- 20/5/09
- 1,231
- 768
Lục lại 2pic 1 tí, thực sự cảm thấy may mắn khi có được em. Mình và em mới yêu nhau, nhưng 2 đứa gặp nhau khi đủ biết cái gì là quan trọng với mình. Mình yêu em, yêu em rất nhiều. Và em cũng vậy, e không như những đứa con gái trước, không như người con gái đầu tiên-người cho mình và cũng lấy đi cảm giác yêu là thế nào. Nhưng khi gặp em, yêu em, mình thấy rằng từng giờ từng phút mình đang sống thực sự. Cảm giác như khôg thể lìa xa...và e cũng nói rằng e quá may mắn khi gặp được mình, có lẽ sẽ không tìm được người nào như mình.
Nhung chợt nghĩ, nghĩ rất nhiều, mình ích kỉ lắm, nhưng mình nghĩ, liệu mình có quan tâm quá mức, làm em khó chịu không, cảm giác đó cũng phải thôi, mình nguội lạnh quá lâu rồi, giờ được tìm lại cảm giác ấm áp,mình cảm giác như mình là 1 đứa trẻ con....:)
Em yêu của mình.... Mình chả biết nói thế nào cả, em suy nghĩ quá nhiều, e mệt mỏi quá nhiều, ngay cả hiện tại, khi 2 đứa yêu nhau. Thật sự 2 đứa mình đều nằm trong hoàn cảnh khó khăn riêng, phải nói là thời điểm khó khăn nhất vè tương lai của mỗi đứa, em nói rằng, mình và em sẽ tự chăm sóc cho nhau, bên cạnh nhau những lúc buồn, vui, nếu vui cả 2 cùng vui, nếu buồn cả 2 cùng buồn.
Cảm xúc hiện tại của mình lộn xộn quá, mình có đi quá nhanh, mình sống qá vội, hay đó chỉ là cảm xuc-cảm giác mà llần yêu trước mình chưa được nếm. E già dặn hơn mình rất nhiều, điều duy nhất mình có thể làm là chăm sóc cho e, em ốm yếu lắm...Nhung mình lại không giải quyết dc vấn đề tinh thần cho em, em luôn 1 mình suy nghĩ, mình khong muốn thế 1 chút nào,mình không thể làm gì được cho em, trong khi... mỗi khi mình có tâm sự, là em lại ôm mình, dựa vào người em....Cảm giác mình yếu đuối quá, mình chưa bao giờ như thế này. Không còn là thằng phũ phàng trong tình yêu nữa,....mà là 1 đứa trẻ.
Bài mình viết hơi dài và lộn xộn cảm xúc quá,..mong các bạn chia sẻ với mình :)
Nhung chợt nghĩ, nghĩ rất nhiều, mình ích kỉ lắm, nhưng mình nghĩ, liệu mình có quan tâm quá mức, làm em khó chịu không, cảm giác đó cũng phải thôi, mình nguội lạnh quá lâu rồi, giờ được tìm lại cảm giác ấm áp,mình cảm giác như mình là 1 đứa trẻ con....:)
Em yêu của mình.... Mình chả biết nói thế nào cả, em suy nghĩ quá nhiều, e mệt mỏi quá nhiều, ngay cả hiện tại, khi 2 đứa yêu nhau. Thật sự 2 đứa mình đều nằm trong hoàn cảnh khó khăn riêng, phải nói là thời điểm khó khăn nhất vè tương lai của mỗi đứa, em nói rằng, mình và em sẽ tự chăm sóc cho nhau, bên cạnh nhau những lúc buồn, vui, nếu vui cả 2 cùng vui, nếu buồn cả 2 cùng buồn.
Cảm xúc hiện tại của mình lộn xộn quá, mình có đi quá nhanh, mình sống qá vội, hay đó chỉ là cảm xuc-cảm giác mà llần yêu trước mình chưa được nếm. E già dặn hơn mình rất nhiều, điều duy nhất mình có thể làm là chăm sóc cho e, em ốm yếu lắm...Nhung mình lại không giải quyết dc vấn đề tinh thần cho em, em luôn 1 mình suy nghĩ, mình khong muốn thế 1 chút nào,mình không thể làm gì được cho em, trong khi... mỗi khi mình có tâm sự, là em lại ôm mình, dựa vào người em....Cảm giác mình yếu đuối quá, mình chưa bao giờ như thế này. Không còn là thằng phũ phàng trong tình yêu nữa,....mà là 1 đứa trẻ.
Bài mình viết hơi dài và lộn xộn cảm xúc quá,..mong các bạn chia sẻ với mình :)
, em đọc ở đây nhiều nhưng thực tế thì chưa có "khỉ" gì để mà đóng góp.
Nhiều lúc rất buồn.
(em ấy nói với mình)^^