá thừa, nên tôi ko trả lời mà hỏi lại, thế thôi. Chẳng hiểu nhầm chỗ nào ta
Ở đời có những kẻ mặt dày, người ta biết hắn vậy vậy, hắn cũng biết hắn vậy vậy, thế mà hắn cứ nghểnh mặt lên mà nói tréo lại. Cái loại người ấy cụ Lỗ Tấn tả rất hay trong tác phẩm "AQ Chính Truyện", không biết DCP có đọc nhiều lắm không mà... nhiễm thế
Ở đời có những kẻ mặt dày, người ta biết bản chất sự việc vậy vậy, hắn cũng biết bản chất sự việc vậy vậy, thế mà hắn cứ nghểnh mặt lên mà nói tréo lại. Hạng người ấy từng gân cổ lên cãi với rất nhiều người, cuối cùng mọi người thấy hắn ngang wá mà bỏ đi, ko thèm chấp, biết là ai ko ;))
DCP có nhiều câu nói rất là... ngố , để xem nhé:
- gặp Bị cưu mang, lại đi trở mặt chiếm đất người: cái này thì tôi không cần biết nó mặt người dạ thú cỡ nào vì Binh Bất Yếm Trá mà, nhưng rõ ràng là Bố theo Bị để tự lập nghiệp, nô bộc ở chỗ nào? hay là ở trên bài viết lấy ra từ trong đầu DCP vậy?
HÌ, khi Bị đưa ngọc ấn của thành, LuBu chực nhảy vào nhận ngay, bộ dạng thế mà cũng gọi là binh bất yếm trá thì wả là nực cười. Với lại ai bảo LuBu nô bộc Bị đâu, chỉ nói là do "Bị nói với Tháo về gương 2 cha nuôi của LuBu, nếu ko thì bản chất nô bộc 1 lần nữa lại quay lại với hắn", chú gà lại định dùng từ ngữ đảo điên để đổi trắng thay đen sao. hay lại ko thông hiểu đoạn ấy, cố tình nói vậy để nhờ giảng lại cho hiểu :))
- sau khi bị Tháo bắt,nếu Lưu tai to ko nói đốc vào, chắc bản chất nô bộc lại lần nữa quay về với Bố: lại nữa, khi trước đã biết mưu kế của Bố rồi nên Lưu mới mách với A Man, thế mà DCP cũng không biết, kém quá
Choài, Bị có nói với Tháo là xem gương của mình đâu, chỉ bảo là ko thấy Đinh Nguyên và Đổng Trác à, ý nói Tháo coi chừng lòng trung thành của gã nô bộc ấy thui =)) ko hiểu hết ý thì đừng bàn bậy nhé
hố hố, DCP huynh mở miệng một câu là Bố thế này, thế nọ mà không thấy cái chứng, cái cứ đâu cả. Thế chẳng phải là cãi xằng vô bằng vô chứng à?
Choài, tại nó hiển nhiên wá, ko thèm đưa vào
DCP huynh lại nhiều khi vô tình (cố ý đấy nhưng người quân tử không nên nói toẹt ra hết ) lái từ chuyện này sang chuyện khác bằng cách nhận xét Bố ở một vấn đề chẳng ăn nhập gì với luận điểm đang tranh cả. Thế chẳng phải là thỉnh thoảng lại chửi đổng như con nít đuối lý sao?
Oài, cái vụ chuyển đề tài này thì tại hạ vẫn chưa dám wa mặt các hạ đâu, lại còn bảo tại hạ chửi đổng nữa, chẳng biết ai khiêu khích người cùng tranh luận và nói xéo nói xiên người ta vậy kìa.
Khanh chớ quá lời, Cô lúc nào cũng noi theo cái gương tự tin của Lã Bố, cái tài đáng tự hào của Hạ Hầu Đôn, cái miệng tỏ tài của Trương Cáp vậy thôi!
Ừ, tự tin giống cái thằng chỉ được cái sức như voi nhưng lại mắc bệnh hoang tưởng, cái tài của Đôn bị bắn chột mắt và bị người ta dùng binh 5000 phá 10 vạn, cái miệng Trương Cáp còn bèo hơn KM khi khẩu chiến quần nho Giang Đông, mắng chết tư đồ Vương Lãng
 
