lầm lầm, cái chính ở đây không phải chuyện lí tưởng, mà là ở con người, không rõ là DCP cố tình hay thật sự không hiểu ý mỗ nhỉ?
Như Bác Hồ tìm ra lí tưởng đúng (thật ra là "con đường" nhưng cứ nói theo cách DCP đã) thì mọi người nghe theo là dĩ nhiên nhưng điều đó khác với chuyện mọi người phải nhất nhất theo ý Bác, thế thì Bác chắc sẽ trở thành nhà độc tài rồi!
Ấy, nếu wiwi nói thế thì Phi chỉ nghe theo lời anh thui, có thấy nhất nhất theo ý Bị bao giờ
Nhưng Lưu Bị thì chính là "nhà độc tài về lí tưởng" của Trương Phi. Bị chính là đầu mối dẫn dắt cho hành động của Phi, thế nên Phi mới là một con rối, ngay cả cái lí tưởng của Phi cũng phải chiều theo cái lí tưởng của Bị (chứ không phải theo cái đúng của Bị!).
Ồ vậy sao, thông cảm tui chưa từng đọc thấy đoạn nào như thế cả, ko biết wiwi có bằng chứng gì ko, khi bảo Bị là "nhà độc tài về lý tưởng" của Phi
Còn Lã Bố tự mình làm chúa, không phải theo ai, lí tưởng là của chính mình, thật quả nhiên là trang anh hùng đội trời đạp đất, con rối như Trương Phi thì làm gì sánh kịp?
LuBu tự làm chúa cũng chỉ vì Điêu Thuyền mà thôi, nếu ko có ĐT, chắc LuBu vẫn còn cúc cung tận tụy với Trác, như thế thì chắc "đầu đội Trác, chân đạp đất" là đúng rùi.
hố hố, đang nói chuyện mưu kế của Trần Cung và LÃ Bố mà sao lại nhảy sang chuyện khác vậy, có gì thì cứ nói một tiếng rõ ràng đại loại như "thôi chúng ta đừng nói chuyện này nữa..." chứ chưa gì đã vèo một cái thuận đường chạy sang chuyện khác. Sao mà giống... đánh trống lảng vậy kìa?
Cái này đúng là wiwi chẳng hiểu ý người viết rùi, ý tui là muốn kế thực hiện kế của Trần Cung thì chỉ cần có tâm phúc để lại, thế mà Bố chẳng có tâm phúc nào cả, hì, còn kế theo Điêu Thuyền thì kết wả wá rõ ràng, đấy là đang nói về kế của Trần Cung đấy chứ
Biết sai mà sửa là bậc hảo hán, DCP đem điều đó ra bỡn cợt thì không phải người quân tử, thật tiếc, thật tiếc
Như Trương Phi thì mê muội chính là ở cái chỗ chạy theo một lý tưởng của người khác, hắn xoay bên Đông thì không dám ngó bên Tây, không những là mê muội mà còn là ngu muội nữa!
lolzzz, sửa sai kiểu Bố thì wả là "hảo hán" nhỉ (hán tốt

), ấy là chưa nói người ta thông thường chỉ phạm sai lầm 1 lần rùi rút kinh nghiệm những lần sau, thế mà LuBu làm đi làm lại vài lần như thế, ấy mà gọi là vô tình làm sai nên sửa sao? thế phải gọi là cố tình chứ

Hì, Phi thì theo lý tưởng của anh, cũng là của chung mọi người, chẳng có gì sai trái, lại biết cách để thực hiện lý tưởng, giúp Bị bình Thục, đặt nền móng xây dựng, thế ra vẫn hơn LuBu xa lắc
DCP sao lại bày cái tuồng con nít cãi xằng, thuận miệng nói bừa thế này. Bác nói Bố kiêu căng, ngu ngốc, tôi ghi nhận nhưng tiếc là không thấy cái luận cứ đâu cả nên đành vất những từ ngữ phía sau đi mất thôi
Ài, tui ghét ba cái trò trích dẫn lắm, vì ko có down bộ text TQC về, mà chỉ có sách thui, mất công ngồi gõ, vô vị lắm. Nhưng nếu thích chứng cứ thì ko khó, Bố ngu ngốc, cái ấy thì Vương Doãn đã nhận thấy từ lâu, oài, lại lòi ra tật tham dâm

