Chương IV - một chương đủ dài và câu truyện của chúng ta thật sự bắt đầu. Những xung đột đầu tiên và cuộc phiêu lưu đầu tiên trong đêm.
Chương 4: Hành động đầu tiên
Chương 4.1: Sử ký Corvinus
Cỗ xe sang trọng âm thầm lao đi trong đêm, trời vẫn mưa nhưng không còn nặng hạt. Frank cầm cương, im lặng quất ngựa dưới màn mưa lất phất và sương khói mờ mờ. Thớt ngựa nòi tung vó với những bước chạy mạnh mẽ và nhịp nhàng. Họ đang tiến về khu rừng cấm phía Bắc Hoàng Thành.
Trời đã gần nửa đêm.
Trong cỗ xe kín đáo và ấm áp là Băng Băng và ông cháu nhà Xuyên Đoan. Cậu bé chính tâm vẫn nằm ngủ li bì, gối đầu lên cặp đùi thon mềm của nàng. Phía đối diện, là ông lão quản gia đang gục trán vào hai tay, suy tư và trăn trở. Còn Bạch, đang nhìn cô với ánh mắt hau háu không giấu nổi sự thèm thuồng, cảm tưởng nước dãi đang chảy dầm dề nơi miệng anh.
Băng Băng nhìn dáng điệu của Bạch, khẽ cau mày nghiêm nghị. Đáp lại nàng là một nụ cười nham nhở không thể đểu cáng hơn. Trong không khí trầm và tĩnh lặng như thế này, có lẽ duy nhất Bạch là người tìm được cách để vui vẻ. Và đôi khi, người ta sẽ luôn tự hỏi lý do nào để khiến anh luôn tỏ ra một người có vấn đề về thần kinh và ứng xử như vậy. Đối với những khách hàng từng cộng tác, giới đồng nghiệp hoặc những người quen biết mà nói, Bạch là thành phần biến thái toàn diện.
Băng Băng thì chưa bao giờ tỏ ra phiền hà về thái độ của Bạch. Nhưng đôi khi nó lại mang tới những rắc rối trong quá trình làm việc. Đặc biệt với những khách hàng là nữ, trẻ trung và gợi cảm. Tuy nhiên, hầu hết những trò lố bịch ấy lại mang tới một nụ cười sảng khoái cho nàng và mọi người.
Có một câu ngạn ngữ ở đâu đó nói rằng, “người luôn làm tất cả mọi người vui vẻ đôi khi lại chính là người cô đơn nhất”.
Băng Băng nhìn Bạch, mỉm cười. Anh nhào người chồm tới với hai bàn tay “tà – dâm” xòe đủ mười ngón vươn ra.
“Hự”.
Mũi giày nhọn và cứng của Băng Băng tấn công rất chính xác.
Bạch lặng lẽ khép chặt hai đùi, lấy tay ôm háng. Một cách lặng lẽ và đau đớn, anh ngồi xuống và ném trả Băng Băng một ánh mắt không cam chịu.
- Anh Bạch, tôi xin phép được hỏi. Ông lão Xuyên Đoan lên tiếng.
Bạch vẫn giữ nguyên tư thế, nhăn nhó quay sang Xuyên Đoan quản gia khẽ nói.
- Xin ngài cứ nói.
Ông lão Xuyên Đoan từ tốn trình bày những thắc mắc của mình.
- Tôi không biết gì về những điều huyền hoặc này, như là ma cà rồng, như là bùa chú, ma thuật. Tôi chưa bao giờ được biết đến anh Bạch ạ. Anh có thể, làm ơn giải thích cho ông già này hiểu, thứ chúng ta đang đi tìm để cứu cậu chủ tôi là gì được không?
Bạch lúc này có lẽ đã “qua–cơn–đau-khổ”, hai tay đặt lên đùi, thở ra một hơi nhẹ rồi nói.
- Chúng ta đi tìm cỗ “Quan tài mặt trời”, một cổ vật có ít nhất là mười nghìn năm tuổi. Đó là những gì tôi được biết, thưa ngài quản gia.
Xuyên Đoan Lữ Thạch nhắc lại cái tên ấy với một vẻ tò mò không giấu diếm.
- Cỗ “Quan tài mặt trời”!?