nào nào, xếp hàng mà vào đây nào, cái cụ ở bên kia xin mời tránh chỗ kẻo văng miểng... già cả rồi, khéo khéo thôi chứ :))
Knight of Paladin nói:
Về nhân: cái vạ đổng trác gây ra cho dân chúng không có lã bố giúp sức thì cũng chẳng thể làm được. Hơn nữa bố giúp vua chẳng phải là vì sự trung quân gì hết, chỉ vì điêu thuyền mà thôi. Trong mắt bố có vua thì đã không nói câu thiên hạ của chung ai cũng có phần gì đó rồi. Trong mắt bố có nhân thì thằng nào cướp của nhà giầu thành lạc dương để hưởng thụ.
Về nghĩa: nghe anh phản, đánh anh. Nghe bạn phản, nện bạn thế mới là cái nghĩa lớn của kẻ trượng phu bỏ tình riêng nghĩ đến cái nghĩa chung, thật là cao thượng cao thượng. Hơn nữa nếu quan vũ phản lưu bị thì khác nào phản huynh trưởng, hùa theo anh hai để phản anh cả mới thực là bất nghĩa.
Về trí: Bố chưa chắc giết trác nếu không có vương doãn bơm đểu, chưa chắc đánh viên thuật nếu không có trần đăng nói khích
ậy ậy:
- về nhân: Đổng Trác làm loạn lúc cái đám quan lại đầu rỗng đang trong triều, lúc vua nhỏ đang ở ngôi, có Lã Bố hay không thì hắn cũng loạn tốt hết cả. Bố giúp vua một phần vì Điêu Thuyền, một phần vì Hán, ấy là người đại trí đó :)). Trong mắt Bố có vua nên mới giành lại đất cho nhà Hán đó (đất Hán của chung, các tướng giữ giùm vua :))). Trong mắt Bố có nhân nhưng cũng có trung nên nghe theo Trác mà hại dân, chắc Bố cũng lấy làm ân hận lắm nên sau này mới cắt máu thề giết Trác đó (đau lắm :D)!
- về nghĩa: Trương Phi nghe anh phản thì đòi đâm, nghe bạn phản thì đòi giết, thế thì Phi chẳng có chút tin tưởng gì vào bạn vào anh cả. chơi với bạn mà nghi bạn, ở với anh mà ngờ anh, thế là người có nghĩa à? vả lại, anh cả cũng là anh, anh hai cũng là anh, sao lại phân lớn nhỏ? không lẽ anh cả làm sai thì cũng phải làm theo mà bỏ lời anh hai sao? đó là cao thượng à? :))
- về trí: người ngu hay người khôn gì cũng đều trúng lời khích miễn là có tài năng, có tự tin :))
 
