Cũng là tôn giáo như nhau, tại sao Thiên Chúa Giáo trong lịch sử truyền đạo của mình lại tạo ra vô vàn tội lỗi cho nhân loại như vậy. Trong khi, ví dụ Phật giáo, ra đời trước Thiên Chúa Giáo gần 1000 năm, nhưng cho đến nay chưa làm đổ một giọt máu nào. Phải chăng, Thiên Chúa Giáo đã có "vấn đề" từ những "viên gạch" đầu tiên xây nên nó. Qua hết sai lầm này đến sai lầm khác nhưng TCG vẫn không rút ra "kinh nghiệm" nào. Chỉ chờ đến con người ngày càng tíến bộ, thì no mới phần nào được dừng lại (Nhiều nước đã tách ảnh hưởng của Thiên Chúa Giáo ra khỏi chính quyền).
lol ... điều này giải thích rất đơn giản, bác nói nguyên nhân từ gốc rễ là sai hoàn toàn.
bài này tui sẽ phân tích theo 3 hướng : văn minh-dân tộc-địa lý
hãy nhìn điều kiện lịch sử mà 2 tôn giáo này phát triển là sẽ rõ:
- Đạo Phật phát triển chủ yếu ở 2 quốc gia Ấn Độ, Trung Hoa, sau đó lan truyền sang các quốc gia lân bang.
* Đặc điểm văn minh : Trung Hoa và Ấn Độ đều là hai quốc gia văn minh, các nước lân cận tiếp thu Phật giáo sau khi đã tiếp thu văn minh của 2 quốc gia này. Bởi vậy Phật giáo phát triển trong điều kiện con người đã văn minh, vì vậy cái tính nhân văn rất được đề cao.
Hơn nữa lịch sử phương Đông hầu như rất ít xảy ra xung đột tôn giáo, sắc tộc, và hầu như rất "đồng nhất" về mặt văn hoá và dân tộc, dân Trung Hoa và Ấn Độ chiếm ưu thế tuyệt đối so với các dân tộc kia.
(Trung Hoa chỉ có triều Tống là phải thường xuyên chịu các cuộc tấn công của người ngoại tộc trong khoảng 200 năm, các vương triều khác thì mối đe dọa này chỉ thể hiện rõ ràng vào thời suy mạt mà thôi)
* Về tính dân tộc :
Phật Giáo rất ít khi giữ vai trò là "quốc giáo" ở phương Đông, thông thường nó chỉ mang màu sắc của một loai triết học, chứ ở Ấn Độ, tôn giáo thống trị là Ấn Giáo, mà xung đột của Ấn Giáo và Hồi Giáo đẫm máu thế nào thì ai cũng rõ rồi, ở Trung Hoa là đạo Khổng, chẳng phải Trung Hoa dựa vào tư tưởng Khổng Giáo mà buộc các nước xung quanh xưng thần đấy sao? Còn hoàng đế Trung Hoa thì tự xưng mình là thiên tử.
Nhưng mà quan trọng hơn đó là các dân tộc ở phương Đông thường được phân biệt rạch ròi, người Việt ra người Việt, người Hán ra người Hán. Do đó khi cần chiến tranh, để đoàn kết quốc gia, người ta chỉ dựa vào cái tính dân tộc là đủ, tông giáo không bị lợi dụng
* Đó là về xã hội, truyền thống. Còn về tự nhiên, phương Đông có rất đồng bằng rộng lớn như đồng bằng Hoàng Hà, Trường Giang, Ấn, Hằng v.v... Mà con người thì đồng bằng dễ sống, cao nguyên, núi non khó. Bởi vậy nên tính tình không có hiếu chiến như người phương Tây. Đạo Phật phát triển giữa những người như vậy thì ắt không bị làm sai lạc trở nên hung hăn.
- Đạo Thiên Chúa và đạo Hồi thì khác:
* Ảnh hưởng của văn minh: trong 500 năm đầu sau công nguyên, Thiên Chúa Giáo phát triển dưới ánh sáng văn minh La Mã, lúc này nó là một tôn giáo hiếu hoà, cỗ vũ tinh thần nhân bản, không hề có khái niệm về thánh chiến hay này kia cả. 500 năm sau đó, Chính Thống Giáo Hy Lạp (một nhánh của Thiên Chúa Giáo) phát triển dưới ánh sáng văn minh Byzantine cũng vậy, không hề cổ vũ chiến tranh.
Về Đạo Hồi : sau cuộc thánh chiến Jihad, đế chế Ả Rập mở rộng và tiếp thu văn minh Hy Lạp - La Mã - Ấn Độ trở nên văn minh, đạo Hồi trở thành một tôn giáo hết sức hiền hoà, có phần uỷ mỵ nữa. Và do đó mà từ thế kỉ thứ 9 đến thứ 11, sau khi người Ả Rập bị người Franks đánh bại ở Poitiers, Hồi Giáo và Thiên Chúa Giáo không hề có xung đột nào lớn
Nhưng sau đó : Tây La Mã bị rợ Germain xâm lăng, Công Giáo La Mã (nhánh còn lại của Thiên Chúa Giáo) từ ấy hoà nhập vào đám rợ này, chính các vua rợ Franks (một nhánh của rợ Germain) là người đầu tiên tuyên bố chiến đấu vì Công Giáo La Mã, hoàng đế người Franks Charlesmagne là người đầu tiên nhận tấn phong của Giáo Hoàng La Mã, từ đó Công giáo La Mã - Giáo Hoàng mới can thiệp mạnh vào chuyện chính sự và trở nên hiếu chiến.
