Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.
)
), sau này kiểm tra lại tren gamefaqs ko thấy sót cái nào làm mình cũng phải kinh ngạc
nghĩ lại ngu quá trời
)
hình như là 2004 thì phải... dạo đó chơi xong thích một con bé cùng lớp cũng vì hơi hướng Fantasy nhiễm nặng quá
mồm lúc nào cũng lẩm nhẩm Eyes on me...
rồi dần dần tiếp xúc ra các dòng RPG khác 



.
. Sau này mới biết ra đó là FFX.
Giờ chỉ đến với FF = cách save hình và coi trailer, còn hên hên thì kiếm được đĩa film như FF7:AC, hay FFX ^^
Cũng nhờ FF mà mình quen được với một người mà mình cực kì thích ^^.
Và tới giờ vẫn cứ mơ về 1 nụ hôn như FFX, cùng với câu nói như của Squall và Rinoa :'>
thì tớ chơi FF 7 và 8 trên PC chứ đâu ^^... vì hồi dó cái máy PS2 chưa có chip đọc đĩa lậu... giờ thì cái cpu cùi quá, gắn FF7 vào chơi lại, mà ko biết sao nó ko chịu chạy, trong khi 4 năm trước vẫn chơi ff7 ngon lành >_<.soa bạn ko chơi trên PC,trên PC nó mở rộng lắm,vd ff8 có thi đua gà nữa,cấu hình thì cũng ko đòi phải là super
ngó câu này thấy ông này cũng đc, ngó xuống chút nữa thì thấy cái sign thiệt là pó tay ^^phải mà 1 ngày nào đó,dưới sân trường đại học,em và cô bạn gái của em,cả sân trường chỉ 2 đứa,lá rơi........sau đó lại gần....và....nhẹ nhàng............
Chỗ này khá thích hợp để post lại bài nàyTừ nhỏ,tôi đã là 1 cậu bé hay mơ mộng,tôi vẽ mọi lúc mọi nơi,dù ở nhà hay ở trường,ngay trong giờ học,thậm chí cả tiết thể dục tôi cũng tranh thủ lấy cục phấn bảng để xuống sân vẽ cho đỡ chán,tôi vẽ riết rồi bạn bè cũng dần xa lánh tôi,vì “chơi với thằng này chỉ có vẽ ”,đến khi tôi nhận ra mình ko còn bạn bè,tôi bắt đầu ân hận,tôi cô đơn trong 1 khoảng thời gian dài ::(,và cũng chẳng buồn cầm bút vẽ trong từng ấy thời gian,lúc bấy giờ người bạn duy nhất của tôi là cái máy băng cũ kĩ,tôi bắt đầu tìm lại niềm vui từ những người bạn này,nào là Mario,Ninja rùa,”ăn chuối” hay “bắn xe tăng”…tôi chơi đi chơi lại mà ko chán,nhưng …hễ chơi trò nào chơi được 2 người thì tôi lại buồn…::(
1 năm lặng lẽ trôi qua như thế,tôi vẫn đến trường,vẫn nói chuyện xã giao,vẫn học sinh giỏi nhưng để có 1 người bạn thật sự quả là ko dễ chút nào,tốt nghiệp tiểu học,gia đình tôi có biến cố,phải chuyển trường từ TP HCM xuống tỉnh học tiếp trung học,tôi bắt đầu có những người bạn mới,rút kinh nghiệm tôi hạn chế vẽ tới mức tối đa có thể,hậu quả là tôi không tin vào mắt mình khi nhìn bài mĩ thuật của tôi chỉ được tầm 6,7 điểm(mà tiểu học tôi coi điểm 9 đã là xấu hổ rồi ),tôi xuống tay nghiêm trọng,nhưng điều này chả hề gì khi chung quanh tôi là những người bạn biết quan tâm chia sẻ và tốt với tôi,tôi đã vui vẻ được 1 thời gian,nhưng rồi xảy ra 1 chuyện mà nhờ đó tôi phát hiện ra mình là 1 tên ngốc bị người khác lợi dụng,tôi bắt đầu nhìn kỹ “bộ mặt” của từng đứa bạn thì ôi thôi,có quá nhiều điểm khác biệt,điểm đối lập mà đáng lẽ từ lâu tôi phải phát hiện ra chứ ? Tôi đã cung phụng cho bọn nó cả tinh thần và tiền bạc,thế là chấm dứt…