để xem bác manuted có gì mới mẻ hơn nào...
manuted nói:
Cuộc khởi nghĩa của nông dân chỉ đúng ol73 bản chất lúc đầu, về sau cuộc khởi nghĩa của nông dân trở thành phản loạn (giặc khăn vàng), cho nên Phi đàn áp cuộc khởi nghĩa đó chính là cứu dân vậy. Còn Bố tui diệt Trác nhưng cũng chỉ vì tranh giành 1 cô gái mà ra, vì 1 cô gái mà giết cha nuôi của mình cái đó là bất hiếu chứ không phải là nhân.
ờ, làm sao mà bác biết chỉ đúng ở bản chất lúc đầu vậy kìa? tui chỉ thấy họ đều là người dân nghèo phải nổi lên chống nhà Hán, thế mà cái anh tự xưng cứu dân kia cứ thẳng mâu mà đâm chết sạch, còn dương cái oai ấy nữa chứ :))
Đó chứng tỏ là Phi có nghĩa, đã kết nghĩa với anh mình là lưu bị thề suốt đời không phụ, cho nên khi nghe tin những người thân cận anh mình không giữ vững lòng trung mới hăm he đánh đó không phải là trọn nghĩa với anh mình hay sao?? Bố bở Đinh Nguyên chỉ vì chức tước cao trọng với lại con ngựa xích thố chứ vì nhà Hán cái nổi gì, sau này bỏ Trác là vì Điêu Thuyền chứ không phải vì giúp nhà Hán. 1 người thấy lợi quên nghĩa 2 lần giết cha nuôi của mình như Bố mà theo ông có nghĩa thì thật là thế gian này loạn cả
ý đầu tựa như KOP, không nói làm gì.
cái ý cho rằng Bố giúp Trác vì xích thố rất đúng nhưng chưa đủ. chẳng phải Lã Bố nói: "tôi cũng muốn tìm minh chúa..." đấy sao? bác chỉ nêu một phần thì hoặc thiển cận hoặc là chủ quan duy ý chí :))
cái ý cho rằng Bố giúp Hán vì Điêu Thuyền thì cũng đúng nhưng cũng chưa đủ. Vừa được gái đẹp, vừa được tròn cái đại nghĩa, ôi có thằng đàn ông nào mà chê đâu? :))
Trương Phi không có trí cho nên mới lừa Trương Cáp , bắt sống Nghiêm nhan giúp cho Bị tiến vào Thục nhanh chóng, còn Bố trí dũng song toàn cho nên không nghe lời mưu sĩ mà nghe lời vợ mình đến nổi phải đầu rơi xuống đất
Nếu Lã Bố không nghe lời mưu sĩ, nghe lời vợ mà rơi đầu thì Trương Phi cũng bỏ lời anh (mà bác bảo là Phi rất tròn nghĩa :))) nghe lời bọn tướng sĩ (bợm nhậu :))) để rồi chết còn tệ hơn Lã Bố nữa kìa. Thế mà bác lại cũng không kể ra chuyện Lã Bố phá A Man ở Bộc Dương, chuyện Lã Bố đánh Viên Thuật ở Từ Châu, chuyện Trương Phi bị Lã Bố rượt ở núi Mang Đãng, chuyện Trương Phi bị Lã Bố đuổi ở Từ Châu vậy hở bác manuted? hay thật là bác vì ghét Lã Bố nên mới nghĩ xấu cho người ta như vậy? không tốt chút nào, không hay chút nào :))
 
đến bác DCP đây...
Độc Cô Phương nói:
Choài, chia làm 2 bài cơ à, thôi theo luôn vậy
lần này chia 3 bài, chịu chưa :))
Thế nếu Phi manh động, lỡ ra ko thành thì liên luỵ đến 2 anh à, ấy là còn biết suy nghĩ thiệt hơn đấy chứ nào phải chỉ biết nghe lời anh ko đâu. Có đâu như LuBu, Trác bảo đào mồ mả lăng mộ đế thì đào ngay
thế thì Lưu Bị phải nói: "chú đừng làm bậy mà nguy đến anh!" chứ sao lại nói: "triều đình còn có chỗ công luận, chú đừng làm rộn" hả DCP? hay là bác không rõ ý của Lưu Bị thế nào mà bày đặt ra cái chuyện "sợ liên lụy"? :))
Còn Lã Bố làm việc rất đắc lực, thật là năng thần! Nếu thời nay người nào cũng được vậy thì làm gì có chuyện dân chúng than chuyện "hành là chính" :))
Nếu Lã Bố cùng Trần Cung cầm binh, thì còn lo gì nội loạn trong thành mà bỏ kế Trần Cung, nói thế chẳng hoá ra Bố kém trí, lo hão à?
thế thì bác không hiểu cái ý của Điêu Thuyền gì cả! đọc lại và nghiên cứu đi rồi nói tiếp chuyện này! không thì nói tôi giảng cho nghe cũng được :))
Ừ, chẳng biết LuBu phạm sai lầm gì khi chưa đạt đến mục đích cao cả là danh - lợi - sắc vậy, sai lầm là đã theo 1 tên ko đáp ứng được hắn, nên ra tay sửa chữa bằng cách thủ tiêu 1 kẻ đã từng nhận là cha, mà chỉ vì con ngựa và gái đẹp. Cái lỗi bất nhân, bất nghĩa ấy mà chỉ coi như vài sai lầm để sửa, xem ra cách so sánh của wiwi hỏng mất rùi
sai sai, bác lại sai ở chỗ nhận thức cái sai lầm của Lã Bố. Bố lầm là lầm theo kẻ phản tặc Đinh Nguyên (dám đem binh chống lại Thái Sư đương triều!) nên giết hắn đi sửa lỗi. Sau mới biết cái chuyện mình làm là sai thì lại giết Trác sửa lỗi. Bố thật là người biết sai thì sửa đó chứ sao lại bảo là bất nhân bất nghĩa? Lại nói chuyện con ngựa và gái đẹp, ấy chỉ là một công đôi việc, nhất tiễn hạ song điêu, người nào ngu mới bỏ :))
Choài oai, ở đâu ra kiểu nhận xét vần đề ấu trĩ vậy choài, xét 1 vấn đề chỉ xét 1 khía cạnh, rùi bảo rằng đấy là cả vấn đề Phải xét cả việc đúng sai của lý tưởng của Bị chứ, để biết tại sao Phi lại đi theo chứ, chứ chẳng lẽ cứ ai đưa ra lý tưởng thì Phi đều đi theo mà chẳng cần biết đúng sai sao lolzzzz Đôi khi theo 1 lý tưởng đúng của người khác mà ích nước lợi dân, vẫn hơn tự tạo 1 lý tưởng cá nhân hại dân, hại nước
bây giờ đâu phải là xét vấn đề "lí tưởng của Trương Phi" đâu? mà là "phân tích nhân cách Trương Phi để so với Lã Bố" và vì thế nên mỗ mới đưa ra cái chuyện "vuốt đuôi lí tưởng" của Phi cho các hạ thấy đó! Sao mãi mà các hạ vẫn cứ cố đánh trống lảng vậy kìa, hay là nói một tiếng chúng ta đổi vấn đề khác tranh luận? mỗ không phiền đâu :))
Vì tôi đọc truyện chỉ nắm ý thôi, ko thích nhớ rõ tình tiết, bởi thế ngại nếu nhớ nhầm tên người thì có kẻ có cớ làm rùm beng lên . Nhưng thôi, để chiến với gà thì tôi cũng sẽ về đọc lại, ráng mà nhớ để đưa vào
có chí phấn đấu vậy là tốt, không lẽ cứ suốt ngày dậm chân một chỗ à :))
 
