Miêu tả không khí hạnh phúc của đôi vợ chồng mới cưới, hai nhân vật chính trong “Sợi xích”, Lê Kiều Như đã vận dụng những câu thoại... ngây ngô đến mức ngớ ngẩn:
"Thấy vậy tôi đưa rổ rau cho anh làm, anh ngắt cọng dài, cọng ngắn làm tôi mắc cười:
Anh ơi! Rửa rau coi chừng sâu đó nhen....
Em yên tâm, con sâu mà gặp anh sẽ tự lăn ra chết... Á, có một con sâu nè...
Anh đưa con sâu cho tôi, tôi hoảng hồn la lên.
Tôi và anh rượt đuổi trong nhà...". <- Ôi zời ơi ăn nhập quá
"Còn tôi đang làm nước ép dưa hấu, ép xong đổ vào ly, đi được vài bước, bị trượt chân té lăn cù quèo, anh hoảng hốt chạy đến đỡ tôi lên.
- Em có sao không?
- Em không sao?
Tôi vừa nói đến đó, anh đã cười lăn ra sàn nhà.
- Ôi, em giống con ma quá.. ha... ha... ha".
“Ôi, anh đang tiến vào khu rừng ấm áp để rước nàng Lọ Lem. Ôi, thật tuyệt vời, đây là mái ấm của tôi. Ôi, nhà sang trọng và đẹp thật. Ôi, sự thật giả đáng khiếp rõ dần trong mắt tôi. Ôi, một đóa hồng đáng thương và tốt bụng. Ôi, không có gì đau bằng, thằng chồng ngu xuẩn đã làm cho tôi thấy cuộc đời tối đen...”.
"Anh bước xuống xe mùi rượu nồng nặc. Vừa bước vào trong anh đã ói xối xả lên người tôi. Nhìn anh lúc này rất bê tha, đáng ghét... nhìn anh nằm trên sàn nhà đúng như một thằng bợm nhậu xấu xí, tôi đắp chăn lên người anh, rồi ngồi đó nhìn...".
"Mỗi ngày trôi qua đều như thế, anh luôn về với tôi thường xuyên vào những buổi cơm trưa để làm kẻ hầu, phục vụ cơm nước... Có lần vì quá kích động, tôi đâm đầu vào cửa, tay tôi đập mạnh, cầu cứu như một con điên".