Đệch, hóa ra không phải muốn bỏ là bỏ được

, thôi ráng gượng thêm vậy.
Có bác nào chỉ mình copy link 1 posst riêng không, để mình đem đi nhờ mod update lên trang 1.
12. Làm thầy
[spoil]Ngoại trừ cậu bạn bị đánh vào đầu hôm nọ, hầu hết học sinh đều cảm thấy vui mừng vì sự biến mấy của mấy cuốn sổ. Những câu như ‘khỏi làm bài, tí nói cô tập bị người ta cướp’ hay ‘cúp đi, có sổ đâu mà ghi’ trở thành trò đùa cho học sinh các lớp bị trộm sổ.
Sáng đó, như hẹn, tôi đến lớp Phương để rủ cô ấy đi ăn sáng, dự định sẽ bàn về chuyện trộm sổ.
-Phương nãy xuống văn phòng rồi.- Một cô bạn cùng lớp Phương nói.
Tôi lững thững xuống sân trường, khi nãy Tài bị cô hóa sai đi lấy sách bài tập nên tôi đi tìm Phương một mình. Tôi đi ra khu phía sau trường để ra cồng sau, từ từ thấy tiếng ồn ào dần đi xa phía sau lưng mình.
Cổng sau trường có một xe bánh mì mà tôi cũng rất ưng ý.
Hồi cấp 2, tôi chỉ bắt đầu ăn sáng trong căn tin trường kể từ khi quen Phương, thay vì ngồi một mình ở hàng rào sau trường, nơi tôi đã quen ông lão bán cào cào. Đến khi quen thêm Tài, tôi càng ít có cơ hội ngồi 1 mình gặm bánh mì trong im lặng nữa.
-Cho con 1 thịt, nhiều hành ít ớt, không lấy mỡ.
Cô bán bánh mì thoăn thoắt với chiếc kẹp bằng nhôm. Mấy miếng chả lụa mỏng như vàng lá trên mấy bản chữ đặt trên bàn thờ mà cô gắp không thừa một miếng, cũng không làm trầy xướt tí nào. Đến lúc gắp hành càng công phu hơn, không nói chắc người ta tưởng cô đếm cả được số hành mình gắp.
-Của con 5 ngàn.
Tôi trả tiền rồi vào trường ăn, kịp nhận ra cái liếc nghi ngờ của bác bảo vệ. Tôi thầm nghĩ mình nên làm quen với bác thì hơn, vì tương lai có thể mình sẽ có thêm nhiều ngày ăn sáng ngoài này.
Khoảng một tuần sau, các quyển sổ bị mất đã được trả lại. Hầu hết là xuất hiện trước cửa lớp vào lúc sáng sớm, cũng chẳng biết là ai để đó. Khi quyển sổ lớp tôi được trả lại, có mấy đứa mấy ngày trước bị ghi tên đã rú lên đau khổ.
Vì sổ bị mấy trải đều khắp các khối nên khoanh vùng được là do học sinh khối nào làm cũng là không thể, chứ đừng nói là do lớp nào, tổ nào hay người nào.
Cô hiệu trưởng không hài long ra mặt. Những cuốn sổ đó đã được dùng hơn 10 năm, hay nói đúng hơn là những cái bìa sổ, phần ruột thì mỗi năm lại thay mới. Theo cô đó là cách để tạo truyền thống cho mỗi lớp và tiếp tinh thần gắn bó với trường cho học sinh. Việc những đồ vật có giá trị tinh thần với trường như vậy bị lấy đi rồi trả lại ngay trước mũi khiến cô tức giận tưởng có thể nhịn ăn nửa ngày, nhịn thở 5 giây được. Cô quyết định giao hết cho tổ hóa, yêu cầu họ xét nghiệm, kiểm tra xem có chỗ cạo sửa nào đáng ngờ không, sau khi bị công an từ chối điều tra vì chả bị mất cái gì cả.
Sổ bị mất đi rồi được trả lại, còn tôi chung quy vẫn không gặp được Phương bữa nào ra hồn cả. Thực ra chúng tôi có nói chuyện với nhau 1 lần. Hôm đó chúng tôi gặp nhau trong sân, mỗi người cầm 1 ly nước nói chuyện trường lớp 1 lúc thì hết giờ, ai về lớp nấy.
