Đỉnh kout hơn là truy nhận lại sự che chở của phụ nữ. Không có thằng bạn, đứa em, ông anh nào cả, mà chính là Cập đây. Hồi trước hạnh ngộ một tiên nhân, thấy chả làm gì mà rong chơi đào hoa suốt ngày, Cập mỗ mới lân la hỏi "bác ơi, bí kíp của bác là gì ạ, có thể chia sẻ cho em không?" Ông bác bảo, tớ có sách thêu chín chữ vàng: "bé mẹ nuôi, lớn vợ nuôi, già con nuôi." Hảo thư, hảo thư là đây chứ đâu. Chân kinh bí truyền thiên hạ chợt như thu bé lại, chỉ vừa bằng một người phụ nữ.
Kể từ đó...
- Bé ơi, lương dạy tháng này anh trót gom cho chẵn tiền để gửi sổ tiết kiệm kỳ hạn mới dồi :'(. => "Anh cầm tạm 2 triệu tiêu vặt đi a, thiếu em lại đưa thêm."
- Em thương mến, nay bạn rủ anh đi nhậu. Chắc xong là kiểu gì chúng cũng rủ đi mát xa. Muốn được gặp gỡ, gần gũi và được em chăm sóc lắm, nhưng tiếc là hôm nay anh chỉ đủ tiền nhậu nên đành lỡ hẹn với em vậy :<. => "K sao đâu. A cứ đến mua vé, rồi lúc về bảo lễ tân là a tip e trên phòng rồi. E đợi a. A ăn nhiều vào nhé."
Bất giác nhớ tới thêm một câu nói đậm chất khắm bựa của ông anh chủ phòng tập gym, khi ổng nói về triết lý với bọn bạn nhậu, "hèn cũng được, nhục cũng được, miễn là không bị thiệt"

. Cảm giác được phụ nữ che chở tới tận lông nách là một cảm giác gì đó siêu thực lắm.
@Nô còn trinh bao nhiêu một tháng dzậy? Hay chăn cho zui.