Bạch gật đầu.
- Quan tài mặt trời. Có một truyền thuyết cổ được ghi vào chương thứ ba trong “Sử ký Corvinus” - một trong những cuốn sách cổ nhất chép lại lịch sử của loài ma cà rồng có nói rằng...
Bạch hít một hơi dài, và cất giọng trầm trầm như đang đọc lại trong ký ức từng dòng chữ trên cuốn sách cổ. Anh đọc chính xác, và một cách nào đó, nó thật hào hùng.
“Khi ấy ta được người thầy già nhất của mình đưa tới một ngôi mộ thiêng. Tuổi của nó còn già hơn cả những người già nhất mà những người già nhất trong tộc ta được diện kiến. Người thầy với đôi mắt bạc của ta cung kính cúi lạy một cỗ quan tài, rồi chắp tay vào ngực trái mà nói với ta rằng:
- Này Corvinus, ngươi có thấy cỗ quan tài bằng vàng kia không? Này Corvinus, người có thấy ánh sáng đầy mê hoặc mà nó đang tỏa ra không. Này Corvinus, ngươi hãy nghe đây, hãy nghe cho kỹ và hãy nhớ lấy những gì ta nói hôm nay. Suốt những năm tháng mà ngươi có thể sống, ngươi đáng được sống, ngươi phải nhớ lấy, phải ghi lấy những lời này.
- Này Corvinus, đó là cỗ “Quan tài mặt trời”, là bảo vật mà dân tộc chúng ta phải đổ rất nhiều máu, rất nhiều nước mắt, rất nhiều của cải để giành lấy. Này Corvinus, nơi tháp “Chiến Công” đang rực cháy ngọn lửa xanh ở phía tây vương quốc này, dù cao tới tận mây xanh thì cũng không ghi hết được tên những anh hùng của dòng dõi chúng ta đã hi sinh vì nó. Này Corvinus, vì thế mà ngươi hãy nhớ lấy, hãy ghi lấy những gì ta nói!
- Này Corvinus, chính trong cỗ quan tài này, người cha vĩ đại của chúng ta đã nằm ngủ mỗi khi tâm trí của người du hành. Này Corvinus, nơi đó có những thiên thần cánh bạc, họ quỳ xuống ở phía bên trái. Đầu gối họ trắng và mịn như tuyết phải đỏ ửng trên nền đá, vì họ quỳ lâu quá. Họ đang đọc những vần thơ thật tinh khiết để nhẹ nhàng đưa người vào giấc mộng. Này Corvinus, họ quỳ như thế vì họ tình nguyện làm như thế, vì họ mong muốn được như thế. Vì họ tôn kính cha chúng ta!
- Này Corvinus, nơi đó có những thiên thần cánh đen, ánh mắt của họ giống như ánh sao đêm, như vì sao sáng nhất nơi phương Bắc mà ta và ngươi vẫn ngắm nhìn mỗi tối mùa Hè. Họ đang quỳ ở bên phải cỗ quan tài của người. Và họ đang tấu lên những khúc nhạc thần kỳ để ru ngủ cho người cha vĩ đại của chúng ta. Này Corvinus, nước mắt của họ đang rơi, giống như những giọt mưa rào hiếm hoi trong mùa Đông, tinh khiết như vậy, mà cũng quý giá như vậy. Này Corvinus, họ khóc vì họ tình nguyện làm như thế, họ mong muốn được như thế. Vì họ tôn kính cha chúng ta!
- Này Corvinus, phía trên đầu của người là những thiên thần với những đôi cánh rực cháy, như ánh lửa trong lò rèn đang bắn ra những tia sáng huy hoàng lộng lẫy. Họ đang hát những lời ca đến từ Thiên đường để ngợi ca người cha vĩ đại của chúng ta. Và Corvinus, mỗi khi họ hát đôi cánh của họ lại bùng lên như những ngọn lửa thần được đốt trên đỉnh núi băng hàng vạn năm tuổi. Nó cứ cháy tới khi thiêu rụi hết cả sinh linh ấy và tan biến đi như những đám sương sớm lúc bình minh. Này Corvinus, họ hát tới khi tan biết đi trong niềm hoan lạc như vậy vì họ tình nguyện làm như thế, họ mong muốn được như thế. Vì họ tôn kính cha chúng ta!