Nhưng những chuyện đồn thổi về Phương thì có khá nhiều. Xinh đẹp học giỏi, lại chăm chỉ công tác đoàn hội, cũng không phải dạng ăn chơi, bạn trai chạy tay ga đến chở mỗi chiều, Phương được xem như hoa khôi không vương miện của trường ngay từ ngày đầu bước chân qua cổng.
-Nghe nói con Phương lớp Ax hết quen thằng gì lớp nó rồi.
-Tụi nó quen nhau hồi nào ba.
-Ủa, sao tao nghe nói …
Tài huých vai tôi nhẹ một cái.
-Ê Phàm, nghe tụi nó nói không?
-Ờ, có gì đâu. Muốn biết thì kiếm con Phương hỏi thẳng …-Tôi ngán ngẩm trả lời.
-Không phải, vụ mấy đứa bên phải mày nói kìa.
Tôi lúc này mới hướng chú ý về phía đó.
-Anh tao quen thằng đó mà, tụi mày đừng nói ai nghe.
-Ừ, mà ông thầy chửi gì mà thằng đó phải kêu băng ghê vậy.
-Tao không biết, nhưng nghe nói thằng này ghét ổng lâu rồi, bữa đó kiểu như nước tràn ly thôi.
-Vậy biết chừng nào không.
-Không, nhưng có thể sẽ chơi luôn trong trường, nên tụi bay coi chừng, thấy gì thì tránh xa ra.
Tôi và Tài nhìn nhau, chẳng biết ai là người thầy xui xẻo đó.
[/spoil]
13. Gặp gỡ
[spoil]Bồn cầu hút nước khi dội nhanh và nhiều thế nào thì tôi hút những chuyện kì quặc cũng nhanh và nhiều như thế. Một buổi chiều thứ 7, tôi và Tài đã nhìn thấy một nhóm học sinh mặt mày bặm trợn liên tục liếc mắt và tiến về phía một thầy giáo tóc đã bạc.
Xa xa ngoài cổng có tiếng huyên náo, có lẽ có chuyện gì đó thu hút sự chú ý của mọi người, bao gồm các bác bảo vệ.
Sân trường vắng hoe sau khi các học sinh học nghề, học nhóm về gần hết.
-Vút vút.
Tiếng mấy thanh sắt lướt qua đầu tôi và Tài nghe lạnh cả người. Tài dùng thân thủ nhanh nhẹn len lỏi giữa 5 tên côn đồ mặc áo học sinh, khiến chúng nhất thời rồi loạn.
Tôi và Tài, mỗi người dùng 1 mảnh khăn bàn khi nãy thuận tay chôm của 1 lớp để quên che mặt lại. Phía sau, thầy giáo tóc bạc mặt còn trắng hơn cả tóc đang ngồi phịch dưới đất.
Bọn côn đồ như 1 lũ thú điên, đánh Đông đánh Tây, nhưng chung quy cũng không chạm nổi vạt áo của Tài. Mỗi khi 1 tên vừa nhấc thanh sắt lên, mắt đặt lên vai hoặc đầu của Tài, Tài đã nhấc chân di chuyển thoát khỏi tầm đánh của kẻ đó. Mỗi lần như thế, kẻ tấn công lại xoay tay, quay mình để chuẩn bị đánh tới, nhưng rốt cuộc cũng bị Tài nhìn ra và né tránh trước. Vì vậy mà có lúc, 5 tên cứ bước chung quanh Tài như 1 nhóm nhảy, vũ khí trong tay vung vung lên nhưng qua mấy chục giây cũng không đánh xuống 1 lần.
Trong thời khắc bọn chúng còn đang mải mê đuổi theo Tài, tôi nhanh nhẹn vòng qua sau 1 tên, mũi chân đá mạnh vào phía sau chân hắn, khiến hắn quỳ xuống đất, đoạn tung người lên, xoay 180 độ và co cùi chỏ đánh vào mặt hắn.
-Cốp!
-Ui da!- Tôi khẽ kêu lên, răng của hắn đã chạm vào da thịt tôi.
Về phần hắn thì đã gục ra đất, ôm mặt lăn lộn. Lúc này 4 tên còn lại mới nhận ra sự có mặt của tôi, thấy đồng bọn bị ám toán, 2 tên đứng gần tôi nhất quay lại vung cây tấn công. Tôi thối lui liền 3 bước để thoát khỏi nguy hiểm, đột liên trong đầu lóe lên 1 ý nghĩ, như bóng đèn tỏa sáng khắp căn phòng tối tăm.
