“Froxi này.” – Siegwelt đặt ly rượu xuống quầy bar, đưa mắt nhìn cô hầu bàn tóc xanh dương.
“Chuyện gì vậy Bác Sĩ ?” – Nữ hoàng băng giá của Satan’s Blood quay đầu lại, nhìn hắn bằng ánh mắt tò mò. Chả mấy khi hắn gọi Froxi sau khi đã nốc đủ một ly Nuke Tac, trừ phi hắn có ý rủ cô nàng đi chơi – việc mà Froxi luôn luôn từ chối.
“Cô có… kinh nghiệm về trẻ em không ?” – Hắn ngập ngừng.
“Ý anh là sao ?” – Froxi nhướn mày – “Tôi vẫn còn độc thân mà ?”
“Ý tôi là kinh nghiệm nói chuyện với trẻ con ấy.” – Hắn mỉm cười – “Tôi có một việc quan trọng cần làm, nhưng không thể làm một mình được.”
“Và anh định nhờ tôi ?”
“Dùng từ mời, có lẽ sẽ hay hơn Froxi ạ.” – Hắn tiếp lời – “Tôi cần phải nói chuyện với một đứa bé, và có lẽ cô sẽ có hứng thú với việc này”
“Nó bị mất trí nhớ” – Bruno bất chợt lên tiếng. Gã chủ quán tóc bạch kim đang ôm trên tay gần mười chai rượu các loại, xếp chúng vào các giá để rượu tại quầy – “Có thể là một dịp tốt cho em”
“Bruno !” – Froxi ngạc nhiên – “Anh sắp xếp chuyện này sao ?”
“Không hẳn đâu” – Siegwelt lên tiếng – “Tôi xin phép anh ấy trước, giờ chỉ còn ý kiến của cô thôi.”
Rồi hắn nhìn thẳng vào mắt Froxi, nở một nụ cười nhẹ trên môi khiến cô nàng bối rối. Chiến thuật này luôn hiệu quả - Siegwelt nghĩ. Khiến người bệnh tò mò về vấn đề của chính họ, sau đó gợi ý về việc tham gia quan sát việc chữa bệnh cho một người khác cũng bị tương tự. Chắc chắn họ sẽ đồng ý ngay.
Thế nhưng trái ngược với dự đoán của Siegwelt, Froxi hết đưa mắt nhìn Bruno, rồi lại nhìn hắn, tỏ vẻ bối rối hết sức. Một vài giây im lặng trôi qua, khi hắn bắt đầu tự nghi ngờ chính bản thân mình thì Froxi khẽ gật đầu đồng ý, và hắn cũng chỉ cần có thế.
“Vậy… chúng ta đi đâu đây, Bác Sĩ ?” – Froxi hỏi. Hắn lấy trong túi áo ra một mảnh giấy nhỏ đưa cho cô nàng, trên đó ghi :
“Bác Sĩ, có việc gấp phải đi. Người anh cần tìm ở viện cô nhi thánh Peter. Gặp lại anh sau.
Kí tên : Nâu”
“Tôi đón cô lúc 5 giờ chiều nhé ?” – Siegwelt cười.
******************
Đúng 5 giờ chiều, Siegwelt dừng chiếc Hummer trước cửa quán Satan’s Blood. Có vẻ như hắn cũng không phải chờ đợi lâu, vì Froxi đã đẩy cửa bước ra. Hôm nay cô nàng diện một chiếc áo khoác dài màu trắng, với chiếc quần jean và đôi giày da cao cổ màu trắng, đầu đội một chiếc mũ len con gái có hai cục bông tròn rủ xuống hai bên tai. Hắn mỉm cười, Froxi hầu bàn hôm nay khác hẳn với cái vẻ lạnh lùng của cô nàng trong quán Satan’s Blood, nhìn nữ tính và xinh đẹp hơn rất nhiều. Hắn vẫy tay chào Froxi, và đáp trả là một bàn tay đưa lên hờ hững của cô nàng. Cũng phải thôi, thời tiết hôm nay có thoang thoảng sương mù nhẹ, lại còn se se lạnh, quả không hợp với một cuộc hẹn chút nào.
“Chào quí cô Froxi Elesta.” – hắn cười – “Thời tiết hôm nay không đẹp lắm, nhỉ ?”
