
cái vụ đó là bị quăng tạ nhiều nên lười thôi
chap mới đây:
Phụ lục 4: Counter Attack
Clang!
….
Trong tích tắc ấy.
Cuộc chiến bắt đầu
Nó ở trên đẳng cấp của một chiến binh bình thường, nó giống như cuộc chiến của những con quái vật.
Con sói lao đến, những cánh tay đầy móng vuốt như hai cái chuỳ thay nhau bổ xuống, mỗi đòn tấn công đều là đòn chí mạng.
Mỗi lần cánh tay của bổ xuống, mỗi mạng một người bình thường có thể bị lấy đi
Nhưng đối với Luna, điều đó khác, bản thân cô không hề là một chiến binh bình thường
Thân hình mảnh dẻ của cô giống như nước chảy, cô tránh những đón tấn công của Lycanrope bằng những cách khó có thể tượng tượng ra.
Hai người cứ vần nhau như vậy trong một khoảng thời gian dài, Lycan vẫn điên cuồng tấn công, nhưng điều tốt nhất hắn có thể làm là chạm vào cái bóng của Luna…
Nhưng nói như vậy không có nghĩa là Luna thắng thế.
Bị dồn ép liên tục, cô không có khả năng phản công trở lại. Cứ như vậy, không sớm thì muộn cô cũng sẽ chịu thua.
Đó là lý thuyết, trong thực tế, những lúc Lycan dồn được địch thủ vào chân tường, bằng một cách nào không thể hiểu, họ lại đổi vị trí cho nhau và mọi việc lại quay lại khi bắt đầu.
Hơn nữa, nhìn vào mắt Luna, có thể thấy cô đang chờ đợi cơ hội, một cơ hôi để phản công.
-Clang!!!
Magina giật mình….
Quan sát trận chiến từ xa, anh quên mất việc mình đang ở tình thế nào. Trong khoảnh khắc ấy, những móng vuốt của Lycan đã chạm vào vũ khí của Luna. Cho dù chỉ là những chiếc móng vuốt bình thường, nhưng nó không hề thua kém chiếc tiêu ba bằng sắt của Luna bao nhiêu.
Một vũ khí kì lạ….
Thứ vũ khí Luna sử dụng, nó vừa giống một chiếc phi tiêu lớn, vừa là một chiếc khiên che lấy cơ thể cô. Tuy nhiên, Magina không thể hiểu nó vận hành như thế nào
Nó quá ngắn để trở thành một cây kiếm, cũng như quá bất tiện cho một chiếc đoản đao. Diều tốt nhất nó có thể làm là trở thành một chiếc phi tiêu, tuy nhiên điều đó đồng nghĩa với việc Luna mất đi món vũ khí duy nhất của mình.
-Bất chợt, Luna tăng tốc độ!
Cô lùi lại, cách xa hẳn với Lycan, và bắt đầu sử dụng vũ khí…
Cô ném nó…
Nhưng không phải là một chiếc, mà ba chiếc phi tiêu bay ra… Trong khi trên tay Luna, thứ vũ khí kì lạ ấy không hề biến mất. Nó chỉ đơn thuần tạo ra ba bản sao có thật trong không khí.
Lycan kinh ngạc, nhưng hắn không hề luống cuống. Hắn lao thẳng tới chiếc tiêu chính giữa và giơ móng tay ra, đánh bật nó như một chiếc chong chóng bình thường… Sự liều lĩnh này đưa hắn vào thế chủ động, vì trong chốc lát khoảng cách giữa hai người đột ngột bị thu hẹp khiến Luna không thể tránh khỏi móng vuốt của con sói màu đỏ ấy…. Cô chỉ kịp đưa tay lên đỡ….
“Phâp!!! Phập !!! Phập!!!!”
