Phim xài rất nhiều biểu tượng ẩn dụ, ám chỉ về lòng tham - cơn nghiện - hào quang quá khứ của hình tượng truyền thông nổi tiếng.
Mệnh đề "Nếu như được trở lại tôi của thời hoàng kim xuân sắc, tôi vẫn sẽ làm lại sự nghiệp đó" để cho thấy rằng, danh vọng chỉ mỏng như một tờ áp phích.
Nó sẽ biến bất cứ ai, cho dù phức tạp như thế nào, trở thành một chiều, đơn giản, nông cạn như một bức chân dung, một tấm billboard, một tờ áp phích, hay một ngôi sao trên mặt đường xi măng.
Nhân vật chính y hệt như vậy. Cuộc sống của cô ấy đơn giản đến mức không có gì ngoài cái vỏ (nhan sắc một thời). Căn nhà của cô chỉ có phòng khách - mặt tiền là lộng lẫy, ốp kính toàn bộ sáng choang cho bất cứ ai cũng thấy. Căn bếp nhỏ xíu. Phòng tắm đơn điệu. Phòng ngủ tù mù. Gần như không có cửa sổ hay chỗ nào để ai khác nhìn vào. Cuộc sống nội tâm của cô chỉ là số không.
Vì vậy nên khi mặt tiền được thay đổi, có lại nhan sắc ngày xưa, cô như biến thành một con người khác. Càng về cuối phim sự tách biệt giữa hai vẻ ngoài càng mạnh. Bên trong cô ấy chẳng có gì trừ vẻ ngoài. Nên cô lập tức quên mất mình là ai, mình sống như thế nào. Đó là sự nguy hiểm của truyền thông giải trí: chúng biến mọi thứ thành cái vỏ đẹp, chứ không đếm xỉa sự đến điều làm nên một con người.
Nếu các bạn trong đây đẹp trai 6 múi như nam thần, là thần tượng của hàng triệu người, liệu bạn có quan tâm việc mình là ai nữa hay không? Bạn có cần nhìn xa về tương lai mình có phải lo lắng gì nữa hay không? Hay là bạn chơi đi sợ lồ.n, sống nhờ tình thương khán giả, ăn xài trụy lạc ko thèm nghĩ tới ngày mai, nhan sắc đỉnh lưu đi đâu cũng được săn đón, bơm tiền???
Vậy là đủ hiểu tại sao con Sue yolo như thể phiên bản xấu xí già cỗi của nó chưa hề tồn tại rồi chứ?