“Đúng là trời xấu thật, Bác Sĩ.” – Froxi đáp, chỉ tay vào vali đồ nghề của hắn – “Mà sao anh lại mang cái đó theo vậy ?”
“Một ít dụng cụ hành nghề thôi, không có gì đáng kể đâu” – Hắn nói – “Chúng ta đi chứ ?”
Dứt lời, hắn nhanh chóng bước tới mở cửa bên hành khách ra, nhẹ nhàng mời :
“Mời quí cô.”
“Hình như xe này hơi quá to so với anh nhỉ, Siegwelt ?”
“Có thể là thế” – Hắn đáp trước khi đóng cửa lại – “Nhưng nó là một chiếc xe rất tuyệt, Froxi ạ”
Đường đến cô nhi viện thánh Peter không dài lắm, nhưng quanh co nhiều ngã rẽ, cộng thêm màn sương mù mờ mờ ảo ảo của buổi chiều tối khiến hắn không dám chạy nhanh. Mà cũng chả sao, chạy chậm thì hắn có thêm thời gian nói chuyện với Froxi, chẳng phải tốt à ? Nghĩ đến đó, hắn lấy trong túi áo khoác ra một cái vòng tay màu xanh dương sẫm. Cái vòng làm bằng một loại đá xanh trong suốt, bên trong là một dung dịch lỏng đang cuộn sóng lên một cách chậm rãi.
“Tặng cô này.” – Hắn nói – “Coi như kỉ niệm lần đầu đi chơi với nhau.”
“Lần đầu…” – Froxi nhận lấy chiếc vòng từ tay hắn – “Ý anh là lần đi chợ Oasis à ? Anh đòi theo tôi đó chứ.”
Câu trả lời bất ngờ làm Siegwelt hơi ngạc nhiên :
“Tôi thì lại cho đó là một cuộc gặp gỡ hết sức ngạc nhiên và thú vị đó chứ. Ngoại trừ khoản, ờ… gặp nhau bất ngờ ở ngoài quán rượu.”
“Tôi đùa anh thôi.” – Froxi cụt hứng, mỏ cô nàng dẩu ra – “Chưa có ai làm anh đỏ mặt được sao, Bác Sĩ ?”
“Tôi trêu cô thôi mà, hahaha.” – Hắn cười, cảm thấy vui lên một chút
“Mà… cái vòng này để làm gì vậy ?” – Froxi hỏi, gò má cô nàng ửng lên, có vẻ như câu hỏi chỉ nhằm để khỏa lấp sự ngượng ngùng của mình.
“Để đeo vào cổ tay, Froxi ạ” – Hắn giơ tay phải lên không khí, lắc lắc mấy cái – “Tăng thêm vẻ đẹp cho phụ nữ”
“Tất nhiên là tôi biết rồi !” – Bên cạnh hắn, cô hầu bàn của quán Satan’s Blood đang đỏ mặt – “Ý tôi là ngoài ra thì nó còn làm đc gì nữa ấy”
“Nó được làm bằng thủy thạch, một trong năm loại đá quí thuộc ngũ hành của văn hóa phương Đông.” – hắn bắt đầu giảng giải nghiêm túc – “nó có khả năng trữ nước để sử dụng.”
“Thế sao ? Dù sao thì cũng… cám ơn nhé, Bác Sĩ” – Froxi đáp. Mọi hứng thú của cô nàng giờ đây xoay quanh chiếc vòng đá trên cổ tay. Thứ chất lỏng trong đó đang cuộn sóng theo từng cử động của chủ nhân, tạo nên những vòng xoáy kì bí.
Hắn nói tiếp : “Tôi nghĩ khả năng của cô sẽ phù hợp với nó. Vấn đề duy nhất cần lưu ý là phải tích nước cho nó trước khi sử dụng. Thứ chất lỏng trong đó chính là nước đấy.”
“Vậy sao ? Cám ơn lần nữa nhé. Mà hình như chúng ta đến rồi kìa.”
Nhìn theo hướng Froxi chỉ tay, hắn đã thấy cô nhi viện thánh Peter lừng lững phía trước mặt. Tòa nhà được xây theo kiểu cổ, với tượng những thiên thần đang giương cánh ở các góc làm vật trang trí. Nhìn nó giống như một nhà nguyện dành cho các con chiên hơn là một cô nhi viện – hắn nghĩ. Dừng xe tại một bãi đỗ rộng, hắn bước ra mở cửa cho Froxi rồi cùng cô nàng sánh bước vào trong.