-Chết mẹ, mình đâu có lẹ bằng thằng Tài, làm sao đánh lại bọn nó?
Tôi định thần lại, toan bỏ chạy, dự định áp dụng chiến thuật đánh và chạy, để Tài làm mồi nhử bọn chúng, có điều còn 1 thầy giáo hom hem ở đây, lỡ bọn chúng đánh trúng không chết cũng mất mạng.
Không cần phiền phức nhắc lại chuyện bồn cầu nữa, nhưng tôi hút những kẻ kì lạ không thua gì hút phiền phức.
Một cô gái che mặt bằng khăn tay, tay cầm 1 cây kềm sắt màu đen thui, dài bằng cây thước 30cm, xông ra giải cứu.
Tài lúc này vẫn đang ‘bị’ 2 tên vờn. 2 tên đuổi theo tôi nhìn thấy kẻ địch mang vũ khí hình dung trầm trọng bên người cũng quay qua đối phó.
Một tên đưa cây lên cao chém thẳng xuống đầu cô gái. Nên biết, cô gái này mặc áo sơ mi quần tây, xem ra là học sinh của trường, trang phục của cô đối với việc đỡ thương tránh kiếm thật không có gì liên quan cả.
Chỉ nghe một tiếng két ê răng đau lợi, thanh sắt của hắn đã bị cây kềm của cô gái kẹp lại, cô gái xoay người lấy đà, công với đà lao tới của tên cầm cây, kéo hắn về phía trước. Cô gái đưa 2 tay khẽ nhả cây kểm ra 1 ít, lướt đầu kềm dọc theo thanh sắt. Tên cầm cây mắt nhanh hơn não, thấy kềm tới nhưng không nghĩ tới việc bỏ thanh sắt ra tháo chạy, rốt cuộc bị đầu kềm đập vào tay, đau đớn mà quỵ xuống đất. Nói thì lâu, nhưng diễn biến từ khi tên cầm cây lao tới đến khi bị đánh ngã chỉ kéo dài trong chưa tới 3s.
Tên bám theo tôi còn lại chưa kịp nhận ra đồng bọn đã bị đã, cũng quay sang tôi, thanh sắt đưa qua vai và quét qua như thể đánh bóng chày, tôi cúi người xuống, nghe gió mát nơi cần cổ, tôi ngẩng đầu lên nhanh tay chọc vào mắt hắn. Tôi ra tay khá nhẹ, chỉ đủ để hắn buông cây, quay người vừa la vừa lảo đảo chạy, 2 tên kia, xem chừng cũng đã chán đuổi theo Tài, cũng xốc tên đầu tiên bị tôi đánh ngã lên mà bỏ chạy ra cổng.
Tôi và Tài quay lại phía thầy giáo, rồi nhìn về phía xa thấy mấy thầy cô, bảo vê đang chạy tới, chúng tôi yên long mà co giò bỏ chạy, còn cô gái khi nãy không biết đã chạy đi đâu.
[/spoil]
14.Câu chuyện cũ
[spoil]- Bà biết ai trộm mấy cuốn sổ không?- Tôi nói, cảm thấy trong long có phần hào hứng.
- Tui không biết, mà sổ đã trả về rồi, đâu có gì nữa.
-Ờ, vậy hả.- Tôi thấy như có cái gì rớt cái bịch trong bụng mình.
Tôi và Phương đang đứng trước cửa lớp Phương, lúc này đã qua học kì 1, các học sinh đã khối 10 đã thân thiết với nhau, tụ thành nhóm mà đi đi dần xuống sân.
-À Phàm.- Phương quay mặt nhìn xuống sân trường, nói.
-Hả?
-Cũng lâu rồi tui với ông không có nói chuyện với nhau, tui giờ làm cán bộ lớp nhiều khi ra chơi cũng có việc, nên ông không cần thường xuyên qua kiếm tui đâu.
-Vậy cuối giờ tui qua ha? – Tôi hỏi, dù sau đó cũng không hiểu nổi tại mình lại hỏi thêm làm gì.
-Thôi, cuối giờ tui phải về, bên lớp ông cũng có nhiều bạn bè mà, kiếm thêm bạn cũng hay lắm.
Phương quay lại nhìn tôi, miệng cười nhưng mắt thì không.