Thời gian lặng lẽ trôi nhanh mặc dù ko ai réo gọi,tôi bây giờ ít tin người hơn,chín chắn hơn(nôm na là đã già trước tuổi),1 phần vì hoàn cảnh gia đình và 1 phần vì những thất bại đã nếm trãi,cái máy băng giờ đã quá đát,hư lên hư xuống,tôi chẳng cón gì giải trí nên lao vào vẽ tiếp,thời gian này tôi có sáng tác truyện,những mẩu truyện ngắn vui buồn lẫn lộn như chính cuộc sống của mình…Một hôm đẹp trời,anh họ tôi dẫn tôi đi chơi game ở 1 tiệm mới mở gần nhà,tôi đi trong miễn cưỡng nhưng khi vừa vào chơi thì tôi bị hớp hồn ngay lập tức,nó quá đẹp,đẹp nhất trong những game mà tôi từng chơi,đó là 1 game đánh võ mà tôi nhớ chủ tiệm đề là”cửu âm chân kinh”,chơi xong tôi lại chơi tiếp “Đua xe gà” (chắc mấy bạn biết trò gì chứ^^) ,thật sự chưa bao giờ chơi game với tôi lại thích thú như lúc này,tôi say mê đến mức anh họ cứ giục mãi “hết tiền rồi,về thôi” .Về nhà,tâm hồn mơ mộng của tôi như được thức tỉnh sau 1 giấc ngủ dài,tôi ước ao mình có cái máy đó (lúc này tôi chưa biết, chính xác ko để ý đó là hệ PS1) ,tôi tưởng tượng về các nhân vật,tôi vẽ ra để trí tưởng tượng ko bị nổ tung trong cái đầu bé nhỏ này,có thể nói ,hệ máy này đã thắp sức sống cho con người tôi,tôi vui vẻ hơn và muốn chia sẻ với mọi người…Sau đó là 1 thời gian dài tôi đi lùng các tiệm game có hệ máy này,tôi chơi gần như đầy đủ các trò hiện có,tôi rủ bạn chơi cùng,tôi ko mang nặng tâm lý bị lợi dụng nữa,bây giờ chỉ cần có niềm vui,tôi sẵn sàng làm mọi thứ !
Đến năm lớp 8,tôi quyết vòi mẹ mua cho được cái máy,1 phần vì tôi biết lúc này mẹ đang có tiền ^^ nhưng tôi cũng ko đòi hỏi cao,chỉ cần có máy chơi là được,do đó mẹ đã mua cho tôi 1 máy cũ người ta bán lại với giá 1,8 triệu,cầm máy trong tay,tôi sung sướng mua 1 loạt game yêu thích về chơi (đến giờ tôi ko thể ko công nhận nhờ cái máy mà thời gian này tôi học sút ghê gớm -___- )
Sau khi game tôi mua đã đầy thùng mì gói thì tôi bắt đầu chán,vì chỉ chơi 1 mình(rủ bạn bè chơi thì chỉ có lúc thôi chứ đâu thể thường xuyên).May thay lúc này bà ngoại tôi mở tiệm game kế nhà (do tôi đầu độc),lúc này tôi mới có nhiều người bạn thật sự,đến với nhau,chơi với nhau vì chung sở thích,ko quan tâm bạn là ai,tính cách ra sao,tôi thỏa thích khoe “kinh nghiệm” chơi game của mình ^^,2 năm trôi qua đầy thú vị như thế…
Nhưng nếu chỉ có thể thì tôi có vẻ đi lạc đề topic rồi ^^.Mọi chuyện bắt đầu khi tôi mua tờ echip số đầu tiên (chỉ vì nó có tặng đĩa),khi đọc đến mục cảm game,thì tôi cực ấn tượng với bài viết về FFX,tôi săm soi gương mặt từng nhân vật FFX trong bài báo “Người thật hay gì thế này !,tuyệt đẹp ^^”,1 phần cũng vì người viết rất có nghề,lôi cuốn tôi đọc ko sót 1 chữ,1 lần ko hiểu,tôi đọc 2,3 rồi 10 lần,thậm chí hơn cả thế nhưng vẫn …ko hiểu,vì những thuật ngữ RPG,PS1,PS2… hết sức lạ lẫm với tôi,trước giờ chơi game tôi biết có vài thể loại như: đấu võ,dàn trận,đua xe,đi cảnh...nhưng hoàn toàn ko biết khái niệm nhập vai là gì.Tối nào ngủ tôi cũng đọc lại tờ báo,đọc đến nát cả giấy( giờ tờ báo còn năm xưa còn có vài trang T___T)tuy ko hiểu nhưng cứ theo mạch chuyện mà tác giả bài viết dẫn dắt thì cũng rất ư là thú vị,1 cốt truyện hoàn chỉnh và liền mạch từ phiên bản này sang phiên bản khác,trước giờ chơi game tôi chả bao giờ để ý cốt chuyện,thứ nhất là mất thời giờ( xuất thân từ dân chơi tiệm hầu hết là vậy)thứ hai giải trí là chính ko cần hiểu cốt truyện là gì…Nhưng đọc thì chỉ đọc thôi,đĩa echip tặng ko có PC nên coi ko được,mà trò này chắc là mình ko chơi được đâu,nếu có thì tụi bên tiệm đồn rùm lên rồi,ngậm ngùi luyến tiếc 1 thời gian rồi cũng qua đi,tôi trở về với con PS1 của mình.1 bữa khi đang chọn mua đĩa PS1 thì phát hiện Digimon World 2 (trước đó tôi vốn mê phim Digimon),lụm về chơi ,vừa chơi được 15 phút thì tôi tin chắc là mình sẽ chơi trò này tới cùng,ko biết thể loại là gì nhưng với tôi nó thật hấp dẫn,nó có 1 sức hút kì lạ mà trước giờ chưa có game nào cho tôi cảm giác này,tôi đưa cho mấy đứa bạn chơi thì thật lạ,tụi nó chê thê thảm -___-,tại sao vậy? Tôi và tụi nó rất hợp tính nhau khi chọn trò chơi từ trước tới giờ!,tụi nó chê trò này nói chuyện lê thê,tìm đường dài dòng,trận chiến lại đánh qua đánh lại ko hấp dẫn chút nào…kì lạ là tôi ko cảm thấy đó là vấn đề…thế là tôi lại cô đơn nhốt mình hoàn thành trò Digimon World 2.Sau đó tôi mua tiếp Digimon World 3,bây giờ thì tôi thật sự mê mẩn ko thoát ra được rồi,mấy đứa bạn bắt đầu nhìn tôi như người lập dị, “trò chơi chán òm mà lại say mê đến thế !” ,tôi ngày cùng digimon,đêm cũng digimon (chơi lén),tư tưởng tôi bị nhiễm thể loại này thật rồi…thể loại ư,tôi lấy cái nhãn đĩa game ra coi và bắt đầu biết tôi đang chơi RPG,lại thấy kí hiệu PS1,tôi dòm lên mặt máy game của tôi,cũng có kí hiệu PS1,mắt tôi bừng sáng,tôi chạy đi lục lại tờ báo echip năm xưa để coi lại bài viết FFX,theo thông tin bài báo thì tôi có thể chơi được FFIX (nguyên văn “FFX đã đạt đến đỉnh cao về đồ họa của PS1,chuyển động mượt mà hơn hẳn FF8”),đây lại là RPG yêu thích,cầm 50 ngàn đóng học phí trong tay tôi đánh liều mua nguyên bộ FFIX 4 đĩa sau này sẽ nhịn ăn trừ lại (có lộn hôn,4 đĩa thì chơi làm sao? Tôi tự hỏi vì trước giờ tôi chỉ chơi trò 1 đĩa ^^)
Cầm 4 đĩa game trong tay mà lòng tôi vô cùng háo hức,và sự háo hức biến thành niềm sung sướng khi tôi chơi được những phút đầu tiên,ôi !,tôi yêu RPG ^^,thật vậy ,hoàn thành cuộc phiêu lưu trong FFX đối với tôi là 1 chặng đường mà tôi không thể quên được trong suốt “cuộc đời” chơi game,gian nan có,đau khổ có (vì bị cấm chơi),hạnh phúc có,tự hào có,tôi vỡ lẽ rằng mình có “máu” RPG nên chơi mới thấy hay,những đứa bạn tôi ko thấy hay cũng bởi lẽ đó,thế là cuộc hành trình tìm “những người đồng cảm” bắt đầu…
Tôi bắt đầu theo dõi và phân tích sở thích những bạn đến chơi game,phát hiện người càng mê bạo lực như đánh võ,bắn súng hay máy móc thì càng ko thích những trò mơ mộng viển tưởng,phép thuật hay nói năng dài dòng mà tiêu biểu cho trường phái này là RPG…tôi để ý những bạn chơi Yu-Gi-Oh,những bạn chơi dàn trận có bối cảnh cổ xưa,cá biệt tôi cũng để ý những bạn chơi Megaman,một trò vốn có nhiều đặc điểm của RPG và tất cả những bạn nào chuyên tâm theo đuổi trò chơi đến phút cuối cùng mà ko bỏ ngang,ko vì khó khăn mà chán nản ko chơi nữa…
