- 1/11/08
- 479
- 2,984
Bình thường bên ngoài mình có vẻ hồn nhiên, yêu đời, vui vẻ, mạnh mẽ và hơi ngố + khá bậy bạ.
Trước mọi người thì thường là như vậy, hoặc người khác thường tưởng như vậy.
Đa phần đều nghĩ mình yêu đời, có niềm tin vào cuộc sống, hoặc không có gì phải suy nghĩ, cuộc sống chỉ có ăn chơi, bệnh hoạn.
Mình cũng thường chọc cho mọi người cười, làm người khác cười, mình thấy rất vui, đó là thứ mình rất ít có.
Trước đây mình cũng rất mạnh mẽ, hay thường áp dụng những suy nghĩ mạnh mẽ lấn áp đi nhiều cái mềm yếu khác.
Nhưng có lẽ 1 thời gian dài trải qua, cuộc sống dường như khá êm đềm nhưng lại không theo những gì mong muốn. Đơn giản là thời gian cứ trôi, và mình cũng để nó cuốn theo.
Có thể các bạn mới đọc, sẽ nghĩ mình đòi hỏi nhiều, hay không biết quý những gì tốt đẹp đang có. Có thể đúng hoặc không, mình cũng không biết nữa.
21 tuổi, nhưng có lẽ mình khá già, cả về ngoại hình lẫn suy nghĩ so với tuổi, có lẽ mình suy nghĩ nhiều quá nên tự mắc bẫy trong chính bản thân. Già, hoen ố, cũ kỹ và mục nát.
Giờ thì mình khá béo, chậm chạp như ngày còn học Vovinam, xa nó mình rất buồn, nhưng cũng ko có cơ hội quay lại nhiều. Và giờ mình cũng không còn nhiều niềm tin vào cuộc sống như ngày còn học phổ thông.
Đọc đến đây chắc nhiều bạn sẽ coi thường mình vì thái độ sống như vậy, ai thích quăng tạ cũng dc, trước nay đã làm là không sợ, và chính mình cũng biết gần đây mình tệ hại quá, nhưng chưa tìm được con đường mới.
Trước mọi người, thì vẫn là vậy, nhưng đêm đến, như giờ này chẳng hạn, chỉ còn mình và những suy nghĩ. Trống trải nhưng lại rối rắm. Giá cuộc sống quay lại ngày còn đi học thì tốt biết bao.
Mình không hèn nhát, có thể mất niềm tin vào cuộc sống, nhưng chắc chắn mình không buông xuôi, vẫn còn nhiều thứ mình thích và chưa được làm lắm. Sẽ vẫn mãi mãi là như vậy, đơn độc và sẵn sàng chống chọi mọi thứ.
Nhưng gần đây ý chí có không thể thắng được cảm xúc nữa, 4 năm và 1 hình ảnh, không biết đã đầu độc tâm trạng mình như thế nào nữa ( đoạn cô gái k tính, mình k ngố đến thế)
Đây là năm cuối đại học, mình thật sự muốn bỏ qua những thứ lặt vặt và không may này để tốt nghiệp, tình hình học hành thì k có gì, mình chỉ sợ đầu óc sau này có vấn đề.
Ai từng trải qua cảnh 4 năm ở 1 mình xa nhà, k bạn bè người thân, ko rượu thuốc, k chút an ủi động viên, may mắn. Cho mình chút kinh nghiệm.
Trước mọi người thì thường là như vậy, hoặc người khác thường tưởng như vậy.
Đa phần đều nghĩ mình yêu đời, có niềm tin vào cuộc sống, hoặc không có gì phải suy nghĩ, cuộc sống chỉ có ăn chơi, bệnh hoạn.
Mình cũng thường chọc cho mọi người cười, làm người khác cười, mình thấy rất vui, đó là thứ mình rất ít có.
Trước đây mình cũng rất mạnh mẽ, hay thường áp dụng những suy nghĩ mạnh mẽ lấn áp đi nhiều cái mềm yếu khác.
Nhưng có lẽ 1 thời gian dài trải qua, cuộc sống dường như khá êm đềm nhưng lại không theo những gì mong muốn. Đơn giản là thời gian cứ trôi, và mình cũng để nó cuốn theo.
Có thể các bạn mới đọc, sẽ nghĩ mình đòi hỏi nhiều, hay không biết quý những gì tốt đẹp đang có. Có thể đúng hoặc không, mình cũng không biết nữa.
21 tuổi, nhưng có lẽ mình khá già, cả về ngoại hình lẫn suy nghĩ so với tuổi, có lẽ mình suy nghĩ nhiều quá nên tự mắc bẫy trong chính bản thân. Già, hoen ố, cũ kỹ và mục nát.
Giờ thì mình khá béo, chậm chạp như ngày còn học Vovinam, xa nó mình rất buồn, nhưng cũng ko có cơ hội quay lại nhiều. Và giờ mình cũng không còn nhiều niềm tin vào cuộc sống như ngày còn học phổ thông.
Đọc đến đây chắc nhiều bạn sẽ coi thường mình vì thái độ sống như vậy, ai thích quăng tạ cũng dc, trước nay đã làm là không sợ, và chính mình cũng biết gần đây mình tệ hại quá, nhưng chưa tìm được con đường mới.
Trước mọi người, thì vẫn là vậy, nhưng đêm đến, như giờ này chẳng hạn, chỉ còn mình và những suy nghĩ. Trống trải nhưng lại rối rắm. Giá cuộc sống quay lại ngày còn đi học thì tốt biết bao.
Mình không hèn nhát, có thể mất niềm tin vào cuộc sống, nhưng chắc chắn mình không buông xuôi, vẫn còn nhiều thứ mình thích và chưa được làm lắm. Sẽ vẫn mãi mãi là như vậy, đơn độc và sẵn sàng chống chọi mọi thứ.
Nhưng gần đây ý chí có không thể thắng được cảm xúc nữa, 4 năm và 1 hình ảnh, không biết đã đầu độc tâm trạng mình như thế nào nữa ( đoạn cô gái k tính, mình k ngố đến thế)
Đây là năm cuối đại học, mình thật sự muốn bỏ qua những thứ lặt vặt và không may này để tốt nghiệp, tình hình học hành thì k có gì, mình chỉ sợ đầu óc sau này có vấn đề.
Ai từng trải qua cảnh 4 năm ở 1 mình xa nhà, k bạn bè người thân, ko rượu thuốc, k chút an ủi động viên, may mắn. Cho mình chút kinh nghiệm.

....... Hãy cứ vui lên mà sống
.........
