Axetylen
C O N T R A
- 28/1/11
- 1,840
- 181
- Thread starter
- #21
Xanh lam
Đêm hôm sau, 6 giờ 30 tối tại quán rượu The Blue.
Gã bảo vệ to con, đầu trọc, mặc vét đen đứng ngoài quán vẫn cứ đang nhìn chằm chằm vào Haley, cố tìm xem liệu hắn có điểm sót chỗ nào trên khuôn mặt của con bé này không?
“Có thật là cô đã đủ 18 tuổi?”-Gã bảo vệ gằn giọng hỏi lại lần nữa.
“Đúng thế...”-Haley đáp lại, cố giữ bình tĩnh.
Gã bảo vệ đa nghi cứ ngắm đi nghía lại tấm giấy tờ tuỳ thân “dỏm” của Haley, rồi lại liếc mắt nhìn về phía cô không biết bao nhiêu lần rồi, thế mà vẫn chưa thể tin được cái sự thực chói mắt trước mặt mình.
“Khó tin quá, con bé này nhìn cứ như một học sinh trung học...”-Gã lẩm bẩm rồi quay sang nhìn mấy tên khác đứng cùng mình như hỏi ý kiến, tất nhiên mấy gã kia cũng đồng tình.
“Này, làm gì lâu thế? Nhanh lên đi chứ?”-Có tiếng ai đó đứng phía sau Haley bực mình la lên, và cô đang rất cần những điều đó, sự thúc ép từ khách đang đứng chờ sẽ cho gã bảo vệ sớm ra quyết định của mình thôi.
Đúng như Haley dự đoán, gã bảo vệ bối rối nhìn mấy tên bạn thân cầu cứu nhưng tụi kia cứ nhún vai lia lịa khiến gã cũng bó tay. Khi bị thúc ép, bạn thường có xu hướng chọn giải pháp dễ và ít rắc rối hơn.
“Thôi được rồi, vào đi.”
Điều Haley mong đợi đã đến, gã bảo vệ cuối cùng đành phải thở dài trả lại cái thẻ “dỏm” cho cô đồng thời mở dây cho Haley đi vào trong như một khách hàng trưởng thành thực thụ.
Mừng rỡ, Haley toan bước vào trong thì gã bảo vệ bỗng chộp tay cô lại, nói với cô bằng một chất giọng nghe đầy vẻ đe doạ
“Tôi để mắt đến cô rồi đó nhé, cô nàng hai màu mắt !”
Haley giả bộ làm động tác nâng gọng kính rồi nói
“Anh nên thay vì để ý tôi thì hãy chú ý đến những chuyện khác quan trọng hơn. Ví dụ như khoá quần của mình chẳng hạn.”
Gã bảo vệ giật mình lúng túng, hắn thả tay Haley ra rồi hoảng hốt nhìn xuống quần mình. Thế nhưng hắn nhanh chóng nhận ra là hắn vẫn “an toàn”.
Tức giận, gã ngẩng đầu lên định chửi thề thì thấy con bé tóc đen nọ đã biến đi đâu mất dạng.
…
Thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng vào được bên trong, Haley nhanh chóng tháo chiếc áo khoác lông thú dày cộm của mẹ mình ra, đồng thời tháo luôn cặp kính cận của bà xuống. Tuy mang chúng gây cản trở khủng khiếp nhưng nếu không nhờ vậy thì Haley đã không thể làm mình trông già đi để mà đánh lừa tên bảo vệ.
Còn cái tờ giấy tuỳ thân “dỏm” kia thì giúp Haley khai man là mình lớn hơn hai tuổi so với tuổi thật. Để làm tờ giấy dỏm đó trông thuyết phục, Haley đã phải bỏ hàng giờ ra ngồi khắc cái cục mực đỏ chôm được của bố, rồi dùng nó đóng lên giấy giả một con dấu. Tuy không giống lắm nhưng mấy ai trong đám bảo vệ kia để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt đó chứ.
Sau khi đã trút bỏ lớp hoá trang, Haley tiến vào sâu bên trong quán, và ngay lập tức cô nhìn thấy một không gian rộng lớn có tông màu xanh da trời đập vào mắt mình. Hầu như tất cả mọi vật dụng có trong quán đều mang màu xanh dương, từ bàn ghế, đèn cho đến ly, tách hay thảm trải sàn, có thể đây là lý do cho cái tên của quán.