Sảnh chính của tòa nhà khá rộng rãi, với lối kiến trúc kiểu vòm cao và trên trần đầy những hình vẽ, hoa văn của thời Phục Hưng, cộng với một cái đèn chùm treo ở chính giữa. Đang mải ngắm nhìn, hai người không để ý có một ma sơ đang tiến lại gần.
“Tôi có thể giúp gì cho hai vị ?”
“Tôi là Bác Sĩ Siegwelt Orsebész, đến đây vì trường hợp của cháu Misty Van Gotz.” – Hắn giơ đưa tay ra giới thiệu – “Còn đây là quí cô Froxi Elesta, y tá của tôi.”
“Rất hân hạnh” – ma sơ cúi đầu chào nhã nhặn – “Hiện giờ bọn trẻ đã vào phòng, xin đi theo tôi.”
Bà sơ dẫn hắn đến một hành lang dài, được thắp sáng bởi những ngọn đèn trần pha lê hết sức tinh xảo. Bên cạnh hắn, Froxi khẽ huých cùi chỏ vào hông hắn, nói khẽ :
“Y tá ? Anh hay nhỉ ?”
Hắn khẽ mỉm cười đáp trả trong khi bà sơ dừng lại ở trước một căn phòng, gõ cửa :
“Misty ? Sơ vào được không con ?”
Đáp lại chỉ là sự im lặng kì lạ của cánh cửa gỗ.
“Lạ nhỉ ? Hay là nó ngủ quên rồi ?” – Bà thắc mắc, tay lại tiếp tục gõ cửa – “Misty, mở cửa đi con, có khách đến thăm này.”
Một phút trôi qua, cánh cửa vẫn đứng im không hề lay chuyển. Dù không ai bảo ai, nhưng cả ba người đều dấy lên một nỗi nghi ngại trong lòng. Bà sơ rút trong túi ra một chùm chìa khóa, và khi vừa tìm ra được cái chìa cần thiết thì…
RẦM !
Một tiếng động lớn vang lên từ phía bên trong. Biết ngay có chuyện chẳng lành, Siegwelt đứng chuẩn bị sẵn, tay trái hắn nắm chặt chiếc vali, tay phải thủ hờ trong lúc ma sơ đang loay hoay mở cửa. Lúc cánh cửa bật mở, những gì còn lại trong căn phòng chỉ là một cái khung sắt bị cắt đứt lìa đang nằm lăn lóc trên sàn. Gần đó, cánh cửa sổ duy nhất trong phòng đang mở toang, hai tấm màn treo phập phồng đung đưa theo từng cơn gió lùa vào bên trong. Hắn chạy vội tới chỗ cửa sổ, vừa đủ để thấy một bóng đen vụt đi. Không để lỡ thêm một giây nào, Siegwelt phóng qua cửa sổ, và theo sát hắn là cô hầu bàn kiêm “y tá” đắc lực Froxi Elesta.
Màn sương mù buổi chiều quả thật hết sức khó chịu, nó khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, nhập nhoạng, cộng thêm màn đêm đang dần buông xuống khiến tầm nhìn của Siegwelt bị hạn chế hơn bao giờ hết. Bây giờ là lúc thích hợp để sử dụng năng lực – hắn nghĩ. Sau vài giây tập trung suy nghĩ vào đôi mắt, nhãn lực của hắn đã tăng lên đáng kể. Cái bóng mờ mờ phía trước đã trở nên rõ hơn, đó là một gã đàn ông mặc áo choàng, lưng gã quay lại phía Siegwelt nên hắn không thể xác định rõ hơn, nhưng một điều chắc chắn là hắn đang vác theo một đứa trẻ trên vai.
Mất thêm một giây nữa tập trung suy nghĩ vào đôi chân, hắn phi nước đại vào một con hẻm nhỏ theo chân gã bí ẩn. Kẻ bắt cóc đã thấy hắn nên quyết định chạy vào đây để cắt đuôi, nhưng không may cho hắn, con hẻm nhỏ lại là một đường cụt. Giờ đây hắn đang quay lưng lại phía Siegwelt, trên vai vác một cậu bé có mái tóc xám, rõ ràng là đã bất tỉnh.
“Bỏ thằng bé xuống.” – Siegwelt gằn giọng như ra lệnh, đặt cái vali xuống đất.