- Này Corvinus, khi người cha vĩ đại của chúng ta bước vào giấc ngủ, nhưng thật ra người không có ngủ. Thật vậy Corvinus, khi thể xác của người đang nằm trong cỗ quan tài ấy, thì tâm trí của người đang bước đi trên mặt trời nóng rực kia, ngón tay của người đang chạm vào những vì sao sáng nhất mà chúng ta chưa bao giờ được biết đến kia. Này Corvinus, quyền năng của cha chúng ta không thể đo đếm được, không thể định nghĩa được, không thể tưởng tượng được. Này Corvinus, uy quyền của người vốn dĩ vĩ đại là như thế đấy.
- Này Corvinus, nếu có một ai được nằm trong cỗ “Quan tài mặt trời” của người, thì kẻ đó nhất định là sinh linh may mắn nhất thế gian. Tại sao lại như vậy, Corvinus? Bởi vì quyền tái sinh của người sẽ cho kẻ đó một sức mạnh mà bất kỳ kẻ nào trên thế gian này cũng đều mơ ước. Này Corvinus, kẻ đó sẽ được bất tử bất diệt đúng ý nghĩa của sự bất tử bất diệt. Nhưng Corvinus, đó là một đặc ân và cũng rất có thể sẽ biến thành một sự trừng phạt. Tại sao lại như vậy, Corvinus? Bởi vì chỉ cần làm sai một nghi thức nhỏ trong nghi lễ “Nhập quan” thôi, thì kẻ đó sẽ vĩnh viễn bị tẩy rửa dòng máu thiêng của người. Này Corvinus, cỗ “Quan tài mặt trời” có uy quyền vĩ đại như thế đấy.”
Bạch hạ giọng sau một hơi dài, kết thúc một trích đoạn sử ký đầy huyền hoặc. Cả ba người cùng im lặng, một vài phút sau, Xuyên Đoan quản gia ngập ngừng thắc mắc.
- Sự... tẩy rửa? Còn người cha vĩ đại?
Bạch vuốt vuốt đám râu cằm, kể tiếp.
- Người cha vĩ đại là cách mà ma cà rồng hay cả người sói gọi vị Thần chung của chúng. Trong “Sử ký Corvinus” cũng có ghi lại rằng, vốn dĩ ma cà rồng và người sói từng có chung một nguồn gốc và tín ngưỡng. Nhưng điều đáng tiếc là cuốn sử ký ấy chỉ mới có khoảng hơn 4000 năm tuổi. Trong khi lịch sử hiện tại của con người và các chủng tộc phi nhân khác đã có bề dày tới 10.000 năm. Có nghĩa là những gì xảy ra trước đó, chúng ta đều không hề hay biết.
Ông lão quản gia trầm trồ thốt lên.
- Một nền văn minh từ thượng cổ!
Bạch gật đầu, đáp.
- Một nền văn minh huy hoàng mà những tàn tích của nó sau hơn 10.000 năm vẫn khiến chúng ta phải choáng ngợp.
Xuyên Đoan quản gia lại hỏi tiếp, không giấu được vẻ lo âu trong ánh mắt khi nhìn cậu chủ nhỏ của mình.
- Anh Bạch này, một cổ vật giá trị như thế, chúng ta làm sao mà tìm ra được?
Bạch gật đầu, tán thành.
- Phải. Chúng tôi đã nhiều lần cố gắng tìm nó thưa ông. Tôi và ngài Frank, nhiều năm nay. Hầu hết chúng tôi chỉ thấy được “cái bóng” của nó, chứ chưa bao giờ vươn được tới sự thật. Nhưng tôi tin lần này, chúng ta sẽ thành công!
Xuyên Đoan quản gia, dùng một ánh mắt chứa đựng đầy đủ sự tin tưởng nhưng cũng không giấu đi sự nghi hoặc và hỏi.
- Dựa vào điều gì, thưa anh Bạch?
Bạch nói, với một ngữ âm ngập tràn tự tin.
- Trực cảm và điềm báo.
Xuyên Đoan quản gia ngạc nhiên, lặp lại câu trả lời của anh.
- Trực cảm? Và điềm báo?
Bạch gật đầu, nói.