Không gian của quán rượu này thì lớn hơn nhiều so với Satan's Blood, các bức tường của quán được lắp những bể cá lớn, và trong các bể cá đó cũng có những bóng đèn neon phát ra ánh sáng màu xanh dương dịu nhẹ. Bên trong quán có hai dãy bàn được đặt đối diện nhau, ở giữa chúng là 1 con đường được tạo thành từ các hộp lớn chứa bóng đèn bên trong. Đi trên con đường đó, bạn bước đến chỗ nào thì chỗ đó lập tức sáng lên, trông rất thú vị, và tất nhiên khi bỏ chân ra thì đèn sẽ tắt.
Ngoài những chiếc bàn đơn lẻ ngăn cách nhau bởi các vách ngăn mỏng bằng kiếng mờ, còn có những bàn đặc biệt mà tại đây ghế ngồi được thay bằng đệm salon êm ái, bàn thì đặc biệt dài hơn và có vị trí thuận lợi nhìn về phía sân khấu hơn. Khách hàng ngồi các bàn đặc biệt này thường sang trọng hơn và cân nặng dư thừa cũng nhiều hơn.
Nhân viên phục vụ bên trong quán thì đều là những người có ngoại hình đẹp và vóc dáng cân đối, nam thì cao ráo, nữ thì xinh xắn, có lẽ các tiêu chí tuyển người của quán này rất cao. Khách của quán thì đa số là con người, họ chiếm đến 97% khách đến đây, hơn nữa, 80% trong số 97% đó đều là những người có cuộc sống thượng lưu.
Khác hẳn với không khí của quán Satan's Blood vốn mang đến cho khách hàng cảm giác yên tĩnh và thư giãn, tại The Blue, mọi người đến để tìm sự náo nhiệt, cho nên không khí trong quán luôn ồn ào và sôi động đến nỗi có thể thúc giục cả một gã thụ động thành một tên nhiều chuyện.
Dù gì thì hôm nay Haley đến đây không phải để khảo sát về cái quán này, bản thân nó đã nổi tiếng đủ để cho cả cư dân phía tây của Old Flower biết đến rồi. Haley đến để khai thác thông tin từ Sera Jenkins, cô gái mang thân phận sinh vật huyền bí duy nhất được hàng ngàn con người yêu quý và mến mộ.
Nói về cái đường đi phát sáng ban nãy, con đường đó chính là lối dẫn lên trên sân khấu. Không giống với sân khấu bình dân, “cây nhà lá vườn” của quán Satan's Blood, sân khấu của The Blue cực kỳ rộng lớn với hàng chục đèn chiếu sáng đầy màu sắc vận động theo đủ loại công thức. Có thể nói nếu bạn chỉ là ca sĩ hạng trung trở xuống, cảm giác nhỏ bé và áp lực sẽ xảy đến với bạn mỗi khi bạn mon men mò lên sân khấu với ý định thử giọng.
Sân khấu lúc này thì tạm thời chưa có người, chỉ có những bài hát không lời vang lên từ dàn nhạc ở phía sau bức màn, có lẽ vẫn chưa đến giờ biểu diễn. Haley trông thấy bọn họ, những nữ ca sĩ của quán The Blue bao gồm cả Sera đang cùng ngồi uống cocktail trên một chiếc bàn tròn đặt gần sân khấu. Quan sát bọn họ, Haley thấy những cô cô gái này người nào cũng đều có một mức độ xinh đẹp hơn người thường, nhưng Sera vẫn nổi bật nhất trong số họ xét về tài lẫn sắc.
Thật ra, vẫn còn một cô gái khác ở đó có nhan sắc không thua thua kém gì Sera, đó là cô gái tóc vàng buộc hai đuôi và để đuôi tóc uốn như kiểu tiểu thư các gia đình hoàng gia, cô mặc cái áo trắng bông cùng chiếc váy màu vàng có buộc những sợi dây chéo ở hông, đuôi váy xoè ra và chỉ ngắn đến đùi, chân đi tất đen kẻ sọc dọc màu trắng cùng giày bốt vàng. Khác với những cô gái kia, cô gái này đang ngồi uống rượu một mình ở một cái bàn riêng trông rất cô đơn, mặc dù phải nói rằng vẻ đẹp của cô ta là cực kỳ thu hút.
Nhưng dù cô ta đẹp như thế nào mà bản thân không nổi tiếng thì chẳng cần phải quan tâm nhiều, Haley nghĩ vậy, hơn nữa không hiểu tại sao cô có cảm giác là không nên đến gần cô gái đó, cứ như cô ta chỉ toàn mang vận xui đến nên mới bị mọi người xa lánh.