Lúc này, cái áo choàng kia mới từ từ quay lại, để lộ một gã trung niên ăn vận hết sức kiểu cách và quí tộc : chiếc áo vest đuôi tôm, giày da láng bóng, và cái áo choàng nhung đen dài tới đầu gối. Khuôn mặt gã cũng thế, với mái tóc vàng chải chuốt bóng loáng, và chiếc kính tròn một mắt đeo ở bên trái. Gã nhẹ nhàng đặt người vừa bị bắt cóc dựa vào một bức tường, rồi ngước lên :
“Nhà ngươi là ai ?”
Trước mắt Siegwelt hiện lên những hình ảnh trong quá khứ, hắn giận sôi lên :
“Ta là ai không quan trọng. Tại sao ngươi muốn bắt thằng bé đó ?”
“Không liên quan gì đến ngươi, tên nhà quê kia.” Gã quí tộc lùa tay vào trong áo choàng, giờ đây trông gã như một cái giá phơi áo màu đen dựng đứng trong con hẻm.
Biết đã sắp đến lúc phải đụng độ, Siegwelt ngầm chuyển hóa cơ thể thành titan, điều này khiến người hắn đổi sang một màu trắng bạc nhẹ, nhưng dưới ánh đèn vàng lờ mờ thì rất khó nhận ra. Mất một vài giây chuyển hóa, hắn khẽ nhếch mép :
“Không biết ai là kẻ nhà quê, nhưng mà cái mốt áo choàng của ngài lỗi thời rồi, quí ngài tân thời ạ.”
Bị khiêu khích, tên quí tộc đỏ mặt, bất ngờ từ trong lớp áo choàng, hắn vung tay ra thật nhanh : Vụt từ phía trong ra là sáu món ám khí nhỏ phóng thẳng vào người Siegwelt. Hắn khép hai cánh tay lại đỡ đòn, nhưng kết quả thật bất ngờ : Hắn chỉ đỡ văng được ba cái, còn lại ba cái ám khí đã găm vào người hắn. Định thần nhìn lại, hắn phát hiện ra đây là một loại ám khí rất nhỏ, chỉ bằng nửa que tăm, nhưng nó lại rất nặng và cứng. Hiện tại toàn bộ cơ thể của hắn là titan nên chưa thấy đau, nhưng nếu ba cái ám khí này đã găm vào được người hắn chứng tỏ chúng cũng không phải loại xoàng.
“Giận dữ thế ?” – hắn cười – “Ít ra thì một quí tộc cũng phải xưng danh trước khi đánh nhau chứ ?”
“Claus de Imperium, còn gọi là King of the Marionette” – gã quí tộc hằn giọng – “Còn mi ?”
“Bác Sĩ Siegwelt Orsebész, rất hân hạnh.” – hắn nói, sau đó giảm bớt khả năng tăng tốc của đôi chân, thay vào đó là khả năng cường hóa thể lực. Cái năng lực của hắn thật rối rắm, nhưng cũng hết sức thú vị. Cùng một lúc hắn chỉ có thể sử dụng tối đa ba khả năng cùng lúc, và tất cả đều liên kết với nhau qua khu vực thần kinh trung ương. Nhưng bây giờ không phải là lúc than phiền. Hắn nhìn kĩ lại ba đầu ám khí đang găm vào tay trái và hai đùi, chúng có buộc một sợi dây cước nhỏ, và trước khi hắn kịp làm thêm điều gì thì gã quí tộc nửa mùa đã khẽ giật ngón trỏ. Gần như ngay tức thì, tay trái của hắn cũng bị kéo mạnh lên trên, cưỡng lại mọi ý định của chủ nhân nó. Một áp lực ma quái đè nặng lên ba chi của Siegwelt, khiến hắn cử động rất hạn chế, hầu như không thể theo ý muốn của mình được. Cả người hắn nặng trĩu dần xuống, đôi chân cũng mất dần sức mạnh. Rồi tên Claus lại giật tiếp, ngón cái, ngón út, hai chân hắn như có một luồng điện chạy qua, hắn không thể điều khiển được chúng nữa. Giờ thì Siegwelt đã hiểu tại sao gã Claus lại có cái danh hiệu Vua của những con rối. Hiện tại hắn chẳng khác gì một con rối đang bị gã mặc sức thao túng trong tay. Nhưng tại sao Claus lại điều khiển được hắn ? “Không thể là bằng chất độc, vì người hắn miễn nhiễm với rất nhiều loại độc tố, chỉ có thể là ma pháp” – Siegwelt nghĩ, trong khi chân phải lại bị kéo giật ngược ra phía trước, khiến hắn trông hết sức kì quặc.
