Sao topic ngày càng "chìm" thế nhỉ
Câu hỏi 7: Trần Thọ là học trò của quan thái sử Tiêu Chu, vốn là người nghiêm nghị, kính cẩn, nóng giận không để lộ ra ngoài. Một hôm trời mưa gió, hai thầy trò ngồi bên bàn rượu, cùng ăn thịt lợn luộc. Trần Thọ đang gắp một miếng đưa gần tới miệng, chợt trời vang lên một tiếng sấm, Thọ sợ quá làm văng cả miếng thịt đi. Tiêu Chu giận lắm, lấy cán quạt đập vào đầu Trần Thọ, mắng:
- Ngu chưa cái nhà anh Trần Thọ, miếng ăn tới miệng còn để rơi, rồi đời anh cũng giống Chiêu Liệt Hoàng Đế nhà anh thôi.
Trần Thọ bình thường vốn ngoan ngoãn, nghe lời thầy, đột nhiên cũng nổi giận, cãi:
- Thầy thì biết cái gì mà nói? ......
Tiêu Chu nghe xong gật gù khen phải, thưởng liền cho Trần Thọ 2 miếng thịt ngon khác.
Vậy câu hỏi ở đây là: Trần Thọ nói cái gì mà Tiêu Chu không những không giận vì trò cãi mình, mà lại còn rất tán thưởng nữa?
Phân tích:
- Ngu chưa cái nhà anh Trần Thọ, miếng ăn tới miệng còn để rơi, rồi đời anh cũng giống Chiêu Liệt Hoàng Đế nhà anh thôi.
-> Ý Tiêu Chu bảo Trần Thọ quá rõ ràng, khỏi nói nhiều
- Thầy thì biết cái gì mà nói? ...
-> Phản bác lại ý của thầy tức là phản bác lại cái câu "chửi" của thầy:
Đại khái: " miếng ăn tới miệng mà lại để rơi ra chưa chắc đã là ngu" và "có thể" tôi chưa chắc đã như Chiêu Liệt LB" hoặc "Chiêu Liệt LB chưa chắc đã như thầy nói"
Hoàn cảnh ra đời của câu nói này:
Xem tiểu sử Trần Thọ(trích từ wiki):
[spoil]
Trần Thọ (Tiếng Trung Quốc phồn thể: 陳壽, giản thể: 陈寿; bính âm: Chén Shòu) (233 - 297) tự là Thừa Tộ,
nguyên quán ở quận Ba Tây[1] (nay thuộc địa cấp thị Nam Sung tỉnh Tứ Xuyên), trước làm quan cho nhà Thục Hán,
sau khi Thục Hán diệt vong sang làm quan cho nhà Tây Tấn, là tác giả của bộ chính sử Tam quốc chí.
Trần Thọ thuở nhỏ rất hiếu học, từng bái Tiều Chu làm thầy[1], sau đó đảm nhiệm chức quan các lệnh sử trong triều đình
Thục Hán[1]. Cha Trần Thọ là Trần Thức làm tham quân cho Mã Tốc, Mã Tốc trái lệnh làm mất Nhai Đình bị Gia Cát Lượng
xử chém, Trần Thức có liên can nên cũng bị xử tội khôn hình[2], con Gia Cát Lượng là Gia Cát Chiêm vì thế khinh Thọ.
Trần Thọ cũng vì không theo phe cánh của hoạn quan Hoàng Hạo nên thường bị truất biếm. Sau khi Thục Hán diệt vong,
Tư không nhà Tấn là Trương Hoa yêu mến tài năng của Trần Thọ, tiến cử chức hiếu liêm, bãi chức tá trước tác lang[3]
bổ nhiệm làm Dương Bình lệnh.
Trong thời gian này, Trần Thọ biên soạn cuốn Thục tướng Gia Cát Lượng tập dâng lên triều đình,
do đó được bãi chức trước tác lang và lĩnh chức trung chính ở quận Dương Bình. Trần Thọ đã dồn hết tâm huyết để
biên soạn tác phẩm Tam quốc chí, ghi chép lại lịch sử Trung Quốc thời kỳ Tam quốc, tổng cộng 65 thiên,
trở thành một trong 24 bộ chính sử lớn của Trung Quốc.
[/spoil]
Như vậy, dù cho ở đây Leland đùa đi nữa thì hoàn cảnh câu nói này chỉ được nói khi Trần Thọ vẫn còn làm quan ở Thục. Và lúc đó 2 lão TT và LB đều "đai" cả.
Ngoài ra, xem đoạn tiểu sử trên có thể cho thấy Trần Thọ rất "thần tượng" GCL. Nếu không, vì sao ông ta lại viết GCL truyện đầu tiên và dài đến thế?
Vì vậy, xem rằng với kiến giải như trên thì có rất nhiều câu mà Trần Thọ có thể trả lời thầy của mình. (Đại ý lý giải câu trả lời của Trần Thọ là: thả con tép bắt con tôm). Ví dụ:
1. Thầy thì biết cái gì mà nói? Thừa tướng GCL từng bắt nam man vương mà thả hoài thì đâu phải không là không tốt đâu.
-> Ý nói lòng người nam man rất khó đoán, khó "cải tà" nhưng khi họ chịu thuần phục, chịu theo thì rất trung thành.
2. Thầy thì biết cái gì mà nói? Quan Vũ tha cho TT chưa chắc không là không tốt.
-> Ý là nếu chém TT thì liệu có được chân vạc không hoặc liệu còn ai là "đối thủ" với GCL hoặc LB đây :P
Và như ta thấy, vô tình Trần Thọ "quăng" đi một cục thịt mà được 2 cục. Say mồi, say mồi