- Vâng, chính vậy thưa ngài. Vết cắn của cậu chủ ngài, lời nguyền “Huyết Thệ” ẩn chứa một mối liên hệ lớn lao. Và khi “ngày đó” đang tới gần, một trực cảm rõ ràng của tôi cho thấy rằng có một âm mưu đằng sau nó, một sự liên quan có thể dẫn chúng ta tới cổ vật bí ẩn kia.
Và anh đặt bàn tay của mình lên bàn tay già nua gân guốc của ông lão quan gia. Trầm giọng an ủi.
- Tôi hứa với ngài, Xuyên Đoan quản gia. Bằng mọi giá chúng ta sẽ tìm ra sợi dây gắn kết tất cả những điều tồi tệ này để giải thoát cho cậu bé đáng yêu và tội nghiệp đây. Xin ngài hãy bình tâm và có đầy đủ sự can đảm để đương đầu với những điều sắp tới.
Ánh mắt ông lão Xuyên Đoan lấp lánh những tia sáng của niềm tin và sự cảm động. Tuy nhiên, ngay khi ông chưa kịp nói một câu cảm thán thì một cuốn sách dày cộp đã được chìa ra trước mặt.
Và Bạch nói thật khẽ, với chất giọng thật trầm.
- Còn trong trường hợp chúng ta quá đen đủi, tôi nghĩ ngài nên làm bạn với cuốn sách này!!
“
Sống cùng Ma cà rồng – Tác giả: Stoker Sắt Đá” – tên cuốn sách viết bằng chữ màu đỏ với các giọt máu rỉ xuống tô thêm phần rùng rợn khiến ánh mắt Xuyên Đoan quản gia tối xầm lại.
- Anh Bạch!! Anh thật là quá....
Băng Băng bực mình khẽ gắt lên, hiển nhiên mọi người đều hiểu phía sau câu nói bỏ lửng đấy là hai chữ gì rồi. Còn ông lão Xuyên Đoan, hai tay run run lần giở từng trang sách, và trong tâm trí mình, “ông–già–sắp–xuống-lỗ” của chúng ta đang tự hỏi: “Rốt cuộc mình đang làm việc với ai đây!?”
Chiếc xe đang phi nước đại, được giảm tốc một cách đột ngột và rung lên dữ dội. Frank thở hắt ra một hơi, nói to từ phía ngoài xe.
- Các quý ông! Chào mừng quý vị tới Lâu đài của bá tước Veimor “Gecko” De Lanchelor !!
Hai thớt ngựa hí lên một tiếng, tung cặp võ lên không rồi dậm mạnh xuống đất theo đà ghìm cương của Frank. Cỗ xe đã dừng lại trên một con đường nhỏ với hai hàng cây lớn, phía trước mù sương, không khí ẩm ướt và nồng của một ngày mưa.
Và phía xa, là một tòa lâu đài nguy nga tráng lệ ẩn hiện dưới làn sương mù.
Thật khó để xác định toàn bộ quy mô của nó, nhưng ước đoán một cách chân thực nhất thì toàn bộ diện tích khu dinh thự rơi vào khoảng bốn vạn mét vuông. Một công trình bề thế và hoành tráng với lối kiến trúc Gothic cổ điển.
Một ngọn tháp lớn chóp nhọn như một lưỡi kiếm chọc thẳng lên bầu trời ẩn hiện trong sương mù. Hai tòa tháp bên được xây dựng từ thời chiến, vốn là nơi quan sát và thiết lập các hệ thống phòng thủ từ xa, hiện rõ hơn cả với ánh lửa bập bùng từ chòi gác.
Một con đường dài được lát đá kéo thằng từ lâu đài ra tới cổng, đi qua một đài phun nước lớn với lối điêu khắc tinh xảo trên các hình tượng thiên thần. Công trình tuyệt mỹ này được tác thành bởi bức tượng năm thiên sứ dựa vào nhau, và mỗi người lại cầm một bình nước thanh mảnh, uống cong giống một chiếc ngà voi dài. Từ đó, năm dòng nước chảy đều đặn xuống bể nước lấp lánh những ánh bạc ở phía dưới, làm tung lên những bọt nước nhỏ li ti giống như những viên ngọc của sớm mai.