Ba tiếng khô khốc… Một tiếng là do những móng vuốt cắm vào bàn tay của Luna, hai tiếng còn lại…
-Con nhóc… mày khá hơn tao nghĩ…
Lycan buộc phải nói điều đó. Hai chiếc phi tiêu còn lại đã cắm vào lưng hắn, khi hắn không đề phòng phía sau lưng.
-A!
Tiếng Luna hét lên. Lycan dường như không biết đau. Những móng vuốt cắm sâu vào tay Luna hơn… móng vuốt loài dã thú có khả năng bám chặt vào con mồi khi chúng dính vào… Cũng có nghĩa là trừ khi Lycan thả nó ra, Luna sẽ mất đi hoặc hai cánh tay hoặc cả tính mạng.
-Buông!!!
Tia sáng loé lên, cùng tiếng rít của kim loại trong không khí…
Một lưỡi dao màu xanh kề sát cổ Lycan như thể nó là một tia chớp… khiến hắn buộc phải nhả cánh tay của Luna ra trước khi tính mạng hắn bị nguy kịch.
Hắn giận dữ nhìn nạn nhân của mình sống sót, nhưng sự tức giận của hắn dồn vào kẻ phá đám: Magina đã can thiệp vào lúc nguy cấp nhất… ngay khi Luna cận kề cái chết.
-Cô nghỉ ngơi đi, Luna….Gã này để tôi lo.
Magina, tay cần một thanh kiếm ngắn, vũ khí duy nhất của anh trong hai năm ở trên đảo, mặt đối mặt với Lycanrope(thằng AM này không hiểu nó để cây moonblade ở đâu nhỉ). Luna lúc này không còn khả năng chiến đấu, hai cánh tay của cô tuy chưa bị gãy, nhưng không thể sử dụng được, cô chỉ có thể ngồi ngoài quan sát.
-Nhãi ranh… ngươi không xứng để ta bẩn tay…
Hắn coi Magina không đáng là con mồi.
Và khi Lycan nghĩ như vậy, nó là như vậy…
Trong chốc lát, bản năng sinh tồn mách bảo Magina, anh lập tức cúi xuống dưới, ngay trước khi con sói vồ tới.
Hắn không hề yếu đi…
Hai chiếc phi tiêu vẫn cắm bên mạn sườn, nhưng Lycanrope không hề chậm đi…
Hắn còn nhanh hơn trước khi bị thương, dường như Luna chỉ là đối tượng cho hắn đùa giỡn trước khi hạ gục. Hắn không tung hết sức lực tấn công cô.
Nhưng với Magina, hắn không có hứng thú ấy, hắn coi Magina như cỏ rác, một thức mà hắn muốn dẹp khỏi mắt càng sớm càng tốt.
Nhưng kì lạ hơn, hắn vẫn chưa thể giết chết cậu.
Magina chỉ hành động theo cảm tính, nhưng mỗi lần cậu đưa thanh gươm lên đón đỡ, một lần cậu lại tránh được đòn tấn công chí mạng… Dường như có ai đó đang mách bảo cậu phải làm gì.
Tuy chưa chết, nhưng những cánh tay của cậu tê rần, những cơ và mạch máu căng phồng trước những đòn tấn công… Ngay cả lúc không bị thương, cậu cũng không thể chống đỡ nổi chúng.
“Chạy đi”
Có một tiếng nói mách bảo Magina….
Nhưng…
“Không, ta không thể lùi được… ta không thể để mặc Luna, ta có thể mất mạng, nhưng nếu ta bỏ chạy, ngay cả danh dự của một Demon Hunter ta cũng không có”
Anh vẫn chống trả những đòn tấn công của Lycan một cách yếu ớt, nhưng trong thâm tâm anh biết anh không thể cầm cự lâu hơn.
“Đồ ngốc, anh sẽ chỉ đâm đầu vào chỗ chết thôi…. Cô gái ấy có gì hay chứ”
Tiếng nói ấy vẫn vang trong đầu Magina, anh không hiểu nó từ đâu, nhưng giọng nói rất thân quen tựa như anh đã nghe nó hàng ngày.
