Note : Script RomeoXJuliet
Hành động chém giết lãng mạn kinh dị ấm áp tình người
Not for children
...tgame tự add vào nhé,tớ chưa cài Aegis nên chơi theo kiểu cổ điển...và thật đáng buồn là ngài translator của Hikari-subs vẫn...chưa coi cái anime này.tgame chỉnh lại nhiều chỗ nếu thấy hố nhé...
-Montague,đồ khốn...
-Kể từ đêm nay về sau,triều đại của Neo Verona sẽ được chuyển từ nhà Capulets sang nhà Montague.
-Đồ ngu muội ! Ngươi dám đi ngược lại ý muốn của Eskas sao ?!
-Ta biết đó không phải là ý của ông ta !
-Chủ nhân,đừng khóc
-Chúng ta sẽ đi theo thân mẫu của người sớm thôi
-Cha !!!
-Không
-Ai đấy ?
-Đuổi theo chúng.Và giết tất cả mọi người nhà Capulets và toàn bộ bà con thân thích...
-Chủ nhân,người an toàn rồi.Lối này...
-Mẹ
-Trả con tôi đây
-Tôi không phải là người các ông muốn
-Tôi không quan hệ gì với nhà Capulets cả
-Câm mồm
-Con gái tôi đã làm gì ?
-Đúng thế !
-Quá trễ rồi à ?
-Cô ta đã làm gì ?
-Các người có im lặng hay không ?
-Đứa con gái đó đang được nghi là kẻ sống sót còn lại của nhà Capulet.
-Ta có bằng chứng phạm tội của từng người ở đây.
-Nói dối
-Im lặng
-Lôi cô ta đi
-Thu gươm của các người lại đi
-Hoặc chúng sẽ trở nên rỉ sét trong đêm sương này mà thôi
-Chết tiệt...mày là ai ?
-Đó chính là Cơn Lốc Đỏ ( Or Huyết Phong ?!? )
-Gì chứ ?
-Hắn ta sao ?
-Cám ơn anh
-Mẹ
-Bắt lấy hắn !!!
-Tuân lệnh
-Người không thoát được đâu !
-Đuổi theo hắn,bắt hắn mau !
-Đến lượt cậu đấy
-Thế là xong...
-Chúng đang đuổi kịp ta,tách ra
-Được
-Lối này !
-Vào nhanh lên
-Cám ơn
-Cordelia
-Gì nữa đây ?
-Tại sao tôi cũng phải chạy ?
-Đứng lại
-Đuổi theo chúng !
-Chuyện gì xảy ra thế ?
-Anh ta sắp bị đuổi kịp
-Lại một cuộc xô xát giữa những người hạ lưu với nhau
-Tôi sẽ giúp anh ta
-N..này,Romeo !
-Đi nào,Benvolio !
-Chờ đã
-Romeo !!!
-Sang cầu thang bên phải !
-Chết tiệt
-Cái của nợ này...
-Nắm lấy tay tôi !
-Tay anh thon thả hơn tôi nghĩ đấy !
-Thả tôi ra !
-Dĩ nhiên tôi không thể làm thế được
-Này,leo lên nào
-Đứng lại
-Chờ một chút
-Gì chứ ?
-Tại sao cậu lại tỏ thái độ như thế ?
-Tôi sẽ gặp rắc rối bởi việc cứu cậu đấy.
-Rắc rối ?
-Cái thái độ kiêu kỳ này làm tôi ngờ đây là một nhà quý tộc đấy...
-Hả ?
-Nếu anh muốn cứu một ai đó,anh phải cứu cô bé kia sớm hơn.
-N..này
-Sao cậu không giới thiệu tên mình trước qua hành động cao thượng đó đây ?
-Tôi nợ anh một món nợ ân nghĩa
-Ai mà quan tâm đến chuyện đó chứ !
-Đi nào,Odin
-Được thôi
-Đi nào,Romeo
-Odin,Cậu không sao chứ ?
-Tôi không thể tin được,quá liều mạng
-Nhưng tôi không thể làm khác được !
-Cậu đã được cảnh cáo là không được làm bản thân mất kiểm soát mà !
-Được rồi,được rồi
-Về nhà nhanh thôi
-Nhưng cô biết không,người đó hẳn phải có tước vị rất cao mới có thể cưỡi Pegasus
* Pegasus là con ngựa có cánh trong thần thoại Hy Lạp
-Hmm,cô nói gì ? Không quan tâm à ?
-Chả có gì cả
-Chả có gì cả ?
-Tôi chịu thua
-Cô làm tôi nản quá
-Sao không ai chấp nhận sự tài hoa trong trò chơi của tôi nhỉ ?