Chầm chậm tiến đến gần cái bàn Vi Ai Pi, Haley chăm chú quan sát từng người một, chỉ một lúc sau cô đã để ý thấy những thứ như cử chỉ, lời nói, điệu bộ, ánh mắt của những cô ca sĩ khác đang trò chuyện với Sera rất giống nhau, nhất là cái kiểu nói chầm chậm, nhè nhẹ kèm với nụ cười mỉm ở môi, cứ như họ học từ một thầy ra vậy. Thực lòng mà nói, Haley đã thấy nó trước đây rồi, cho nên không nghi ngờ gì nữa khi mà hầu hết những cô gái kia đều đang cố gắng bắt chước phong cách của Sera.
Cũng không có gì lạ, thường khi một người có khả năng thu hút được nhiều sự chú ý của người khác thì những người xung quanh sẽ có xu hướng bắt chước người đó để mong có được chú ý giống như vậy.
“Rất may là bọn họ không mặc đồ giống Sera hay dùng tên của cô ấy luôn.”-Haley ghi một câu đùa nhỏ vào sổ tay của mình, tuy chẳng để làm gì nhưng đó là thói quen của cô.
“Này, em tìm ai à?”
Có giọng ai đó gọi khiến Haley chú ý và nhìn lên và thấy những nữ ca sĩ kia đang nhìn mình, họ đã phát hiện ra sự hiện diện của cô.
“Ô các cậu, nhìn mắt của cô bé kìa !”-Một cô gái tóc hồng bỗng đứng dậy, tiến ra chỗ Haley rồi nhìn chằm chằm vào đôi mắt của cô-”Kỳ lạ ghê, cô bé này có hai màu mắt này.”
Nói rồi cô gái đó quay mặt ra sau làm vẻ hớn hở như đang tìm người hưởng ứng chung với mình. Đáp lại cô là những cái gật đầu nhẹ từ những người kia.
“Rita à, cô bé này là em gái cậu phải không? Nó có mái tóc đen dài giống cậu ghê?”-Cô gái tóc hồng nhìn về phía một cô gái khác có mái tóc đen dài đang ngồi đằng xa, tay đang cầm điếu thuốc. Cô gái này có một cái mụn ruồi trông rất duyên ở bên mắt trái.
“Tớ không có em gái.”-Cô gái tóc đen đáp ngắn gọn rồi lẳng lặng quay đi, tay đưa điếu thuốc lên miệng rồi rít một hơi.
“Em tìm ai hả, em gái?”-Cô gái kia quay lại với Haley, vừa lấy hai tay nựng má cô bé vừa hỏi
“À...em tìm chị Sera ạ.”-Haley nói
Mọi người nghe thấy cái tên quen thuộc thì bắt đầu đổ dồn ánh nhìn về phía một góc bàn.Từ phía chỗ ấy, Sera ngạc nhiên nhìn ra, trông thấy Haley, cô nhẹ nhàng cười
“Chúng ta...có quen nhau à?”
Haley cười đáp lại
“Chúng ta có quen...chung một người ạ !”
…
“Ra tên của gã đó là Johann. Hắn ta đi tù thật rồi à?”
“Vâng, anh ta tự nguyện để mình bị bắt, chị không xem tin tức mấy ngày hôm trước à?”-Haley ngạc nhiên hỏi
“À...chị ít khi xem báo hay vô tuyến lắm...mà cái gã đó chịu tự nộp mình quả thật làm chị bất ngờ đấy.”-Sera nhẹ nhàng nói
Haley thấy Sera quả là một người dịu dàng và dễ gần khác với tưởng tượng của cô, có lẽ nếu chai mặt một tí thì có lẽ Haley sẽ hỏi được rất nhiều điều thú vị từ cô ấy.
“Chị với tên Johann đó đã gặp nhau được mấy lần rồi ạ?”-Haley hỏi
“Chỉ 2 lần, một lần khi chị và anh ta bắt gặp nhau ngoài con kênh lớn của thành phố, chị có hát cho hắn ta nghe một chút vì thấy hắn trông có vẻ buồn. Lần thứ hai hắn đã tới tận quán The Blue kèm với hoa và thư tình.”
Ôi trời, chỉ mới gặp một lần đã yêu, đúng là kẻ trộm đa tình, đúng là Johann mà.
“Johann có nhắc đến ngoài The Blue thì Satan's Blood là nơi chị hay lui tới để hát, em có thể hỏi vì sao lại là cái quán đó không ạ?”-Haley lại hỏi, cố gắng dùng Johann làm bình phong cho những câu hỏi cá nhân của mình
“À...đó là bởi vì...”-Sera bỗng ngập ngừng rồi đỏ mặt-”bởi vì...một người quen...”