Hai bên đường là những thảm cỏ xanh mượt đang ướt đẫm sau một cơn mưa, dậy lên mùi thơm nồng hòa quyện với mùi đất khiến người ta có cảm giác thật thư thái dễ chịu. Con đường đá kéo dài độ một cây số cho tới chiếc cổng lớn cao tới bảy mét ở phía ngoài. Hai bên cánh cổng là hai cột trụ vuông lớn bằng đá cẩm thạch đen, một khung nhỏ với viền vàng khắc trên nền đá ghi rõ bốn chữ: “
Lâu đài Lanchelor” càng tô thêm vẻ uy nghi và huyền bí của nó.
Và cách đó khoảng một trăm mét, là cỗ xe ngựa của chúng ta đang ẩn mình dưới những tán cây.
- Chúng ta cần có một kế hoạch nhỏ. Ai có ý tưởng gì không?
Frank đã nhảy xuống đất, dùng một tay mở hé cánh cửa buồng xe và hé đầu vào hỏi. Bạch lom khom người chui ra, anh vươn vai thoải mái hít thở không khí trong lành ở đây một vài giây, sau đó mới thong thả nói.
- Chúng ta sẽ đột nhập vào trong. Chia làm hai nhóm đi vào theo hai lối cửa chính và cửa hông. Băng, cho mọi người xem bản đồ lâu đài của “Gecko”!
Băng Băng nhẹ nhàng đặt cậu bé Chính Tâm nằm ngay ngắn trên băng ghế nhung mềm mại. Nàng nhẹ nhàng lách người ra, rút một tấm bản đồ bằng da dê cũ kỹ từ chiếc hộp hình tròn bằng gỗ thông. Năm ngón tay thon dài của Băng Băng trải tấm bản đồ xuống thảm cỏ, và trước khi trình bày vấn đề, nàng không quên cau mày nhắc nhở Bạch.
- Anh Bạch, tên hắn là bá tước Veimor De Lanchelor.
Cả Bạch lẫn Frank đều đồng thanh đáp gọn lỏn.
- Đồng ý. Veimor “Gecko” De Lanchelor!
Băng Băng thở dài, lắc đầu ngán ngẩm rồi khẽ nói.
- Tổng diện tích khu lâu đài vào khoảng bốn vạn mét vuông. Tương đối rộng cho một người như Veimor sinh hoạt. Từ cổng chính, chúng ta có hai chòi canh phía bên trái và bên phải cho lực lượng cảnh vệ của hắn. Cách chòi canh bên phải khoảng năm trăm mét là khu nhà của lính canh ăn nghỉ ở đó. Nó nằm ở phía trong khu rừng cây ăn quả. Và vấn đề đầu tiên là chúng ta cần vượt qua được đám canh cửa khá bẳn tính này đã.
Bạch giơ một tay lên tỏ ý phát biểu, rồi nói.
- Đã có cách để đi qua đám này.
Băng Băng gật đầu, lại tiếp.
- Rất tốt. Đi qua con đường đá dài một cây số là chúng ta sẽ gặp một đài phun nước lớn. Nơi đây rất tiện dụng cho việc ẩn nấp và phân tán đội hình. Sau đó, hai trăm mét sẽ là cổng chính của lâu đài. Frank, ngài sẽ bảo hộ cho Xuyên Đoan quản gia cùng cậu Chính Tâm đi thẳng vào từ lối này. Còn phía bên hông, cách cổng chỉnh về phía Tây là một cổng phụ dành cho đám cảnh vệ đi tuần và giao ca. Anh Bạch, anh sẽ vào bằng lối này. Còn tôi, sẽ yểm trợ cho nhóm của quý ngài Frank.
Frank gật đầu, khẽ nói.
- Được. Trông cậy vào cô đấy “Tiểu–thư–kiêu–kỳ”! Còn Veimor, nó sẽ ở phòng nào?
Băng Băng chỉ ngón trỏ lên khu cao nhất của lâu đài, khẽ nói.
- Ở đây. Phòng ngủ, thiên đường của Veimor. Bây giờ là quá nửa đêm và có lẽ hẳn đang tận hưởng cuộc vui của mình. Chúng ta sẽ tóm hắn ở đây, vấn đề là phải giải quyết thật nhanh. Khống chế hắn và lấy thông tin chúng ta cần.
