ba năm trước, mình bước chân vào SG,bước chân vào ngưỡng cửa đại học. Mình chỉ là một cậu bé nhút nhát, vẫn còn chưa quên được hơi ấm của gia đình, và tại đó, mình đã gặp nhỏ.
Nhỏ là động lực để mình thay đổi, mình học tập, mình đi làm, mình thức khuya dậy sớm đi học đầy đủ, chỉ để gây ấn tượng với nhỏ, và đại khái là nhỏ cũng hiểu, cũng biết, cũng cảm động tình cảm của mình.
Chúng mình cùng đi học, cùng đi quân sự, cúng nấu ăn, cùng đèo nhau về, cùng đánh cờ. Đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của mình, thật sự rất hạnh phúc, nhưng lại rất ngắn ngủi
Rồi lên năm 2, mọi chuyện đã thay đổi. Nhỏ phải đi, gia đình nhỏ chuyển về Hà Nội, nhỏ không có đủ can đảm để ở lại, nhỏ không đủ niềm tin để xa gia đình...
tụi mình vẫn hay nc với nhau, qua tin nhắn, qua FB, vẫn gặp nhau được mỗi năm vài lần, tết nhỏ vào SG chơi, mình thì nhịn đói cả mấy tháng để lấy tiền qua HN thăm nhỏ.
Nhưng bản thân mình biết, chuyện này rốt cuộc thế nào cũng sẽ đến, gia đình nhỏ thì rất gia trưởng, và vốn cũng không ủng hộ mình, nhỏ lại khá xinh và có duyên, chúng mình lại ở quá xa với nhau.
Rồi... chuyện đó cũng đã đến, chúng mình đã chia tay, sau đúng 1912 ngày yêu nhau, mọi chuyện rắc rối đến mức, mình cũng không biết phải kể lại thế nào, chỉ có thể tóm tắt lại bởi 2 chữ.. duyên phận.
Mình cảm thấy bất lực, yếu đuối, mình không trách nhỏ, nhỏ khóc và xin lỗi, mình không biết nói gì cả, chỉ lắng nghe, và lẳng lặng cúp máy. Chuyện nó kết thúc, bất ngờ như lúc nó bắt đầu, chỉ mới tuần vửa rồi, mình và nhỏ còn nói chuyện vui vẻ với nhau, còn cùng đi đón giao thừa, dù chỉ qua điện thoại...
thực sự mình buồn, hay không buồn, mình cũng không biết, chỉ cảm thấy trống rỗng.
Nhỏ là động lực để mình thay đổi, mình học tập, mình đi làm, mình thức khuya dậy sớm đi học đầy đủ, chỉ để gây ấn tượng với nhỏ, và đại khái là nhỏ cũng hiểu, cũng biết, cũng cảm động tình cảm của mình.
Chúng mình cùng đi học, cùng đi quân sự, cúng nấu ăn, cùng đèo nhau về, cùng đánh cờ. Đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của mình, thật sự rất hạnh phúc, nhưng lại rất ngắn ngủi
Rồi lên năm 2, mọi chuyện đã thay đổi. Nhỏ phải đi, gia đình nhỏ chuyển về Hà Nội, nhỏ không có đủ can đảm để ở lại, nhỏ không đủ niềm tin để xa gia đình...
tụi mình vẫn hay nc với nhau, qua tin nhắn, qua FB, vẫn gặp nhau được mỗi năm vài lần, tết nhỏ vào SG chơi, mình thì nhịn đói cả mấy tháng để lấy tiền qua HN thăm nhỏ.
Nhưng bản thân mình biết, chuyện này rốt cuộc thế nào cũng sẽ đến, gia đình nhỏ thì rất gia trưởng, và vốn cũng không ủng hộ mình, nhỏ lại khá xinh và có duyên, chúng mình lại ở quá xa với nhau.
Rồi... chuyện đó cũng đã đến, chúng mình đã chia tay, sau đúng 1912 ngày yêu nhau, mọi chuyện rắc rối đến mức, mình cũng không biết phải kể lại thế nào, chỉ có thể tóm tắt lại bởi 2 chữ.. duyên phận.
Mình cảm thấy bất lực, yếu đuối, mình không trách nhỏ, nhỏ khóc và xin lỗi, mình không biết nói gì cả, chỉ lắng nghe, và lẳng lặng cúp máy. Chuyện nó kết thúc, bất ngờ như lúc nó bắt đầu, chỉ mới tuần vửa rồi, mình và nhỏ còn nói chuyện vui vẻ với nhau, còn cùng đi đón giao thừa, dù chỉ qua điện thoại...
thực sự mình buồn, hay không buồn, mình cũng không biết, chỉ cảm thấy trống rỗng.