, còn kiêu căng, LuBu wá tin vào bản thân, thành ra tưởng mình là nhất, kế Trần Cung nghe là được, đánh lui Tào A Man, thế mà ko nghe, nghe lời vợ cha mình

, chúng tướng vì Bố, mà Bố thì vì vợ con, thế sao ko bại được, wa đấy lại thấy cách đối nhân xử thế của Bố lại càng có vấn đề.
thế hóa ra "sự thật khách quan" là "suy nghĩ giống nhau của nhiều người" . Hay lắm, hay lắm, kiến thức triết học của DCP thật là... mới mẻ, cam bái hạ phong
Lolzzzz, "suy nghĩ giống nhau của nhiều người" là để bác bỏ cái ý "vịn người khác" của pác thui, thế mà lại cho là "sự thật khách quan", kiến thức triết của wiwi wả là ..., mà chẳng biết wiwi có học triết chưa nữa
Bố biết nghe kế đúng của Trần Cung mà đánh cho Tào A Man tan tác ở Bộc Dương, biết nghe mưu hay của Trần Đăng để đánh bại Viên Thuật. Thế thì chứng cứ nào cho thấy Bố chỉ biết nhìn mình? không lẽ DCP lại chơi trò nói xằng vô chứng nữa sao?
Thế sao ko nghe kế Trần Cung nữa, hay chỉ vì ko còn kế nào khác, phải dùng kế Trần Cung, Trần Đăng, nên mới thắng (rùa wá), mà cũng phải thôi, ngu cỡ Bố thì làm gì có nhiều kế mà lựa chọn, nên khi nghe ĐT dâng kế là làm theo, bỏ ngay kế Trần Cung, rốt cuộc mèo vẫn là mèo, ko thể là hổ được
Lời bàn: kẻ ko cần nhìn ai thì rốt cuộc ngu vẫn là ngu, còn kẻ biết mình, biết ta, ai hay thì học hỏi mới là khôn
Nhân tiện, kẻ "biết mình, biết ta, ai hay thì học hỏi" là ai vậy kìa DCP
Vậy wiwi, nằm trong vế nào của câu ấy, đừng bảo rằng nằm trong vế trước thì thật là ... tội lỗi, tội lỗi
sao lại nói năng như bọn đầu đường xó chợ thế kia vậy DCP
Lã Bố tuy lúc đầu theo người nhưng về sau tự lập làm chúa, thế thì cái bản chất nô bộc nào có ở Bố?
có nói là con gì đâu, tự wiwi hiểu lấy đấy chứ, hì, có tư tưởng đầu đường xó chợ, lại gán cho người ta, xem ra wiwi khoái chơi trò gắp lửa bỏ tay người nhỉ

, hì, lúc đầu theo người làm con ... (con nuôi í), lúc sau do tham danh - lợi - sắc mới phải bỏ chạy, gặp Bị cưu mang, lại đi trở mặt chiếm đất người, lòng lang dạ thú, quá trình xưng chúa của LuBu hay thế mà sao pác ko kể ra ^.^, sau khi bị Tháo bắt, nếu Lưu tai to ko nói đốc vào, chắc bản chất nô bộc lại lần nữa quay về với Bố
Chán quá đi mất, bàn luận với Phương huynh nãy giờ tiểu đệ chỉ sáng ra được cái tài cãi xằng vô bằng vô chứng và thỉnh thoảng lại chửi đổng như con nít đuối lý, không biết phe Anti-LuBu còn anh hào nào khác nữa không vậy kìa
Thất vọng wá đi, tranh luận với wiwi mà lại thăng tiến thêm tính bới móc (giống gà ghê chưa), tài vu khống tăng thêm mấy bậc, còn bàn luận nữa chắc chân đi theo con cua luôn wá.
Lời bàn: Gà vương tự tin là tốt, nhưng tự tin thái wá sẽ là tự kiêu, xem ra thế gian biết đến bài học LuBu còn wá ít, đáng tiếc, đáng tiếc