Nàng nghỉ một hơi, nhìn sang Frank và nói rành mạch.
- Ngài Frank, Veimor là một kẻ có chân trong “
Hiệp ước”. Và vì thế việc giết hắn không mang lại một lợi ích nào cho chúng ta cả.
Frank xốc lại hai khẩu súng bên hông, cười mỉa mai rồi đáp.
- Ta không dám hứa trước.
Băng Băng chau mày, cương quyết.
- Không. Chúng ta sẽ không giết hắn trừ trường hợp bất khả kháng. Tốt nhất là tạo một thỏa thuận, chúng ta lấy thứ chúng ta cần. Và ra đi. Hết! Tôi không muốn rắc rối cho cái văn phòng nghèo nàn và xập xệ này.
Bạch im lặng nghe Băng Băng mô tả dinh thự, khẽ lên tiếng.
- Được. Tôi đảm bảo vấn đề sinh tồn của “Gecko”. Nhưng Frank, ông cần đảm bảo tính mạng của hai người còn lại. Đây là nhiệm vụ nhiều thử thách vì ngài Xuyên Đoan đã già và còn mang theo cậu bé tội nghiệp này nữa.
Frank cười khẩy, lôi tẩu thuốc ra châm rồi đáp.
- Cậu nhìn ta giống một kẻ không đáng tin chứ?
Bạch mỉm cười hài lòng, quay sang mọi người rồi nói.
- Ngài Xuyên Đoan, lần này chúng ta sẽ thâm nhập một lâu đài cổ của một con ma cà rồng đẳng cấp cao. Bá tước Veimor “Gecko” De Lanchelor. Mục đích là để lấy thông tin về kẻ đã cắn cậu chủ ngài. Bọn chúng rất quỷ quyệt và đặc biệt điên loạn với máu tươi. Vì thế, xin ngài hãy bảo toàn cho cậu chủ nhỏ đây một cách cẩn thận nhất. Còn về phần ngài, tôi xin hứa ngài Frank sẽ không để ngại rụng mất một sợi tóc. Ngoài ra, cô Băng Băng sẽ hỗ trợ cho nhóm mọi người.
Ông lão Xuyên Đoan đã ra khỏi xe từ nãy, hai bàn tay gầy run run ôm lấy bả vai vì cái lạnh trời đêm. Nghe mọi người bàn kế hoạch và biết được mình sẽ đi vào một nơi cư ngụ của ma quỷ, lại là giống quỷ khát máu trong truyền thuyết, ông không khỏi rùng mình. Chất giọng già nua yếu ớt khẽ run lên vì sợ hãi cố gắng đáp lời.
- Tôi... tôi sẽ cố gắng hết sức!
Bạch đặt một tay lên vai ông, khẽ bóp nhẹ rồi nói.
- Xin ngài cứ yên tâm! Vấn đề ở đây là sự can đảm để đối đầu với những điều kỳ quái ngài chưa từng thấy. Tôi hi vọng rằng quản gia của một gia tộc lớn như nhà Khang Thành có đầy đủ bản lĩnh ấy.
Sự nhắc lại về cương vị của mình giống như một liều thuốc an thần hiệu quả, ông lão Xuyên đoan như có thêm một chút dũng khí, đáp lại rành mạch.
- Vâng. Xin các vị bảo vệ cho chúng tôi!
Bạch vỗ hai tay vào nhau, đi lại vòng quanh tấm bản đồ cũ, sau đó bắt đầu nói sơ qua về kế hoạch của mình.
- Về cơ bản, ba trăm năm nay việc bố phòng và sinh hoạt của Veimor không có nhiều thay đổi. Nên chúng ta sẽ tiến vào trong đó dựa trên sở thích và thói quen của hắn ta. Băng Băng, em sẽ là “Trinh–nữ-của–đêm–nay”, và kế hoạch của chúng ta thì như thế này....
Mọi người nghe trình bày trong khoảng hơn một phút, tất cả đều tán thành. Xuyên Đoan quản gia chui vào xe trước tiên, còn Frank đội một chiếc mũ dạ dày che kín mặt và ngồi vào vị trí người đánh xe. Bạch thì không rõ đã biến đi từ lúc nào. Băng Băng cất tấm bản đồ và vào sau cùng. Cô khẽ gọi ông lão quan gia và dúi vào tay ông một vật gì đó.