“Nhưng dù nó là gì thì cũng phải xử lý cái thứ này !” – Hắn dùng tay còn lại lục lọi trong vành áo khoác. Xoẹt ! Ba sợi dây điều khiển đứt phăng khỏi người hắn, còn trên tay Bác Sĩ là một lưỡi dao mổ sáng lấp lánh. Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn đường và sự mờ ảo của làn sương mù trong con hẻm, hình ảnh những sợi dây bị cắt đứt dần dần tan vào không khí quả thật có phần ma quái.
“Cái gì ?!?” – Claus rít lên – “Dây rối của ta…”
Cảm thấy không có nghĩa vụ phải trả lời cho sự kinh ngạc của gã quí tộc trước mặt, Siegwelt lấy ra thêm một con dao nữa, lưỡi dao sáng lấp lánh, phản chiếu lại các màu sắc của cầu vồng mặc dù điều kiện ánh sáng trong hẻm hết sức nghèo nàn. Hắn chạm ngón tay vào để lấy mẫu, chỉ trong một giây cả người hắn chuyển thành kim cương – vật liệu chính tạo nên cặp dao mổ đặc biệt của hắn. Lưỡi dao được làm từ kim cương với công nghệ hết sức tinh xảo, đầu lưỡi chỉ có độ mỏng bằng một nguyên tử, vì vậy nó có thể cắt đứt gần như bất cứ thứ nào. Nhưng chỉ có thế thôi thì chưa đủ, nên hắn đã nhờ nhà thờ ban phép thánh cho hai con dao đặc biệt này. Giờ đây chúng là hai đồ vật linh thiêng của Chúa, dưới lời thề chỉ sử dụng để phục vụ và bảo vệ con người cũng như các sinh vật huyền bí. Nhẹ nhàng và khéo léo, hắn dùng hai con dao gẩy ba cái ám khí ra khỏi người
“Dao mổ à ? Thứ tầm thường đó mà cắt được dây của ta sao, trừ phi…” – Tên Claus lẩm bẩm, tay lại tiếp tục giấu vào bên trong chiếc áo choàng để thủ thế. Mắt hắn khẽ liếc nhìn Misty. Trong một giây thoáng qua, Siegwelt đã có ý nghĩ sẽ giết chết tên chải chuốt này theo cách tàn khốc nhất có thể nếu hắn dám dùng thằng bé làm vật hi sinh. Nhưng không, có lẽ mục tiêu của Claus đêm nay là bắt cóc Misty về, nên gã cũng như hắn, đang lo ngại cho sự an nguy của thằng bé.
“Anh chạy nhanh quá đấy, Bác Sĩ !” – Giọng nói thanh thoát từ phía sau lưng Siegwelt vang lên, khiến hắn cảm thấy dễ chịu hơn. Froxi cuối cùng cũng đã bắt kịp hai người.
“Lại một tiểu thư nữa, tới để nạp mạng cho ta chăng ?” – tên Claus lên tiếng, bỗng dưng giọng hắn đổi khác, hết sức điệu đàng và lịch thiệp, mặc dù lời lẽ thì không được như vậy. Siegwelt không thích cái kiểu ăn nói của hắn, nhưng vẫn im lặng, hắn không muốn lại bị điều khiển một cách khó coi như lúc nãy trước mặt Froxi.
Bất ngờ, từ phía sau lưng hắn một chùm những mảnh băng nhọn bay đến – được phóng ra từ một Froxi đang hết sức giận dữ. Claus vội lộn một vòng né tránh. Những miếng băng đập vào tường rồi vỡ tan thành nhiều mảnh nhỏ.