“Ngươi mới là đồ ngốc! Ngươi nghĩ ta có thể bỏ chạy ư… ta thậm chí không tha thứ cho bản thân nếu một ý nghĩ như vậy xuất hiện trong đầu!!!”
Giọng nói ấy tắt lịm trong chốc lát… tựa như xấu hổ vì những gì mình nói ra…
“… Magina… tại sao trong tất cả mọi người, anh là người duy nhất đặt mọi người lên trên bản thân….”
-Thôi đi!!!
Magina hét lên, anh dồn sức vào thanh gươm một lần nữa, và tấn công trực diện Lycan! Không một chút sơ sót, tất cả sức lực của anh dồn vào nó… hoặc con quỷ kinh tởm kia, hoặc anh sẽ chết!
“Phập!!!”
Thanh gươm đã nhuộm đỏ máu…
Nó đã ngập cán…
Nhưng, điều đó không có nghĩa là Magina chiến thắng, đôi mắt anh thậm chí bàng hoàng vì điều này…
Cánh tay bị kẹt cứng bởi hai con sói màu đen, hiện ra từ giữa khoảng không… Chúng giữ cơ thể anh lại bằng móng vuốt và máu của mình…
Trong khi đó, Lycan đã ở gần anh, hắn thậm chí đã cởi bỏ lớp chó sói và trở về hình dạng thật của hắn…
-Ngươi không đáng để ta ra tay… nhưng, vì ngươi là em trai của kẻ rác rưởi ấy, ta sẽ tự tay kết liễu ngươi!
Lycan đưa tay lên, những mảng màu đỏ hiện lên trên móng vuốt của hắn…
“Em không thể ghét anh, vì anh luôn luôn là người như thế…”
Giọng nói ấy kết thúc…
Cùng một tia sáng loé lên…
Gọi là một tia sáng, nhưng ánh sáng đó mang màu đen của bóng đêm, nó đối lập với ánh sáng của mặt trời: Lạnh lẽo và tối tắm….
Nhưng Magina không cảm thấy xa lạ với nó…
Tiếng nổ lớn vang lên giữa cậu và Lycanrope, nhưng kẻ duy nhất bị bay đi là con sói man rợ kia… Đằng sau tiếng động ấy…
Giữa họ…
Một cô gái trong đôi cánh quỷ huyền ảo…
Cô đẹp như hình ảnh của bóng đêm vĩnh cửu, nhưng lại mang nét u buồn vĩnh viễn
Cô đứng ở đấy như khiến mọi vật chìm vào im lặng, cũng như tất cả mọi vật chờ cô phá vỡ sự im lặng đó…
-Anh biết không, điều em ghét nhất ở anh, là anh chưa bao giờ biết em là con gái…
Giọng nói ấy, Magina chưa bao giờ nghe…
Nhưng cậu biết giọng nói đấy… như biết rõ một người bạn thân
-Akasha?
Cậu biết người con gái ấy...
.
___________Auto Merge________________
.
Phụ lục 5: The soul of Demon Hunter
Mây trôi cùng gió
Mây từng mơ
Gió cùng mây đi
Gió nào biết
Có những cơn gió vô tình như thế…
Magina không thể hiểu…
Hoặc là, cậu cố tình không hiểu
Cậu biết Akasha là loài dơi quỷ
Nhưng….
-Akasha?... - Một lần nữa, cậu gọi tên cô. Cái tên quen thuộc mà cậu vẫn gọi, nhưng cậu không thể giữ cho nó cái âm điệu như trước.
-…
Cô quay lại, nhìn thẳng vào Magina, cái nhìn khiến anh phải ngượng ngùng mà quay đi… Cô tiến lại gần cậu hơn, trong khi Magina lại có vẻ mất bình tĩnh… cậu chưa thể hiểu những gì đang xảy ra.
