Dragon of South
Red, Pokémon champion
- 2/9/04
- 7,105
- 155
Trước tiên, happiness đi thờ Lã Bố, hèn chi ăn nói thô tục dữhappiness nói:*Chú thật đúng như lời Dogmeat nói: "Chỉ biết có một mà hổng ngó tới con số 2 ngay liền sau. Bố sau khi tiếp nhận đủ thông tin cần thiết từ cả hai phía rồi mới đưa ra quyết định, và quyết định ấy là đáp án hoàn hảo cho cả ba bên. Ấy mới thật là tài Quản Trị tuyệt vời của bậc chủ soái. Chú nên nhớ đây là thời loạn, chư hầu quýnh nhau tá lả, cách tốt nhất để tồn tại là biết kết liên minh (lúc này chẳng phải cả Viên Thục và Lưu Bị đều mang tiếng liên minh của Bố là gì?). Thử hỏi, dzậy chứ xưa kia Đinh Tiên Hoàng (Đinh Bộ Lĩnh) thời loạn 12 Sứ Quân (Việt Nam) nếu buổi đầu không có đồng minh (Trần Lãm?) thì sao nên nghiệp bá, rồi ở Trung Hoa có Lưu Bang-Hạng Võ hổng liên minh lấy gì thắng Tần, Mông Cổ có Thiết Mộc Chân (Thành Cát Tư Hãn) cũng phải liên minh bộ lạc vậy… ngay như Tào Tháo, Lưu Bị cũng kết liên minh mới thắng Bố đó. Còn chuyện “nhận quà sáng mắt” thì bộ DoS khi nhận quà của bạn (Viên Thục là bạn cơ mà) thì hổng thích, hổng vui hả? Cho dù là của người lạ đi nữa thì đó là phép lịch sự xã giao tối thiểu nên phải mừng rỡ chứ, sau đó xét sau. Ngay cả việc đối nhân xử thế đơn giản thế mà chú cũng không thông, thì xin lỗi, còn thua cả “thằng đầu bò Lữ Bố” (nói theo ý chú đó nha).
Tài bắn kích tuyệt thế đến nỗi có thơ lưu truyền hậu thế mà chú bảo dũng phu. Cứ giả sử là thế cho chú dzui đi thì riêng việc nghĩ ra nó để giải quyết vấn đề thì Bố đã là kẻ đại trí. Có câu: “ Nhất tiễn hạ song điêu”, mũi tên Bố trúng nhánh kích vừa đem lại hòa bình (Lưu-Viên khỏi luộc nhau), vừa cúu được nghĩa đệ tai dài, vừa chứng tỏ tài năng bản lĩnh của mình, vừa mang cái uy cái thần của mình hàng phục ba quân và chư hầu… nhiều “điêu” thế tội gì hổng… bắn, ngu sao hổng… luộc. Đó là tài là trí… hiểu chưa DoS.
Còn chuyện Lưu phản thì ai mà biết trước nó bỏ “party” hồi nào mà nói huống gì nó đang là thằng em ốm yếu nương nhờ chỗ Bố, “đánh kẻ chạy đi chứ ai mà đi đánh thằng chạy lại bao giờ (Tinh thần thượng võ của bậc ĐẠI TRƯỢNG PHU).

Trước tiên, happiness nói Bố thu thập thông tin từ nhiều phía, nhưng bằng chứng đâu? Ít ra phải có 1 bằng chứng cụ thể (được ghi trong chuyện) thì DOS mỗ mới dám cho là đúng.
Cái thứ hai, đồng ý là thời loạn nên kết liên với các chư hầu khác là đúng. Nhưng Viên Thuật tặng quà cho Bố là để Bố giúp Thuật diệt Lưu Bị. Trong khi đó, Bị với Bố là thế ỷ dốc, không thể thiếu một trong hai. Vậy mà Bố vui vẻ nhận ngay, đủ thấy cái tối mắt của Bố chưa? Nói như happiness thì tự nhiên có 1 thằng tặng quà cho happiness rồi nhờ happiness giết mẹ mình, thì happiness cũng mừng rỡ mà đón lấy à?
:hug: Riêng điểm này thì Phi thua Bố vạn trượng.
#
Còn chuyện sợ Bị “đánh lại”, thật nực cười! :devil: Thằng tai dài vô ơn ấy yếu như sên ấy đang xách dép chạy, Bố còn không thèm đề ba Xích Thố dí theo nữa là sợ. Rùi rốt cục thằng ấy có phản Bố mà chọt cho “chit” luôn không hở DoS?