“Có vẻ như các ngươi là đồng bọn của nhau nhỉ ? Không sao, ta chấp nhận đối đầu với ngươi như một nhà quí tộc…” – Claus khẽ đứng dậy, nhướn mày nhìn sơ qua một lượt hai đấu thủ trước mặt
“… nửa mùa” – Siegwelt cướp lời gã. Và trò khiêu khích của hắn đã có tác dụng. Claus nổi giận thật sự, gã phóng từ trong áo choàng ra một loạt những chiếc ám khí. Rút kinh nghiệm từ lần trước, hắn nắm lấy chiếc vali đang nằm dưới đất, dùng nó để chặn những mảnh phi tiêu chết người. Nhưng một mình hắn chỉ chặn được hai , ba cái phi tiêu còn lại sượt ngang qua chiếc áo khoác của Froxi, khiến máu tươi bật ra nhuộm đỏ chỗ rách.
“Froxi, cô có sao không ?” Hắn đưa tay phải chụp lấy đầu những sợi dây cước ma thuật gắn ở đầu phi tiêu, hỏi với lại phía sau.
“Tôi ổn !” Froxi gào lên, cô nàng đang tự tạo một lớp băng mỏng quanh chỗ vết thương để cầm máu.
Tay phải giật mạnh hai sợi cước bạc ma thuật của gã quí tộc, Siegwelt rút trong thắt lưng ra một khẩu súng lục nòng dài. Nhưng hướng tay mà hắn chĩa khẩu súng tới giờ chỉ còn là một khoảnh đất trống : Claus đã tranh thủ lúc hắn quay lại lo cho Froxi mà biến mất.
“Chỉ có thế thôi sao ?” – Giọng gã quí tộc nửa mùa vang vọng đâu đó trong màn sương mù dày đặc – “Ta hơi thất vọng đấy, bác sĩ”
“Froxi, sử dụng cái vòng đi ! Đập nó xuống đất” – hắn quay đầu lại nói với cô hầu bàn kiêm y tá kiêm hỗ trợ bất đắc dĩ lúc này.
CỐP !
Tiếng va đập lạnh lẽo của thủy thạch với mặt đường vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Gần như ngay lập tức, chiếc vòng thay đổi hình dạng thành những đường xoắn liên tiếp, tạo ra những khe hở ở chính giữa. Đây là chức năng chính của chiếc vòng : dự trữ nước. Một vài giây im lặng trôi qua, sương mù trong không khí đã bị hút đi gần hết, con hẻm giờ đây đã thoáng đãng hơn, nhưng hắn vẫn chưa thấy bóng dáng của Claus ở đâu cả.
Bỗng, từ các bức tường xung quanh, các khung cửa sổ bật mở ra. Điều này rất lạ và ngược với truyền thống của Old Flower : người dân thường không muốn dính dáng đến các vụ ẩu đả, dù là người thường hay là sinh vật huyền bí đi chăng nữa. Nhưng Siegwelt đã nhanh chóng nhận ra lý do : Từ những cửa sổ, có rất nhiều người nhảy xuống, già trẻ lớn bé đủ cả, tất cả đều mang một cặp mắt vô hồn, đầu ngoẹo sang một bên, tay chân buông thõng nhưng vẫn đứng vững một cách kì lạ . Loáng cái, con hẻm đã bị bao vây bởi những “người” như thế, và ở chính giữa vòng vây không ai khác hơn là hắn và Froxi.
“Chào mừng quí khách đến với Thế giới của những con rối. Hahaha” – tiếng cười điên dại của Claus vang lên.
“Đồ khốn !” – hắn nói – “Đây toàn là những người vô tội”
“Tất nhiên rồi. Nếu có tội thì ta đã giết chúng rồi, đồ ngốc.”
“Thả họ ra ngay, tên hèn nhát !” – Bên cạnh hắn, Froxi cũng lên tiếng. Nhưng hắn thừa biết đây chính là những vũ khí đặc biệt của Claus, không hẳn nguy hiểm nhưng lại rất khó đối phó. Vì có một điều luật rằng các sinh vật huyền bí không được phép làm hại con người, có thể gã quái đản này không quan tâm đến điều đó, nhưng hắn và Froxi thì có.
Hắn lùi bước dần dần trước những con rối người hung tợn, cho đến khi lưng hắn chạm vào lưng Froxi. Vòng vây cứ khép dần, khép dần, bất chợt Siegwelt nghĩ ra một kế.Tay trái cầm súng, tay phải cầm con dao mổ nhỏ, hắn thì thầm :
“Froxi ! Cái vòng đầy nước chưa ?”
“Có lẽ là rồi, tôi phải làm gì đây ?”