Vương Doãn là tay cao minh thì ko đến nỗi trừ hoạ Trác mà lại rước hoạ Thôi Dĩ, xem chừng còn hơn cả hoạ Trác. Vả lại, cũng chẳng bảo Bố thua mưu Doãn là ngu ngốc, đấy chỉ là luận cứ có người nhận ra cái hữu dũng vô mưu của LuBu mà thôi
hố hố, thứ nhất: Doãn trừ loạn lớn, rước loạn nhỏ, có gì là không cao minh? :)) thứ hai: không bảo Bố thua Doãn là ngu ngốc thế thì "Vương Doãn cũng công nhận Bố ngu ngốc" là ở cái chỗ nào, hay lại là nói xằng không bằng chứng nữa? :))
Oài, tham dâm đến nỗi ái cơ của bố mình cũng dan díu thì ... miễn bàn
ái cơ của bố mình hồi nào vậy kìa? chẳng phải là Doãn hứa gả cho Bố trước sao :))
Choài, tin vào cái sức khoẻ như trâu của mình, hết, LuBu chẳng còn điểm nào mạnh để tin nữa cả, thế mà cũng ráng xây lý tưởng riêng, ây dà, cái lý tưởng riêng của LuBu thật ra phải là kiếm thằng nào quyền lực, giàu có mà cúc cung phục vụ, chẳng may vì xung đột quyền lợi mà phải cho thằng cản trở lên đường, cuối cùng lở dở cả đôi đường
thứ nhất: DCP thật là thiển cận khi cho rằng "Bố chỉ tin vào sức mình mà lập lí tưởng thì tệ". nên biết con người ở đời không bao giờ vô dụng, ai cũng đáng có lí tưởng và đáng đạt được nó ngoại trừ cái bọn chỉ vuốt đuôi cái lí tưởng của người khác :))
thứ hai: rõ ràng cuối cùng Lã Bố không có theo ai hết, tự lập làm chúa mà sao DCP lại có thể kết luận lí tưởng của Bố như vậy? chẳng phải là chủ quan duy ý chí quá sao? chẳng phải là lại nói xằng không bằng chứng nữa sao? :))
Thì đó, nhờ có "tài" biết nghe mới có ngày treo cổ chứ, thật ra hắn nào biết đúng sai, chỉ biết ko ảnh hưởng đến an nguy cá nhân (gia đình hắn), là hắn chọn thui, còn chúng tướng khuyên can ra sao thì mặc. Hoạ cũng từ cách hắn hành xử như thế mà ra, ko có vấn đề chẳng lẽ lại tốt sao
bác phát biểu thật rỗng tuếch. Thế không lẽ những điều chư tướng khuyên thì hại đến an nguy cá nhân Lã Bố hay sao mà Bố lại bỏ? :))
Trích dẫn lung tung cả, phải tôn trọng nguyên tác chứ, muốn gì thì cứ copy lại rùi sửa Trong 3 cái trích dẫn ấy, sao ko thêm những đoạn của wiwi vào, như thế mọi người đều hiểu ai đúng ai sai thôi
hố hố, cần gì người khác hiểu, chỉ cần DCP và wiwi hiểu là đủ rồi và xem ra DCP cũng rõ thấy... ủa mà sao không nói tiếp chuyện đó nữa vậy, hay là DCP cũng hiểu như ý wiwi hiểu rồi hố hố :))
Không ngờ chậm hiểu đến thế, ý tôi nói là vì những lúc dùng kế Trần CUng, Trần Đăng, chỉ có 1 ông ấy dâng kế thôi, còn Bố thì cứ thế mà làm, ko có nhiều lựa chọn như lần cả Cung và Thuyền cùng dâng kế
Thế đấy kẻ ở đời ko thông hiểu thì cho là quái, vu cho là bẻ cong sự việc, thật ra họ chẳng hiểu cái mô tê chi cả, chỉ biết chỉ trích cho sướng tay thôi
thế thì không phải tôi chậm hiểu mà là bác kém trí... nhớ :))
lúc Trần Đăng dâng kế đánh Viên Thuật chẳng phải có Trần Cung ở bên phá đám hay sao? rõ ràng là DCP hoặc không nhớ hoặc cố tình đánh lận con đen
rốt cuộc thì là tôi hay bác không hiểu mô tê gì vậy kìa? :))
 