Cuối cùng tôi phát hiện ra 2 người có nhiều điểm tương đồng với tôi như đã nói ở trên,cả hai cùng nhỏ hơn tôi 2 tuổi, vốn là ‘mối” của tiệm game PS1 này đã lâu,nhưng tôi chưa có cơ hội giới thiệu RPG với tụi nó…nhân lúc tụi nó đang chơi,tôi bỏ đĩa FF9 và bật Save chiến Boss cuối ra khoe tụi nó,chúa ơi,tụi nó mê mẩn còn hơn cả tôi ^^ tuy ko nói ra nhưng nhìn ánh mắt thèm thuồng và sự phân tâm rõ rệt của tụi nó,tôi biết mình đã chọn đúng người.Tụi nó xin chơi thử ,tất nhiên là làm sao nắm bắt kịp và tôi có cơ hội để dạy đời (thú vị lớn nhất của RPG là ở chỗ đó >__<)
Từ đó 3 chúng tôi là bạn (đến nay cũng đã hơn 5 năm rồi),ko chỉ cùng chơi RPG mà là những người “bạn” thật sự theo đúng nghĩa đen của nó,tức là biết quan tâm, san sẻ,giúp đỡ nhau trong mọi hoàn cảnh,mọi vấn đề,mặc dù có lúc lớn tiếng xích mích rồi nghỉ chơi 1 thời gian,nhiều lần như thế,nhưng rồi đâu lại vào đó bởi chính sự đồng cảm mà tôi đã xác định từ đầu khi kết bạn đã níu kéo chúng tôi lại với nhau,ko dễ gì tách rời được,tình bạn nó thiêng liêng thế đó,các bạn…là điều kì diệu mà 1 anh chàng cô đơn như tôi mơ ước từ lâu.
Tôi tìm tiếp FF8 về chơi,1 trong 2 đứa bắt đầu từ mê 9 sang mê 8 ,nó bị bối cảnh FF8 hút ngay tức thì (thằng này là Squall Leonheart,bạn nào bên box FF chắc sẽ biết nó) ,đứa còn lại vẫn trung thành với FF9,nói là chưa đi đến đâu mà đã vội nhảy sang FF khác,cũng đúng,vì suy cho cùng tại thời điểm đó cả 3 bọn tôi mặc dù đã cơ bản hoàn thành FF9 nhưng chưa hề thực hiện 1 Quest phụ nào ,FF8 cũng thế,chơi đến “về nước” mà chẳng biết nâng cấp vũ khí là gì,còn limit có thì chơi,ko thì cũng chả biết sao mà có,ngây ngô thế đấy các bạn…nhưng nói thật,mình bây giờ lại thích có sự ngây ngô hồi đó,lúc đó chiến Boss thật sự thú vị,rất căng thẳng và kịch tính,đặt ra vô vàn câu hỏi làm sao chiến thắng ? còn bây giờ có FAQ,có Cheat…mấy cái đó nó cám dỗ mình,ko xài thì có cảm giác thua sút người ta,thà ko biết chứ biết rồi thì khó lòng mà bỏ…ôi,cảm hứng xưa,nay còn đâu…


)
. Mình vẽ say mê lắm, vẽ được cái hình yuna và rikkku . H nhìn lại mới thấy thật tệ hại, hic! nhưng ko sao , với nièm đam mê, em sẽ cố gắng vẽ đẹp hơn .( tiếclà dạo này bận nên ko vẽ được cái nào, có mỗi cái sign là hìng mình vẽ hồi học lớp 7)
)
) tìm toàn mua phải cái đĩa thu hình của game FFX, thế là coi , và thế cứ tìm....
, sốc , vì mình chỉ thấy FFx-2 trên sticker mua ngoài hàng lưu niệm thôi... Sau đó ra bưu điện down, may vớ được cái máy có IDM , thế là down sạch . Cứ tìm cách ra khỏi nhà để ra net down về. Hồi đó down được cái movie nào là háo hức lắm . Nhất là Real emotion Jap, coi cả ngày, rồi còn FFX ending, FF7 DoC...nhìu nhìu nữa, cái nào cũng đẹp ,lúc đó mình rất hạnh phúc:
......có hôm lên ffdream down cái CG của FFVIIDoC những 400MB, chờ cho mỏi cổ nhưng vẫn ráng, long lo âu ko biết sẽ trình bày với mama như thé nào đây, may mà mẹ ko hỏi ( vì hôm đó đi tuyên truyền an toàn GT
) . Đến h vẫn còn nhớ cái cảm giác mở từng file ra coi... thật tuyệt vời . Mình đã nghĩ rằng mình sẽ yêu FF mãi mãi....Đến h vẫn vậy...