má con PC đầu tiên của mình chơi FF8 với tốc độ.... vài giây một khung hình, làm mình cứ tưởng đm game lỗi, sau này chơi trên con máy mạnh hơn mới hiểu, đúng là mở ra một thế giới khác

lúc đó là năm lớp 8
đéo thể nào tả được cái nỗi cực khổ vì đĩa FF8 bị hư, chẳng hiểu thời đấy các hàng đĩa copy đểu hay thế nào, mà thường bị tình trạng: đi đến 1 đoạn thì crash éo đi tiếp dc, lật đật đi mua cái đĩa đấy của 1 tiệm khác, thì qua dc, nhưng sau đó lại crash, bỏ cái đĩa cũ vào thì lại... tiếp dc (wtf)

cuối cùng FF8 bộ 4 đĩa, mà mua tùm lum lên thành trên dưới chục đĩa gì đấy (sau này khi internet về làng, còn mày mò tự down về 1 bộ dc coi là "source chuẩn" và burn ra để sưu tập nữa cơ

)
đối với các thanh niên chơi FF8 ở đây, chắc vào cỡ cuối cấp 2 đầu cấp 3, tuổi mới chớm rung động, gặp ngay cái game cũng 1 anh cool boy yêu gái xinh, tình cảm học đường các kiểu, (thêm quả đồ họa thần thánh lúc đó nữa, nhất là mấy đoạn CG) đúng là một cảm giác không thể diễn tả nổi

(bà mịa, mà game đấy mình còn mượn của con bạn gái, hồi đó mình còn thích thích nó nữa mới vl, thế nên lúc đó chơi game hay lên lớp lúc nào cũng mơ mộng linh tinh, kể ra giờ xấu hổ vl

) bây giờ cuộc sống đầy đủ hơn, game đẹp hơn, máy móc hoàn thiện hơn, chả thiếu thứ gì, nhưng cãm giác đó chắc không có dc đâu, đúng là những chuyện chỉ có thể có duyên mà gặp, ko thể cưỡng cầu