Chẳng biết nhầm lẫn chỗ nào nhỉ, câu hỏi của wiwi wá thừa, nên tôi ko trả lời mà hỏi lại, thế thôi. Chẳng hiểu nhầm chỗ nào ta
mỗ đã phân chỗ đó ra 2 phần, phần trên để bàn cái câu của bác, phần dưới là để hỏi (tu từ :))) xem có phải bác ám chỉ Trương Phi là người biết học hỏi gì gì đấy không. Đơn giản và rõ ràng thế mà cũng phải để nhắc lại, ấy rõ là bác mang tâm địa hẹp hòi, lúc nào cũng cho là người ta đang ám chỉ mình (có thể đấy gọi là có tật giật mình chăng? :)))
Ở đời có những kẻ mặt dày, người ta biết bản chất sự việc vậy vậy, hắn cũng biết bản chất sự việc vậy vậy, thế mà hắn cứ nghểnh mặt lên mà nói tréo lại. Hạng người ấy từng gân cổ lên cãi với rất nhiều người, cuối cùng mọi người thấy hắn ngang wá mà bỏ đi, ko thèm chấp, biết là ai ko
vấn đề ở chỗ là hắn ngang nhưng luận cứ luận điểm của hắn rõ ràng rành mạch đến nỗi có những người không có cách nào bắt bẻ ngoại trừ gân cổ lên cãi ngang rồi nhân tiện đổ bừa cho hắn tội cãi ngang :))
HÌ, khi Bị đưa ngọc ấn của thành, LuBu chực nhảy vào nhận ngay, bộ dạng thế mà cũng gọi là binh bất yếm trá thì wả là nực cười.
có thể, nhưng nực cười ở chỗ chúng ta không đang nói về chuyện binh bất yếm trá của Bố mà là nói về vấn đề bản chất nô bộc mà bác đang gán cho Bố. Thế thì xin hỏi DCP là luận cứ bác đưa ra bảo vệ cho ý kiến "nô bộc" của bác hay ý kiến... của tôi vậy? :))
Với lại ai bảo LuBu nô bộc Bị đâu, chỉ nói là do "Bị nói với Tháo về gương 2 cha nuôi của LuBu, nếu ko thì bản chất nô bộc 1 lần nữa lại quay lại với hắn", chú gà lại định dùng từ ngữ đảo điên để đổi trắng thay đen sao. hay lại ko thông hiểu đoạn ấy, cố tình nói vậy để nhờ giảng lại cho hiểu
ối, lại càng buồn cười nữa! thế hóa ra Bị nhắc chuyện Bố giết 2 chủ cũ để rồi tự lập làm chúa là có ý khoe cái bản chất nô bộc của Bố ra sao? thế thì sao A Man lại chém Bố vậy kìa? hay là A Man trí tuệ kém xa DCP nên không hiểu? trời hỡi Lưu Bị, sao ngài nói cái câu tối nghĩa đến như vậy, để cho có mỗi DCP hiểu đúng vậy! :))
Choài, Bị có nói với Tháo là xem gương của mình đâu, chỉ bảo là ko thấy Đinh Nguyên và Đổng Trác à, ý nói Tháo coi chừng lòng trung thành của gã nô bộc ấy thui ko hiểu hết ý thì đừng bàn bậy nhé
ngộ là người có bản chất nô bộc mà còn sợ hắn nổi lên làm chúa... rốt cuộc là DCP đang nói nhăng hay là tôi đang không hiểu vậy kìa :))
Choài, tại nó hiển nhiên wá, ko thèm đưa vào
Kê Vương truyền cho các tướng ghi lại câu này vào gấu quần để khi nào bí quá thì đem ra dùng. Chúng tướng vâng dạ ghi ngay. Có kẻ còn nhập vào kim từ điển để khỏi sợ giặc đồ phai chữ... :))
Oài, cái vụ chuyển đề tài này thì tại hạ vẫn chưa dám wa mặt các hạ đâu, lại còn bảo tại hạ chửi đổng nữa, chẳng biết ai khiêu khích người cùng tranh luận và nói xéo nói xiên người ta vậy kìa.
không khiêu khích thì bác dám tranh luận sao? ấy cha, lại khích nữa rồi, bác đừng có trúng kế nhé :))
Ừ, tự tin giống cái thằng chỉ được cái sức như voi nhưng lại mắc bệnh hoang tưởng, cái tài của Đôn bị bắn chột mắt và bị người ta dùng binh 5000 phá 10 vạn, cái miệng Trương Cáp còn bèo hơn KM khi khẩu chiến quần nho Giang Đông, mắng chết tư đồ Vương Lãng
cuối cùng mình cũng nói được 1 điều mà DCP có thể hiểu không cần giải thích :))
 