Một người quen làm nữ ca sĩ xinh đẹp đỏ mặt khi nhắc đến? Có thể đó là người trong mộng của Sera mà Johann từng nhắc đến chăng? Đó có thể là ai nhỉ? Hôm đó ở quán Satan's Blood, Haley chỉ thấy có mỗi người pha rượu tóc bạc là trông xứng với Sera nhất. Tuy nhiên sau khi biểu diễn xong thì Sera rời khỏi quán rất vội vã không chút luyến tiếc, điều đó chứng tỏ người mà cô yêu có thể không hề có mặt tại quán lúc đó.
Haley bỗng nhiên có cái ý nghĩa cực buồn cười là có khi nào Sera lại đi thích một gã nào đó nghèo xơ nghèo xác không nhỉ? Chuyện này không phải là hiếm đâu, nó xảy ra đầy rẫy trên báo đài và trong tiểu thuyết rồi.
“Chị Sera, chị có...”-Haley định hỏi thêm thì bỗng Sera đưa tay ra chặn lại.
“Chị sẽ không trả lời thêm những câu hỏi của em nữa đâu.”-Sera nói
“Ơ, nhưng...”
“Chị biết em có mục đích gì khi đến đây, em gái ạ. Johann chỉ là cái cớ cho em moi thông tin từ chị thôi, đúng không? Cái kiểu tung hoả mù lấy tin này chị quá quen rồi...”
“Vậy...vậy à?”-Haley ấp úng
“Chị không biết tại sao mấy người bảo vệ lại cho em vào đây, nhưng dù em là ai thì em cũng còn quá nhỏ để theo đuổi công việc tò mò và nguy hiểm này. Chị cho em một lời khuyên thật lòng nhé, quay về nhà và ngủ sớm như bao cô công chúa khác đi, đừng cố gắng tìm hiểu chuyện của thế giới ngầm của Old Flower làm gì, nó sẽ làm em phí phạm cả một tuổi trẻ đấy.”
Sera nói rồi quay đi, để lại Haley với vẻ mặt ngơ ngác
“Em...chỉ hỏi thêm vài câu nữa thôi ạ.”-Haley cố gắng nài nỉ
“Em mau về đi, chị rất ghét cánh phóng viên, đừng để chị phải ghét em luôn đấy.”
Lời nói cuối của Sera nghe như sét đánh ngang tai với Haley, cô bé đành lẳng lặng gạch bỏ dòng “Sera là một người dịu hiền” trong cuốn sổ của mình đi.
…
Lúc này, bên trong nhà vệ sinh, Haley đang tranh thủ giặt cái khăn tay của mình trong khi lòng cứ bực dọc mãi vì mọi việc không thuận lợi như cô đã tính.
Khó khăn lắm mới qua mặt được cái gã bảo vệ trọc đầu để vào trong quán, mà để làm được chuyện đó Haley đã phải mất hơn một ngày làm thẻ giả và chôm cái áo lông của mẹ mình chứ đâu ít. Vậy mà không hiểu sao cô ca sĩ “dịu hiền” Sera Jenkins lại đổi tính 180 độ khi được phỏng vấn như vậy., người ta bảo lòng dạ con gái rất khó đoán là đúng mà.
“Nhất định phải có cách nào khác.”-Haley tự nhủ
Bỗng có tiếng nước dội từ những gian phòng đằng sau, rồi tiếng mở cửa, Haley thấy có một cô gái mặc váy văn phòng bước ra từ trong những buồng vệ sinh. Cô ta tiến đến dãy bồn rửa mặt nơi Haley đang đứng, đặt bịch cái túi xách xuống, lấy ra một cây son môi rồi đứng trước gương mà tô tô vẽ vẽ.
Haley khẽ liếc cô gái đó, thấy cô ta có mái tóc đỏ hoe ngắn và bù xù như tóc tỉa, đôi môi cô ấy rất đẹp.
Cô gái kia nhận thấy con bé đứng cạnh mình cứ nhìn chằm chằm vào mình nên mỉm cười và hỏi
“Trông em hình như chưa đủ 18 phải không, em gái?”
“Đúng ạ.”-Haley nói, mắt rời đi khỏi thỏi son của cô gái kia.
Cô gái kia lại tiếp tục nói
“Thế sao em lại vào đây được, con của người quen à?”