Bnh tĩnh và nhẹ nhàng, Akasha đỡ lấy cánh tay đã sưng phồng lên của cậu, đầy lo lắng… Rồi, cô đưa vết thương ấy lên miệng, liếm vết máu của cậu.
-Á.. a… anh không sao… đâu – cử chỉ có phần tự nhiên của Akasha làm cậu ái ngại. Mặc dù đó là điều bình thường trước đây, nhưng…
Cậu cũng cảm thấy kì lạ…
Mặt của Akasha bỗng đỏ bừng… Cô bất chợt buông cánh tay của cậu một cách vội vã và lùi lại..
-Em… xin lỗi. Em chỉ..
-…
-A…
Magina khẽ chạm tay vào tóc của cô… nhưng đó không phải là kiểu vuốt tóc của một người con trai cho một người con gái, mà nó giống như cách cậu vẫn vuốt ve chú dơi nhỏ ngày xưa…. điều này vốn đã quá quen thuộc với họ. Akasha ngước nhìn, mặc dù tay của Magina vẫn run bần bật, nhưng điều đó cũng khiến cô bớt ái ngại đi phần nào… Thời điểm ấy bỗng dưng thời gian như ngừng lại, họ không biết phải nói gì tiếp…
Chính vì vậy, một kẻ thứ ba xen vào là điều cần thiết. Từ trong đám khói bụi, Lycan bước ra, lớp áo cánh đã rách bươm để lộ thân thể đỏ ngầu, đầy máu… Nhưng hắn không có vẻ gì là mất sức(không hiểu nó ăn gì hay có item gì mà khỏe thế

), nụ cười quái dị của hắn vẫn mang âm điệu chết chóc như khi hắn xuất hiện:
-Ha ha, cảnh tượng hay đấy. Ta cũng nên cám ơn ngươi nhóc ạ, nếu không phải do ngươi, có lẽ mồi săn của ta không thể xuất hiện…
Mồi săn?
Ý hắn ám chỉ điều gì?
Cậu nhìn về phía Akasha, hiển nhiên con sói ấy đang ám chỉ cô, nhưng …
-Đủ rồi, ngươi không cần phải nhiều lời hơn đâu… Đồ thú bốn chân…
Lycan nhướn mày… Mặc dù hắn là sói, nhưng chưa bao giờ hắn thích có người gọi hắn với cái tên đấy.
-Một con bé dơi quỷ đang yêu… ha ha… để xem ngươi thể hiện được gì ngoài lời nói.
“Z Z Z “
Lycan giật mình…
Hắn buộc phải ngã ngửa về phía sau để tránh mũi tên xanh lè đâm thẳng vào tròng mắt. Hắn chỉ kịp nhìn thấy một tia sáng loé lên trước khi kịp nhận ra Akasha đã biến mất vào không khí… ngay lúc ấy bản năng sinh tồn giúp hắn sống sót qua đường tơ kẽ tóc.
“Scream!!!”
Lycan nghiến răng… Những vết thương trên người hắn đột nhiên toác ra khi những tiếng ấy đập vào màng nhĩ hắn…. Mờ mắt vì đau đớn, Lycan dồn hết sức tránh khỏi con dơi quỷ kia càng xa càng tốt.
-Ngươi nghĩ ngươi chạy đi đâu?
Lycan mở mắt ra, những hình ảnh mờ mờ trong mắt hắn cũng đủ khiến hắn nhận ra Akasha không còn ở vị trí cũ… trong khi đó, tiếng nói đằng sau lưng hắn rõ hơn bao giờ hết!
-Gua hh !!!
Dồn hết sức có thể, Lycan giáng một đòn trời đánh về phía sau… nhưng hắn chỉ chạm phải một lớp màng mỏng… trước khi….
“Phập!!!”