wiwi nói:
tui chỉ thấy họ đều là người dân nghèo phải nổi lên chống nhà Hán, thế mà cái anh tự xưng cứu dân kia cứ thẳng mâu mà đâm chết sạch, còn dương cái oai ấy nữa chứ

Hix,không lẽ thây dấn làm gì cũng không phân biệt đúng sai, nhắm mắt hùa theo rồi bảo tôi làm vì dân à. Giặc khăn vàng làm phản gây chiến tranh khắp nơi, không đánh chúng thì giúp chúng đánh triều đình chắc.

về nhân: Đổng Trác làm loạn lúc cái đám quan lại đầu rỗng đang trong triều, lúc vua nhỏ đang ở ngôi, có Lã Bố hay không thì hắn cũng loạn tốt hết cả.

Nếu thực sự là nhân thì nên giúp Đinh Nguyên đánh Trác mới phải, cớ sao lại giúp hắn mạnh lên rồi lại phải mất công diệt trừ, có ai mất công làm cái việc luẩn quẩn vậy không.

Bố giúp vua một phần vì Điêu Thuyền, một phần vì Hán, ấy là người đại trí đó . Trong mắt Bố có vua nên mới giành lại đất cho nhà Hán đó (đất Hán của chung, các tướng giữ giùm vua ).

Hai câu này hay quá, bó miệng không biết làm sao hơn :)). Xem ra nên tôn Wiwi làm vua rồi anh em làm tướng mỗi người giữ giùm vua một miếng vậy :))

Trong mắt Bố có nhân nhưng cũng có trung nên nghe theo Trác mà hại dân, chắc Bố cũng lấy làm ân hận lắm nên sau này mới cắt máu thề giết Trác đó (đau lắm )!