- Xuyên Đoan quản gia, xin ngài cầm lấy thứ này!
Ông lão chìa tay tay, nàng nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay ông một con ốc nhỏ cong cong màu tím với những sọc trắng bên ngoài vỏ.
- Đây là... thứ gì vậy?
Xuyên Đoan quản gia không giấu nổi ngạc nhiên cất tiếng hỏi. Băng Băng liền mỉm cười giải thích.
- Chúng tôi gọi nó là “
Ốc truyền âm”, ngài đeo nó vào tai đi và sẽ thấy một điều thú vị ngay thôi.
Xuyên Đoan quản gia liền đeo con ốc kì dị đó vào tai, và lạ thay nó rất khít với tai ông, thật khó để có thể rơi ra ngoài. Băng Băng cười khẽ, rồi cất tiếng gọi.
- Anh Bạch!
“Xin chào người đẹp!”
“A”, Xuyên Đoan quản gia không khỏi giật mình. Thật kỳ lạ! Dù Bạch không có ở đây nhưng ông cảm nhận rõ rệt chất giọng trầm của anh ở bên tai. Băng Băng thấy vậy, mỉm cười lý giải cho ông lão.
- “Ốc truyền âm” là loài vật hiếm sống ở vùng Hắc Hải. Hiện tại thì chưa thể lý giải được tại sao chúng có khả năng này. Nhưng loài động vật này thường sống rất sâu dưới đáy biển, chúng có khả năng truyền tải âm thanh chính xác trong phạm vi khoảng một cây số giữa những con trong một nhà. Tức là, chỉ có ốc bố - mẹ và các con được chúng sinh ra thì mới có thể truyền âm cho nhau. Chính đặc điểm bảo mật thú vị này mà “Ốc truyền âm” được săn tìm để phục vụ trong nghề nghiệp của chúng tôi thưa ngài.
Xuyên Đoan quản gia sờ nhẹ vào lớp vỏ ốc ở tai mình, cảm thán thốt lên.
- Thật kỳ diệu quá! Nhưng bằng cách nào... Tôi không thể tin được!
Băng Băng vẫn giữ một nụ cười mê hồn của mình, vui vẻ đáp.
- Người ta phỏng đoán do cấu tạo vỏ của chúng. Chỉ cần vỏ ốc của chúng thôi là đủ để truyền âm rồi. Thế giới bên ngoài thật là thú vị phải không ngài Xuyên Đoan!?
Ông lão Xuyên Đoan gật đầu lia lịa tán thành.
- Vâng, chính thế, chính thế! Tự nhiên đúng là kỳ diệu!
Băng Băng nói không giấu diếm niềm tự hào trong khóe mắt, nàng khẽ thốt lên bằng chất giọng thanh thanh truyền cảm của mình.
- Và thật tuyệt vời khi được khám phá những bí ẩn của thế giới đang nuôi dưỡng chúng ta, thưa ngài!
Sau đó, nàng đặt nhẹ bàn tay lên đầu gối của ông lão, rồi nói với nụ cười tế nhị.
- Chúng ta sẽ duy trì liên lạc để đảm bảo an toàn cho mọi người trong nhóm, thưa ngài Xuyên Đoan. Và trong một trường hợp, tôi rất mong ngài cố gắng không hét lớn quá nhé!!
Xuyên Đoan quản gia hiểu ngay vấn đề, liền đáp.
- Vâng, tôi sẽ cố thưa cô. Nhưng đúng là thứ này kỳ diệu quá, tôi chưa bao giờ trải nghiệm.
“Thế giới Hành giả còn vô vàn những điều thú vị hơn cơ, thưa ngài thân mến!” – giọng của Bạch trầm trầm vang lên bên tai mọi người. Và sau đó là tiếng cười khùng khục nơi cổ họng của Frank.
Cỗ xe chậm rãi tiến vào cánh cửa sắt to lớn của lâu đài Lanchelor.
Trời đã dừng mưa.
Sương mù phảng phất.
Không gian thơm mùi cây cỏ và đất ẩm.
“Bắt đầu thôi!!”