-Thôi tui đi trước nha- Phương nói rồi quay lưng đi.
Tôi im lặng không trả lời, nhìn theo lưng Phương đang từ từ đi xa dần, trước khi biết mất ở góc hành lang.
-Ê, tao tính thi vô đội tuyển Toán của trường, mày thấy sao. Tao cũng không thích lắm, nhưng mà ba tao kêu thử.
-Uh, thi thử đi.- Tôi thờ ơ trả lời Tài.
-Tao không biết nữa chắc không bằng mấy đứa lớp chuyên đâu. Như cái thằng gì chung lớp Phương hay đi chung với Phương đó, tao nghe nói …
Tài chợt im bặt. Khi nãy lúc tôi kể chuyện gặp Phương, Tài chỉ im lặng, ầm ừ vài câu rồi lái sang chuyện khác.
Chúng tôi im lặng ngồi trên bồn cây ở một góc sân. Chung quanh là 1 bầu huyên náo, nhưng trong bán kinh 1 mét xung quanh tôi, có cảm giác như là 1 vùng không thanh tiếng, lặng yên kì lạ.
Cuối giờ hôm đó, đầu óc tôi lúc nặng nề, lúc như trống rỗng. Tôi ra khỏi lớp cuối cùng, hành lang cũng đã khá thưa thớt. Tôi lững thững bước đi, có lúc mắt hướng về phía dãy nhà đối diện, ở đó có lớp của Phương. Tôi đã đến trước cửa một lớp 10 khác, dường như tôi không hề quen biết ai ở lớp này.
Một cô bé vẫn còn đang quét lớp, cô bé vóc người nhỏ nhắn, nước da hơi hơi ngăm. Tôi nhận ra cô bé chính là con gái của cô bán bánh mì cổng sau, thỉnh thoảng đi học sớm tôi có thấy cô bé giúp mẹ.
-Chào bạn.- Tôi hướng vào trong lớp nói.
Cô bé giật mình ngẩng đầu lên.
Chung quanh không có ai ngoại trừ 2 chúng tôi.
-Mình là người hôm trước cùng bạn đánh nhau với bọn côn đồ.
Cô bé trợn tròn mắt, tay cầm chổi, tay cầm ki, cứ đứng đó mà nhìn tôi. Tôi cảm thấy mình nên tiếp tục.
-Bạn là người lấy mấy cuốn sổ đầu bài phải không?
Tôi ngồi đối diện với cô bé ở một quán trà sữa gần trường. Mất một lúc, cô bé mới chịu tin là tôi không có ý xấu và khẳng định những suy đoán của tôi.
Cô bé tên là Tràm. Cô có mái tóc khá mềm mại dù không có dấu hiệu duỗi, đôi mắt của cô không to như có ánh nhìn lanh lợi. Riêng giọng nói thì lại rất nhẹ nhàng, dễ nghe.
-Bạn này có anh em hay bạn bè gì đang hay đã học trường không?
Tôi nhăn trán suy nghĩ trước khi trả lời là không. Tràm nhìn tôi dò xét rồi mới nói tiếp.
-Bạn phải hứa không để lộ chuyện này cho bất cứ ai tui mới kể cho bạn nghe.
Mất thêm 1 lúc để tôi thuyết phục cô ấy là Tài- người hôm trước cũng tham gia đánh nhau là một người đáng tin cậy.
Thì ra cô bé từng có một người bạn lớn hơn 3 tuổi, trước đây cũng học trường của chúng tôi, cũng chính là cô gái đã chết 1 cách kì lạ. Theo lời cô bé, người bạn này sau khi thi đậu đại học, một hôm nói với gia đình là đến trường để lấy giấy báo, không ngờ đã mất tích. Mọi người đã tìm khắp trường cũng không thấy, mấy ngày sau thì cô gái được bác bảo vệ nhìn thấy nằm gục ở chân cần thang, cuối cùng theo lời bác sĩ thì là chết vì đói.
Nghe kể câu chuyện và nhìn biểu tình trên khuôn mặt của Tràm, tôi cũng cảm thấy chùng xuống khi nghĩ đến cô gái đó.
-Công an không tra ra là tại sao chỉ lại chết đói, nghĩ là đã bị kẹt đâu đó trong trường, nhưng tui nghĩ nhất định là đã bị ai đó nhốt lại.
-Hả?- Tôi trợn mắt.
[/spoil]