Chắc cậu chưa nghe chuyện thời kỳ mất mùa hạn hán, người chết đói đầy đường, người ta phải đổi con cho nhau để ăn đỡ đói à?
thế là tự hủy hoại giống nòi mình rồi.
những kẻ đó,ăn xong,no bụng rồi,hỏi lương tâm có cắn rứt không?
Hình như họ chỉ ăn thịt kẻ thù thôi thì phải ?
Mà cái sự ăn thịt của họ chưa bị đẩy vào cái ngưỡng "sống" và "chết" đâu.
không,theo các nhà khoa học,ở loài tinh tinh thì ăn thịt đồng loại mới là do trả thù hay ghen ghét.
các bộ tộc ăn thịt đồng loại là do tín ngưỡng mù quáng,không nhất thiết phải là kẻ thù họ mới "ăn".Mà do "thần linh" của họ chỉ điểm,ổng "chỉ" thèng nào thì coi như thèng đóa xui.
Giới hạn là cái mà như trên tui đã nêu. Là khi bạn quá ức chế về một vấn đề nên bản ănng sẽ bộc phát. Là khi bạn bất ngờ vì một sự việc hoàn toàn ngoài dự kiến bản năng sẽ trỗi dậy, v.v... Là vậy đó, đó chính là giới hạn
Giữa cái ngưỡng "sống" và "chết"
Cho phép tại hạ có một số câu hỏi riêng tư: Huynh có thể nhịn đói tối đa bao nhiêu ngày? Nếu sau 3 ngày nhịn khát, có một cốc nước tiểu (của chính huynh, mà thực ra tại hạ cũng không chắc sau 3 ngày không uống liệu có đi tiểu ra được 1 cốc không nữa, tạm ví dụ là có) liệu huynh có uống không?
Câu hỏi này chỉ mang tính trắc nghiệm một phần giới hạn chịu đựng của một người, mà ở đây chính là huynh!
thứ nhất,đạo đức(bao gồm luật pháp) không ngăn trở người ta trong những trường hợp như vậy phải uống nước tiểu mình.Vì đơn giản và khách quan,nó chả hại dì đến ai,cũng đếch xúc phạm đến người nào.
Những người sống trên sa mạc cũng nhiều khi phải uống nước giải của con lạc đà,chuyện hết sức bình thường.Thậm chí đó còn là một phương thức,tiêu chuẩn hành động cho toàn bộ loài người nếu rơi vào những hoàn cảnh đó.Nói cho rõ ,nếu 1 người đã từng biết có ai đó dùng cách này để tồn tại trong hoàn cảnh đó, và tất nhiên cũng có 1 con lạc đà,anh ta sẽ áp dụng ngay.
Như vậy,ở đây không có sự đấu tranh giữa bản năng và đạo đức nào hết.Làm dì có giới hạn nào?
thứ hai,nếu có ai nói với tôi dằng có giới hạn sức chịu đựng thì tôi chỉ công nhận nó với tư cách là giới hạn về thể chất.Cái giới hạn này phụ thuộc vào thể trạng của mỗi người.Hãy nhìn vào cái cổ của người đàn ông,bạn sẽ biết sức khỏe và sức chịu đựng của anh ta ra sao.Một tên kính cận,cổ cò thì sức chịu đựng cao thế nào được?
Cái "giới hạn" của bạn bịa ra,rõ ràng là về phương diện tinh thần,nên tôi dù rất tiếc cũng phải phản bác. Nên nhớ tâm linh con người có thể ví như một vũ trụ bao la,vô bờ vô bến.Ta không thể áp đặt một cách phi lý cho nó bất cứ giới hạn nhất đinh nào.Dù một con người hơi có đạo đức,ta cũng không dám chắc chắn họ sẽ làm bậy theo bản năng ở bất kỳ tình huống nào.
Huynh làm ơn cho hỏi, các chuẩn mực đạo đức của huynh từ đâu mà có? Khổng Tử, Mạnh Tử, cha, mẹ, ông bà hay tự huynh nghĩ ra?
Không ai có thể tự nghĩ ra các chuẩn mực đạo đức được.Hỏi cái này chứng tỏ bạn chưa thông thế nào là chuẩn mực đạo đức,nó từ đâu mà có.
đã là chuẩn mực đạo đức là phải của cả một nhóm người và được nhóm người đó thừa nhận.Không phải của 1 cá nhân nào.Nếu là của một cá nhân thì không gọi là chuẩn mực mà đó chỉ là những nhận thức cá nhân mà thôi.
Đến đạo đức Khổng Mạnh cũng chỉ được thừa nhận hoàn toàn trong một số triều đại,chẳng phải ông Khổng cũng phải lê lết khắp thiên hạ đó sao?
Nếu bạn hỏi tôi chuẩn mực đạo đức của tôi do đâu mà có.Vậy tôi hỏi bạn,tôi và bạn đang sống trong xã hội nào và chuẩn mực đạo đức trong cái xã hội ấy ra sao?
Còn nếu bạn hỏi nhận thức đạo đức của tôi thế nào.Vậy tôi trả lời tôi tán thành với các chuẩn mực đạo đức trogn cái xã hội tôi đang sống.
Hết