Nếu thật sự là trung thì thấy chủ làm sai phải liều thân mà can gián chứ, cớ sao lại hùa theo như vậy

về nghĩa: Trương Phi nghe anh phản thì đòi đâm, nghe bạn phản thì đòi giết, thế thì Phi chẳng có chút tin tưởng gì vào bạn vào anh cả. chơi với
bạn mà nghi bạn, ở với anh mà ngờ anh, thế là người có nghĩa à?

Về phần Quan Vũ hàng Tào thì là sự thật, đâu phải tin đồn, bên trong có nhiều ngoắt nghéo như vậy thì một người thật thà như Phi làm sao hiểu được :D , còn về phần Triệu Vân, cũng khó mà không nghi ngờ => Tình ngay lí gian đó mà, nói chung có thể trách Phi không biết nhìn người, không thể trách Phi bất nghĩa

vả lại, anh cả cũng là anh, anh hai cũng là anh, sao lại phân lớn nhỏ? không lẽ anh cả làm sai thì cũng phải làm theo mà bỏ lời anh hai sao? đó là cao thượng à?

Nhưng nếu Quan Vũ theo Tào thì là lỗi ở Quan Vũ, đâu phải lỗi của Lưu Bị, hơn nữa ba anh em Lưu Quan Trương bên cạnh nghĩa anh em còn có nghĩa vua tôi, cả QV và TP đều coi Lưu Bị là minh chủ (chả biết dùng từ gì cho hợp lý, nghe như truyện kiếm hiệp :))) nên Phi theo Huyền Đức mới là đúng chứ

cái ý cho rằng Bố giúp Trác vì xích thố rất đúng nhưng chưa đủ. chẳng phải Lã Bố nói: "tôi cũng muốn tìm minh chúa..." đấy sao? bác chỉ nêu một phần thì hoặc thiển cận hoặc là chủ quan duy ý chí

Mắt thấy rõ ràng Trác có ý phản loạn mà còn coi hắn là minh chúa => Bất trung.

cái ý cho rằng Bố giúp Hán vì Điêu Thuyền thì cũng đúng nhưng cũng chưa đủ. Vừa được gái đẹp, vừa được tròn cái đại nghĩa, ôi có thằng đàn ông nào mà chê đâu?

Vậy Bố theo Trác chém Nguyên thì được cái đại nghĩa gì

Nếu Lã Bố không nghe lời mưu sĩ, nghe lời vợ mà rơi đầu thì Trương Phi cũng bỏ lời anh (mà bác bảo là Phi rất tròn nghĩa) nghe lời bọn tướng sĩ (bợm nhậu) để rồi chết còn tệ hơn Lã Bố nữa kìa.

Bố nghe vợ mà không nghe tướng => Coi chuyện tư hơn chuyện công
Phi nghe tướng mà không nghe anh => Coi công hơn tư, thế thì bác còn trách Phi cái gì nữa =))

Thế mà bác lại cũng không kể ra chuyện Lã Bố phá A Man ở Bộc Dương, chuyện Lã Bố đánh Viên Thuật ở Từ Châu, chuyện Trương Phi bị Lã Bố rượt ở núi Mang Đãng, chuyện Trương Phi bị Lã Bố đuổi ở Từ Châu vậy hở bác manuted? hay thật là bác vì ghét Lã Bố nên mới nghĩ xấu cho người ta như vậy? không tốt chút nào, không hay chút nào

Tôi chỉ bàn về nhân phẩm, không bàn về tài năng, vì cả Bố và Phi đều là bọn hữu dũng vô mưu cả, tuy thỉnh thoảng cũng được vài kế nhưng nói chung vẫn là hữu dũng vô mưu :)). Mà xét về dũng, Phi cũng đâu kém gì Bố, nếu đánh đàng hoàng thì chưa chắc ai hơn, đàng này binh lực của Bố mạnh hơn, Phi thua cũng là bình thường thôi.
 
mình ngỉ là lả bố mạnh hơn chứ.cả 3 anh em lưu bị hợp sức mà hán vẩn thoát ra được mà.làm gì có ai trong tam quốc làm được việc đó chứ.
 
Back
Top