“Đưa nó cho tôi” - hắn xoay mũi dao vào trong để tránh cứa phải Froxi, rồi xòe bàn tay phải ra.
“Chuẩn bị dùng băng nhé, một… hai… BA !” – Vừa nói, hắn bóp mạnh cái vòng rồi tung nó lên không trung. Cái vòng đá xoay tít giữa không khí rồi phun ra một vòng nước hình tròn, đúng vào lúc hắn hét lên “BA !”
Rắc, rắc, rắc !
Vòng nước tròn trên đầu hắn đang dần đóng băng lại trước khả năng điều khiển tuyệt vời của Froxi, giờ đây trên đầu hai người vòng băng tỏa ra như một tán cây khổng lồ có gốc chính là cái vòng đá đang lơ lửng trên cao. Vẫn còn giữ nguyên cơ thể kim cương của mình, hắn chĩa cây súng vào tâm của vòng tròn, bắn một phát, rồi quay lại ôm lấy Froxi , áo khoác của hắn phủ lên cả hai…
ĐOÀNG !
Viên đạn xé gió lướt xuyên qua chính giữa cái vòng đeo tay của Froxi, phá vỡ mọi liên kết giữa nó và tấm màn băng. Tảng băng khổng lồ vỡ tung ra, những mảnh vụn lớn văng ra khắp nơi. Những con rối của Claus lần lượt đổ gục, và khi nạn nhân ngã xuống đất thì trông họ đã có vẻ hồng hào hơn trước, có lẽ là không còn bị gã quí tộc. điều khiển nữa. Vụ nổ tạo ra một cơn mưa băng nhân tạo, những hạt nước đông lạnh còn sót lại đang rơi lả tả xuống mặt đường, nếu không có những cơ thể người bất tỉnh nằm dưới mặt đất, đây có lẽ sẽ là một cảnh rất đẹp. Hắn đưa tay bắt lấy cái vòng đá giờ đã trống rỗng và rơi xuống rồi giở tấm áo khoác màu đen lên, Froxi có vẻ như vẫn còn bất ngờ bởi đòn công phá vừa rồi, nhưng may mắn là cô không bị thương.
“Froxi ! Froxi ! Cô ổn chứ ?” – Hắn lay mạnh vai cô hầu bàn
“Ổn, Bác Sĩ ạ. Vừa nãy là cái gì thế ? Họ… có sao không ?”
“Không sao đâu, họ chỉ ngất thôi. Tôi quên nói với cô, thứ nước trữ trong hòn đá này sẽ trở thành nước thánh. Tôi phải làm thế để cắt đứt ma pháp của tên quái đản kia.”
“Tôi có nghe kể về hắn, nhưng thật sự không ngờ hắn lại hèn hạ như vậy.” – Froxi nắm chặt tay lại, trông có vẻ giận dữ hết sức. Hắn chưa bao giờ thấy cô nàng như thế này. Quả thật dù là đang giận dữ hay ngại ngùng, trông cô vẫn rất xinh. Hắn đeo lại chiếc vòng vào tay Froxi :
“Sử dụng nó tốt nhé. Bây giờ cô ở đây trông thằng bé hộ tôi” – hắn chỉ vào Misty vẫn đang bất tỉnh trong góc – “Tôi phải đi bắt tên kia.”
Nói rồi, không kịp để cho Froxi phản đối, hắn vận suy nghĩ vào đôi chân để cường hóa sức bật. Khẽ nhún mình hai cái, hắn bật qua những bức tường của con hẻm, phóng lên nóc nhà. Từ trên cao, hắn thấy bóng chiếc áo choàng đen đang phất phới sau một căn nhà mái ngói ở góc đường nên ngay lập tức đuổi theo. Cuộc rượt đuổi diễn ra ngắn hơn dự kiến, qua hai con phố và một cú nhảy cao, hắn đã nắm được cái áo choàng đen của Claus. Nắm tay giật mạnh gã lại, Siegwelt chợt giật mình kinh hãi : Bên dưới cái áo choàng đó cũng chỉ là một nạn nhân có mái tóc màu vàng giống gã, người bị xỏ đầy những sợi dây, khủng khiếp hơn là người này đã chết được một lúc rồi.
