- Banned
- #8,941
cái logic này tác giả ảnh hưởng từ những trận chiến của Nhật thời Sengoku đó, các trận đánh của Oda Nobunaga chiến thuật dùng quân cảm tử để đánh vào trại địch gây náo loạn và dành chiến thắng, chiến thuật này xài đi xài lại nhiều lần thấy hiệu quả nên tác giả đưa vào truyện luôn.Cái arc này lão tác giả làm đẩy cliffmax lên cao quá nên đến khi giải quyết đéo thể thể nào thuyết phục được.
Đầu tiên ngay từ vụ lương thảo mà ở đây đã nói nhiều rồi. Đánh đến ngày cuối cùng mà lương thảo còn rồi cho thắng đi không chịu. Anh nhất định phải để nó hết lương rồi vẫn đánh tiếp mấy ngày cơ. Chưa kể đám trung quân đông nhất đợi đến "ngày hết lương" mà vẫn ăn uống no đủ nhưng không thèm đụng tay chân gì cả.
Rồi sau đó không kể đến đám zombie Tần từ quân đến tướng càng đói đánh càng khỏe, càng bị thương càng mạnh, nhưng đến đoạn thằng Tín win xong cũng phải để nó chết cho dramatic cơ chứ không phải dặt dẹo như mọi khi, thế nên mới có cái vụ hồi sinh nhảm nhí này.
Và giờ mình cũng éo biết các anh hết lương xong chiếm 1 cái thành cũng đã bị đốt sạch lương xong ăn gì để đánh tiếp trong khi giả thuyết vẫn là đã tiến sâu quá vào thành này nên quân lương không tiếp tế được thông suốt (các thành trên đường đánh xong toàn bỏ luôn chứ có giữ đâu).
Chung quy mình thấy lão tác giả này hầu như dùng đi dùng lại mỗi 1 bài là dàn trận đánh nhau làm màu tí rồi đến cuối cùng vẫn là tổ chức 1 đội cảm tử xông vào giết soái của địch thôi. Ngay cả các arc hợp tung thực ra cũng là làm màu dàn trận xong Lí mục tổ chức 1 đạo quân nhỏ đi vòng bí mật sọc vào Hàm Đan. Trận này khỏi nói, quân bên cánh đánh nhau chán chê thắng được rồi tạt cánh được trung quân nhưng cuối cùng 2 bên vẫn là tổ chức 1 đội nhỏ đi tắt đánh vào HQ của đối phương.
Mưu kế đánh trận của Nhật khá là đơn giản nhất là thời Sengoku, còn mưu kế của Tàu nó thâm độc hơn nhiều, nó phối hợp cả bên kinh tế và ngoại giao vào quân sự nữa.



Lúc ngưng đọc là còn đúng 1 ngày lương, giờ nửa năm ngoài đời rồi vẫn chưa qua 1 ngày. 