Lycan rút tay lại, nhưng không còn kịp… Trên tay hắn, một cái gai xanh lè ghim chặt vào da thịt, những màu sắc rực rỡ của nó thay cho lời nói: “Ngươi chết chắc rồi”… Akasha không để cho đối thủ của mình kịp thở, với đôi cánh trên lưng, cô lao thẳng vào đối thủ, dùng những móng vuốt sắc của mình cào nát lớp da của Lycan trước khi hắn kịp rơi xuống đất…
Tiếng động khô khốc vang lên…
Akasha giang cánh, cô bay giữa khoảng không của hang động như thể từ thần đang chờ kết liễu mạng sống của Lycan… Trong khi đó, con sói hung ác kia nằm bẹp trên mặt đất, dường như không còn hơi sức…
-Ha ha…
Vẫn tiếng cười quái đản ấy… tiếng cười làm người ta phải hoảng sợ… Nhưng tại sao..
-Ngươi cười cái gì? – Akasha nhìn kẻ địch đang nằm dài trên mặt đất.
-Theo ngươi, một chú cá chuồn có khả năng chiến thắng một con chim hải âu không? – Lycanrope cười to hơn, không có vẻ gì của một kẻ gần kề cái chết.
-Ngươi sẽ sớm được thấy thôi.. – Akasha dứt lời, đồng thời hình ảnh của cô trong không trung đột ngột biến mất, và đột ngột xuất hiện ngay trước mặt Lycan, cánh tay đầy móng vuốt đưa lên cao, sẵn sàng chém đứt đầu con chó sói kia…
"Bập!”
Akasha mặt tái nhợt….
Cánh tay cô đã hạ xuống, nhưng lại bị giữ chặt bởi cánh tay màu đỏ chắc khoẻ của Lycan…
-Ngươi đáng để ta phải đứng dậy ư? – Lycan cười to hơn, giọng cười của hắn gần như man rợ, giọng cười của một loài dã thú khi nó dồn con mồi vào đường cùng!!!
Akasha hoảng loạn… Cô cố sức vẫy vùng, nhưng gần như vô hiệu trong cánh tay gọng kìm của Lycan…
-Ngươi nghĩ ta có thể phạm cùng một sai lầm ư… Ha… dù sao, đùa giỡn với ngươi cũng cho ta chút hứng thú…
Lycan đứng dậy, ngón tay của hắn siết chặt hơn nữa, mạnh đến nỗi tiếng xương gãy kêu răng rắc trong bàn tay tàn bạo ấy. Akasha quỵ xuống, cô không chịu được đau đớn này, cô không thể chống đối nổi… Mắt cô hoa lên, hai tai cô ù đi…
-Akasha!!!
“Bốp!”
Lycan phạm cùng một sai lầm… không hẳn, hắn phạm một sai lầm khác!!! Hắn gần như đã bỏ quên Magina. Một cú đấm như trời giáng vào mặt đưa hắn từ không trung trở lại mặt đất… Hai cái răng bay ra khỏi miệng, Lycan mắt đỏ ngầu, đưa tay lên cái cằm bị đánh trẹo sang một bên, hắn không còn giữ được bình tĩnh…
-Chạy!!!
Magina không suy nghĩ nhiều…
Trong mắt hắn, cậu đọc được suy nghĩ “Giết thằng mất dạy kia!!!”
Không quá khó…
Cõng Akasha trên vai, Magina vẫn chạy với một tốc độ không tưởng… Trong hang tối cậu không cần biết mình phải đi đâu, miễn sao tránh xa khỏi con sói kia càng xa càng tốt.
Hơn nữa, cậu cũng có thể dẫn dụ hắn xa khỏi Luna, lúc này đã không còn khả năng chống cự. Dù sao cô cũng không có giá trị gì với hắn.
Nhưng, Akasha thì khác, đó là mục tiêu của hắn ngay từ khi bắt đầu.
Khi nhìn cách cô chiến đấu, cậu hiểu tại sao…
Dù thế nào, cậu cũng phải bảo vệ Akasha!
………..