Đối với đạo Hồi : từ thế kỉ thứ 7-9 đạo Hồi chủ yếu truyền bá trong dân tộc Ả Rập, một dân tộc du mục, hiếu chiến (tương tự MÔng Cổ sau này) do đó hết sức hiếu chiến, người Ả Rập nhân danh Allah mà chinh phạt thế giới. Sau đó thì tiếp thu văn minh mà trở nên uỷ mỵ, phía trên tui đã nói.
Nhưng đạo Hồi không còn là tôn giáo riêng của người Ả Rập nữa, mà nó truyền sang cho 1 dân tộc du mục khác ở Trung Á, người Thổ. Chính người Thổ đã quay lại xâm lăng, đánh phá tan nát đế quốc Ả Rập. Khi họ chiếm Jerusalem, người Thổ cấm tiệt không cho người Công Giao-Chính Thống giáo đến đây nữa. Chưa hết, họ cũng là người khởi mào cho cuộc tấn công của người Thổ hồi giáo vào Constantinopolis, thủ phủ đế quốc Byzantine. Chính điều này khiến hoàng đế La Mã ở Constantinopolis gởi thư cầu cứu thế giới Thiên Chúa Giáo châu Âu, dẫn đến cuộc Thập Tự Chinh lần thứ nhất.
Bây giờ lại nói đến cuộc xung đột giữa Công Giáo và Tân Giáo (các giáo phái Tin Lành). Cuộc xung đột này sẽ không đẫm máu nếu không có chính trị diễn ra trong đó.
Khi Tân Giáo phát sinh ở Đức, dĩ nhiên là các thành phần Công Giáo sẽ đàn áp, giống hệt việc Việt Nam, Trung Hoa đàn áp Thiên Chúa Giáo sau này. Và dĩ nhiên là dẫn đến nổi loạn. Nhưng quy mô của mấy cuộc xung đột này sẽ chỉ dừng lại ở phạm vi địa phương nếu không có thế lực của dòng họ Habsburg (cai trị Áo, Tây Ban Nha) và các đế quốc Bắc Âu (Đan Mạch, Thuỵ Điển) dẫn đến cuộc "Chiến tranh tôn giáo - 30 năm" ở châu Âu (đọc bên dưới để biết thêm chi tiết).
* Dân tộc :
Thiên Chúa giáo và Hồi giáo có cái may mắn (hay xui xẻo) là thường được coi là "quốc giáo" của một quốc gia.
Trong khi vấn đề dân tộc ở châu Âu-Địa Trung Hải rất phức tạp.
Lấy ví dụ nước Pháp : khi người Franks cai trị tỉnh Gaulle của La Mã, sau này thành nước Pháp, nhưng thường dân lại là người Gaulle (Golois-Gô Loa) và Latin, ở miền trung nước Pháp thì kẻ cai trị lại là người Burgundian.
Ở nước Anh : người Celts, Latin, Anglo, Saxon và sau là người Normandie (hậu duệ của người Vikings).
Vấn đề ở đây là không có một dân tộc nào trong số các dân tộc đó chiếm ưu thế tuyệt đối so với các dân tộc còn lại.
Vì vậy việc đoàn kết dân tộc rất khó. Do đó khi có chiến tranh, muốn đoàn kết quốc gia, thì dĩ nhiên không còn cách nào khác ngoài việc sử dụng "quốc giáo". Vì vậy nên Thiên Chúa giáo mới bị mang tiếng hiếu chiến là vì vậy.
Sau 8 cuộc Thập Tự Chinh và thời Phục Hưng, lúc này cái tư tưởng dân tộc, thống nhất mới trỗi dậy ở Châu Âu, từ đó mấy cái chữ người Anh, người Pháp mới được sử dụng thường xuyên (trước đó cứ gọi là người vùng này, người vùng kia). Và lúc ấy thì tôn giáo mới bắt đầu hết bị lợi dụng. Nhưng dĩ nhiên, cái cớ tôn giáo nó đã phục vụ đắc lực cho giới cầm quyền, nên đâu ai dại gì mà bỏ.
Nhắc lại cuộc chiến tranh 30 năm. Đây là một cuộc chiến tranh tôn giáo đẫm máu điển hình giữa Công Giáo và Tin Lành, cuộc chiến tôn giáo lớn cuối cùng của Thiên Chúa Giáo. Nhưng mỉa mai một điều, hai thế lực chính yếu của cuộc chiến đó lại là Pháp, một quốc gia Công Giáo, và Áo, một quốc gia Công Giáo khác !!!
* Về tự nhiên thì Thiên Chúa Giáo và Hồi Giáo phát triển chủ yếu ở Châu Âu - Địa Trung Hải và Trung Cận Đông. Ngoài hai vùng đồng bằng sông Nile và lưỡng hà ra, còn lại đều là những đồng bằng nhỏ hẹp. Người dân ở khu vực này phải đấu tranh rất dữ dội mới có đất sống, bởi vậy bản tính hiếu chiến hơn người phương Đông. Mà hai tôn giáo kia phát triền trên cái nền ấy nên cũng phải phục vụ cho cái sự hiếu chiến đó.
Nói tóm lại :
- Phật Giáo, Thiên Chúa Giáo và Hồi Giáo bản chất đều không có hiếu chiến nhưng chính cái dân tộc theo các tôn giáo đó mới lèo lái cái tôn giáo ấy theo ý mình.