“Không, em khai man tuổi với bảo vệ, bằng một tờ giấy tuỳ thân giả.”-Haley thú nhận
“Chà, em dám làm thế cơ à?”-Cô gái kia nói trong khi tay vẫn lia nhanh thỏi son trên môi.
“Em chỉ muốn làm quen với ca sĩ Sera, hỏi cô ấy một vài vấn đề cho bài báo ở trường em, thế nhưng...”
“Bị từ chối chứ gì? Chị biết.”
Haley tròn mắt
“Sao chị lại biết?”
Cô gái kia dừng son môi, cất thỏi son vào và lấy ra hộp phấn
“Sera ghét các phương tiện truyền thông lắm, ghét cánh nhà báo tọc mạch, ghét luôn sự nổi tiếng của mình, nghe đâu vì những thứ đó mà cô ấy đã không thể đến được với người mình yêu.”
Haley ngay lập tức bị thu hút
“Chuyện là thế sao? Vậy chị có biết người mà chị Sera yêu là ai không?”
Cô gái kia nhìn vô gương, tiếp tục màn trang điểm cho mình bằng cách thoa phấn.
“Dĩ nhiên là biết.”
“Chị nói em nghe được không?”-Haley hỏi với giọng phấn khởi
“Dĩ nhiên là không.”
“Ơ, tại sao ạ?”
Cô gái kia cười, cất hộp phấn vào giỏ xách, sau đó lấy ra từ trong đó một cuốn sổ và một cây bút
“Vì chúng ta có cùng nghề đó, em gái dễ thương ạ.”
Haley giật mình khi biết cô gái kia cũng là một phóng viên. Phải rồi, đối với cái nghề này, chia sẻ tin tức cho người khác chính là tự đào để hố chôn mình.
“Thôi chào nhé, chị đi đây. Hãy yên tâm là chị không giành ca sĩ Sera với em đâu.”-Cô gái đó nháy mắt tạm biệt Haley rồi nhanh chân bước ra khỏi nhà vệ sinh.
…
Tuy không dám thừa nhận nhưng cô gái ban nãy đúng là một hình mẫu trong tương lai mà Haley muốn trở thành: tự do, năng động, xinh đẹp và...láu cá.
Tuy nhiên, nghĩ kỹ thì Haley vẫn có ước muốn được tìm hiểu về những sinh vật huyền bí cùng những chuyện liên quan đến họ hơn những chuyện giật gân của con người như các phóng viên thông thường.
Vắt cái khăn mình lần cuối cho ráo nước, Haley quyết định sẽ kiên trì cho tới cùng, có thể cô sẽ bị ghét bởi Sera, điều đó không hay tí nào nhưng Haley không muốn bỏ cuộc bây giờ. Bị ghét là một điều hiển nhiên trong công việc của phóng viên, và Haley chấp nhận điều đó nếu có thể giúp cô có được mọi chuyện rõ ràng, minh bạch.
Nhưng làm rõ ràng mọi chuyện không đồng nghĩa với soi mói đời tư người khác, Haley quyết định từ nay sẽ tập tính nhẫn nại và tôn trọng người mình phỏng vấn, bởi vì điều đó sẽ giống như là tự tôn trọng chính bản thân mình vậy.
Với suy nghĩ như thế, Haley quyết định sẽ tiếp tục công việc của mình sau màn độc diễn của Sera sẽ diễn ra trong nữa tiếng nữa.
Lau mặt và chuẩn bị bước ra khỏi nhà vệ sinh, chợt Haley chú ý đến cái gương trước mặt mình, dường như cô phát hiện ra có gì đó không ổn.
“Tấm gương này...sao càng nhìn gần lại thì càng thấy mờ...”
Quả như vậy, khi đưa mặt lại gần tấm gương lớn treo ở bồn rửa mặt, Haley nhận thấy hình phản chiếu của mình mờ hẳn đi, ngoài ra cô còn có thể mơ hồ nhìn được xuyên qua bên kia mặt kiếng và thấy một không gian tối đen ở đằng sau.
“Cái gương này..không lẽ...”
Chần chừ một hồi lâu để suy nghĩ, Haley bỗng la lớn lên, rồi bỏ chạy mất về phía cánh cửa phòng vệ sinh
“Quán bar này có kẻ nhìn trộm !”
Chỉnh sửa cuối:
.


:-*
Có con mèo hai màu mắt mấy triệu đô 
Giờ mới nghiệm ra axe lập cái CSI: Haley cạnh tranh 
.

Mel thế mà cho đôn tuổi rồi. Salin cỡ 17,18 cũng có thẻ là lớn