-Trò chơi của Willy quá khó để theo kịp
-Phải
Đừng làm như cái gì mình cũng biết như thế !
-Chúng tôi xin lỗi,Wiliam
-Hừm...với sự kính lỗi trên nét mặt duyên dáng của cô,tôi sẽ bỏ qua...nhưng phải công nhận cô được lớn lên với một người đàn ông rất tốt đấy.
-Tôi hải chứa chấp cho cả hai bao nhiêu lần rồi,giống như mẹ đã răn tôi,có lẽ cũng bõ công một tí chứ...
-Antonio không có ở đây à ?
-Điều đó có nghĩa là gì thế ?
-Chúng ta sẽ chơi lại một trò chơi mới,thế nên hãy quay lại đấy,được không ?
-Tiến lên
-Chúng ta về đến nhà rồi !
-Odin,cậu lại bị đuổi kịp lần nữa !
-Curio và Franciso...cả hai lại đây
-Thật thế !
-Làm tốt lắm Antonio
-Cô lại gây rắc rối cho mẹ của ngài William,giờ thì ai đủ tốt bụng để chứa chấp ta đây ?
-Ông ơi,Odin thật oách,cháu cũng muốn như thế !
-Im đi
-Này,đứng lại đó...cuộc nói chuyện của chúng ta chưa kết thúc đâu
-Nhanh lên và thay đồ đi
-Hôm nay cô làm tôi sợ run cả lên
-Tôi không thể tin được là lâu lâu cô lại bất cẩn như thế
-Khi tôi nghĩ rằng nếu anh chàng quý tộc kia không cứu chúng ta
-Chuyện gì với thằng cha ấy chứ ?
-Cô không được nói như thế
-Tại sao cậu lại cáu lên như thế
-Tôi không cáu !
-Chỉ là...tôi không nhớ rõ lắm...
-Nhưng hình như tôi đã từng được cứu thoát và cỡi trên con Pegasus như thế trước đó...lâu lắm rồi...
-Cậu sẽ hiểu mọi chuyện khi được 16 tuổi
-Cậu lúc nào cũng thế
-Mai là sinh nhật tôi rồi,Cordelia
-Thế à,Juliet
-Đức ngài,con ngựa ngài hay cưỡi là gì nhỉ ?
-Mercutio,sao chứ ?
-Romeo đâu rồi ?
-Tôi e rằng chả thấy cậu ấy ở đâu cả
-Có lẽ cậu ta lại bay vào thành phố nữa rồi
-Cha
-Tha lỗi cho sự chậm trể của con !
-Con lại đi vào thành phố đấy à
-Để xem xét Neo Verona
-Con quyết định phải lắng nghe giọng nói của một số người dân ở đó
-Và sau đó ?
-Nếu không ai cầm lấy ngọn roi,một con Pegasus cũng chỉ đơn giản bay như cái mã ngoài của nó thôi
-Con người không thay đổi gì cả
-Một đức vua phải sử dụng sức mạnh của ông ta như một ngọn roi
-Nếu không lũ người ngu muội kia sẽ buông ra những lời trêu chọc và lờn mặt
-Đức ngài
-Tiểu thư Hermione đến thỉnh cầu...
-Đức ngài,tôi rất vui khi thấy ngài mạnh khỏe
-Hermione
-Liệu cô có thể cho Romeo đến dự buổi khiêu vũ hoa hồng tối nay ?
-Nếu công tử Romeo không phản đối
-Romeo,ta cho phép con đấy...và dĩ nhiên,Romeo nó sẽ không từ chối...
-Dĩ nhiên
-Ghế của ngài đã được chuẩn bị sẵn
-Chiều theo những gì cô ấy muốn
-Lối này
-Được rồi
-Ta đi chứ ?
-Um...trông tôi lạ lắm à ?
-K...không,không có gì cả...
-Không được,không được
-Kinh khủng quá...
-Hai cô cậu cuối cùng cũng cặp đôi nhau đến đây sau nhiều vất vả khó nhọc
-Chúng tôi sao phải theo chứ ?
-Cừu thì phải im lặng !
-Baa...
-William,để Odin làm bạn nhảy với tôi nhé
-Odin !?
-Không,tôi không chắc là...
-Cậu nói gì ?
-Cậu không muốn có một câu chuyện tình yêu tuyệt vời à ?
-Yêu á hả ?
-Không bao giờ
-Tối nay thế là quá đủ rồi nhé !
-N...này,vẫn còn một tuần nữa sau đêm mở màn mà
-Vậy thì nhanh lên và thuộc kịch bản chưa ?
-Tình yêu,huh ?