Chả cần tốn đến một giây suy nghĩ để Siegwelt biết mình đã bị lừa, rõ ràng mục tiêu ban đầu của Claus là Misty, vậy gã chẳng có cớ gì để bỏ thằng bé lại. Trò lúc nãy chỉ nhằm để khiêu khích, và hắn, Siegwelt Orsebész đã sập bẫy của gã một cách dễ dàng.
Thôi chết rồi – hắn nghĩ, Froxi đang ở một mình với thằng bé. Hắn bỏ hết toàn bộ các năng lực đang sử dụng, tập trung lại vào đôi chân để phóng hết tốc độ về con hẻm cũ, vừa chạy nhảy vừa mong là chưa có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra.
****************
“Cũng đanh đá gớm nhỉ, con nhãi. Giờ thì… chết đi !”
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, Claus đang giơ cánh tay lên cao, ở năm đầu ngón tay của hắn xòe ra năm cái phi tiêu nhọn hoắt. Trên gò má và trang phục của hắn có mấy vết cắt nhỏ, còn dưới chân hắn là cô hầu bàn tóc xanh Froxi Elesta, đang nằm lăn dưới mặt đất, trong một khối băng nhỏ đủ để bao bọc lấy toàn thân. Nhưng với khả năng của Claus, xuyên thủng khối băng đó cũng dễ như ném phi tiêu xuyên qua mấy cái bìa các tông vậy. Treo lơ lửng phía trên bức tường đối diện với hắn là chiếc áo khoác trắng đã rách tả tơi và thấm đẫm máu.
ĐOÀNG !
Gã quí tộc nửa mùa rú lên đau đớn, hắn khụy xuống đất, bàn tay phải đã lủng một lỗ toác hết cả da thịt. Ở phía đầu con hẻm là Siegwelt, trên tay hắn là khẩu súng lục xoay nòng, trong mắt hắn là những tia máu đỏ rực :
“Tấn công phụ nữ.”
ĐOÀNG !
Tay trái của hắn bị một viên đạn khác nữa xuyên thủng. Lại một tiếng thét nữa vang lên.
“Bắt cóc trẻ em.” – Siegwelt cầm trên tay khẩu súng lục thứ hai, gằn giọng. Cảm thấy hai phát đạn là quá đủ, hắn cất súng đi, tiến lại gần gã quí tộc nửa mùa đang rên rỉ vì đau đớn. Đã lâu rồi hắn chưa từng nổi giận đến mức này, tại vì sao thì hắn cũng không biết. Có thể là vì hắn dám bắt cóc Misty, có thể là vì những nạn nhân vô tội bị hắn điều khiển như con rối kia, có thể là vì… cô gái tóc xanh đang nằm yên bất động trong khối băng đằng kia.
Trước khi kịp giở thêm trò gì, Claus đã lĩnh gọn một cú đấm bằng kim cương vào ngực, khiến mấy chiếc xương sườn của hắn kêu lên răng rắc. Để chắc chắn tên quí tộc nửa mùa không làm được gì nữa, Siegwelt kéo tay hắn ra sau lưng rồi giật ngược lên, khiến xương cánh tay hắn kêu rắc một tiếng, khiến Claus gào lên một tiếng thật lớn.
Hắn nắm lấy cánh tay còn lại, xiết chặt :
“Mày nên cầu trời là cô ấy không sao. Nếu không…” – Hắn bóp mạnh vào cánh tay Claus, nhưng lần này đáp lại chỉ là một tràng cười ghê rợn :
“Ha ha ha ha ! Mi có thể chiến thắng ta, nhưng không bao giờ thắng được Ngài đâu ! Ngài sẽ tìm đến mi, và mang thằng nhóc đi lần nữa !”
Vừa nói dứt câu, miệng tên quí tộc đã trào ra những ngụm máu tươi : Claus đã cắn lưỡi tự vẫn. Cái xác của hắn thay vì dưới mặt đường như bình thường thì lại hóa thành một làn khói đen rồi dần tan vào bóng đêm. Nhưng mặc kệ, hắn chả cần biết Ngài của gã điên khùng này là ai, hay tại sao hắn lại hóa thành khói.
Điều quan tâm duy nhất của Siegwelt lúc này là cố gắng phá vỡ lớp băng đang bao bọc quanh người cô hầu bàn tóc xanh đang nằm gọn trong vòng tay hắn.
__________________
Còn 1 đoạn sau khi về nữa, mai làm nốt
![transformer [..] [..]](/images/smilies/yahoo/transformer.gif)