Akasha mắt mờ dần, nhưng cô cảm nhận hơi ấm quen thuộc ấy…
Cô hiểu những gì anh từng trải qua
Cô cũng hiểu những gì anh đang trải qua
Cô không hiểu, đáng ra cô phải hận anh, vì những gì anh làm đối với đồng loại cô…
Nhưng…
Cô không thể làm điều ấy.
Hai năm…
Hai năm ở bên nhau đã làm mối thù đó biến mất sao?
….
-Ở đây tạm ổn rồi, Akasha, em sẽ được an toàn…
Cô mở mắt… họ đang nằm trong một hốc nhỏ, nằm kín kẽ ở phía trên cao…
Cánh tay đã gãy khiến cô không thể níu lấy cậu được, nhưng cô cảm nhận được cậu đang rời xa cô…
Giọng cô như muốn khóc:
-Anh … đừng đi…
Magina không nói gì… có lẽ ý định của cậu quá rõ ràng để Akasha phải suy đoán.
-Em sẽ ổn thôi, nhóc… Anh hứa hắn sẽ không thể làm hại em.
Magina vừa định bước đi, nhưng cùng lúc Akasha với theo khiến cô ngã quỵ xuống đất, nơi mà đáng lẽ ra là bờ vai của cậu…
Anh quyết định dụ Lycan xa khỏi nơi đây…
-Magina… anh hãy trở thành một Demon Hunter…
Cậu quay lại khi nghe những lời ấy… nhưng.. bằng cách nào?
-Em nghĩ anh biết rõ điều đó… liên kết linh hồn với quỷ không có nghĩa là buộc phải tiêu diệt con quỷ ấy… huỷ hoại thân xác chỉ là cách để thuần phục linh hồn nó, nhưng…
-Khoan đã, nếu làm như vậy…
-Em đã ước điều ấy từ lâu lắm rồi…
Akasha nở một nụ cười ấm áp…
………………….
Đến lúc này, cậu mới hiểu rõ ý nghĩa của nụ cười ấm áp ấy.
Nụ cười nhẹ nhàng hợp với khuôn mặt cô.
Ký ức của cậu dừng lại tại thời điểm ấy…
Magina đã ngất đi rất lâu…
Rất lâu….
……
…
Gió vẫn thổi nhẹ như những ngày ấy
Bầu trời trong…
Bầu trời đêm xa vợi, và những ánh sao vẫn sáng…
Magina đưa cánh tay lên, nhưng nó quá xa để cậu có thể với đến…
Cậu đã từng khát khao sức mạnh, nhưng cậu đã mất quá nhiều để có được nó
Nhiều hơn tất cả những gì cậu có thể đem lại cho người khác
Cậu từng ước mơ
Ước mơ của cậu là đem lại hạnh phúc cho người khác, bảo vệ người khác..
nhưng đến giây phút cuối cùng, cậu không thể làm điều gì khác
Cậu không thể làm được điều ấy
Chấp nhận sự ghẻ lạnh, chấp nhận cuộc sống đen tối, cậu vẫn không thể thực hiện ước mơ ấy...
Vì sao?
Cậu quá yếu đuối?
Không....
Cậu không thể bảo vệ tất cả, cũng như không thể khiến tất cả hạnh phúc
nhưng, điều duy nhất cậu có thể làm lúc này, là bảo vệ những người cậu yêu thương...
Chân trời sáng dần lên...
Những cơn gió nhẹ và ấm áp
Nó không còn là cơn gió ngày xưa...
Cậu tin tưởng vào điều ấy.
Bóng đêm tan dần...
-Akasha… em hãy đợi, anh đã hứa sẽ bảo vệ em… cũng giống như …
Cậu nuốt những lời còn lại trong trái tim…
Nhìn về phía chân trời, nơi bình minh đang lộ dần
Cuộc chiến sắp bắt đầu.
Cuộc chiến cuối cùng, sẽ chấm dứt tất cả...