-Cậu nên nhanh chân lên.
-Hermione đang đợi cậu bên dưới
-Phải...phải
-Thật là khó khăn để được phụ nữ yêu thích
-Gì chứ ?
-Cậu không thích Hermione sao ?
-Không,không phải thế
-Chậc,chả giống cậu thường ngày gì cả.
-Tôi nghĩ Hermione rất là dễ thương
-Nhưng...
-Cậu chưa nếm mùi vị tình yêu rồi...
-Này,Willy
-Tình yêu là một thứ như thế nào ?
-Sao tự dưng hỏi như thế,bất ngờ thật.
-Chả có gì...
-Chà...Tình yêu là một thứ chướng ngại trong cuộc đời này
-Này,Benvolio
-Cậu nghĩ tình yêu là gì ?
-Cậu có bị gì không ?
-Một cảm giác bùng cháy mãnh liệt trong người cậu,cậu cảm thấy cậu không bao giờ chết nếu bên cạnh cô ấy
-Thế cơ à ?
-Chuyện đó xảy ra với cậu trước đây rồi à ? Tình yêu...tôi tự hỏi...
-Đó là một bí mật
-Ôi không,trả lời tôi đi
-Elimia,cô đang làm gì đấy ?
-Này,Odin...theo cậu thế nào là tốt nhất ?
-Tôi có một mục tiêu quan trọng tối nay,tôi phải tìm được người bạn đời
-Đúng thế,Odin,đi theo tôi...
-Buổi khiêu vũ Hoa Hồng ?
-Tại Neo Verona ?
-Đúng thế.
-Một nhà tử tước rất thích tôi thường đến nhà hát ấy,và ông ấy mời tôi khiêu vũ.
-Và,chỉ có quý tộc mới được vào,nhưng mọi người đều mang mặt nạ.
-Đi nào,Odin...mặc bộ đồ lễ vào.
-Nhưng tại sao ?
-Nếu thấy tôi đi cùng một cậu trai khác,người bạn đời của tôi sẽ không đến ư ?
-Thế thì cô tự đi một mình đi !
-Nhưng tôi sẽ cảm thấy cô đơn lắm.
-Được mà,nhìn cậu đẹp trai lắm...cậu sẽ rất hợp với đồ lễ.
-Tôi chịu rồi,chịu rồi...tôi đi thay đồ đây,được chưa ?
-Xong chưa ?
-Xem nào xem nào
-Tuyệt vời.
-Đừng nhìn tôi như thế
-Mắc cỡ lắm...
- Tuyệt...em nghĩ em yêu anh mất rồi.
-Nhìn cậu trong gương đi
-Không đẹp à ?
-Oh,xem ra cậu không hoàn toàn muốn giúp nhỉ
-Odin là một kẻ kì dị
-Không...không phải như thế...
-Được rồi,đến lúc người hộ tống tôi xuất hiện rồi.
-Chúng ta không thể thiếu cái đó.
-Tại sao tôi lại ăn mặc như con trai thế này ?
-Nhưng chỉ đêm nay thôi...chỉ một chút thôi...rồi tất cả sẽ ổn mà.
-Chuẩn bị hoàn tất chứ,cưng ơi ?!
-Tối nay trông cậu lại dễ thương lắm.
-Nào,nếu ta không nhanh lên ta sẽ trễ mất
-Nào,nào,nhanh lên,nhanh lên
-Chờ đã !
-Cái nón không tệ ha ?
-Chờ đã,quay lại
-Hôm nay cậu có một diện đạo hoàn toàn mới,nhưng nhìn cậu đáng yêu lắm.
-Thế à ?
-Em đã học thuộc mấy bước nhảy chị dạy em,tối nay sẽ vui lắm.
-Odin,bữa tối
-Huh ?
-Odin...đâu rồi ?
-Làm sao mà tôi biết ?
-Nào,tiếp tục đi
-Chờ đó,tôi sẽ mang một chút đồ uống đến...
-Tôi...
-Tôi biết nơi này
-Anh không sao chứ ?
...Hai con tim trong trắng,chưa được vấy màu
Đi tìm và quyện lấy nhau,điều kì diệu của cảm xúc chân chất
Không hề biết rằng,cho đến phút cuối cùng,cử chỉ e thẹn của họ sẽ đánh dấu cho lớp ngoài của họ thêm phần chông gai
Kì sau, Romeo and Juliet, màn 2 :
-A Promise ~The Scent of Memory~
Có thật là tình yêu không bao giờ ra hoa ?
-------------------
Arrgh !!!!
Hikari-suns cần tuyển thêm 1 thằng translator nữa !!!!!
CÁCH MẠNG !!!