trước tiên cậu phải xác định mình có yêu chị ta hay ko ? còn những người bạn thân của cậu nó chỉ cho ý kiến là thế nhưng quyết định cuối cùng là do cậu, bạn cậu có thể giúp cậu những lúc như thế nhưng ko theo cậu suốt đời để giúp đỡ cậu đâu . Nhưng bài viết trên của cậu cho thấy cậu là con ng` ko có lập trường riêng của bản thân mình xem ra cậu wa là trẻ con và thứ tình cảm của bạn cũng như thế, Ken bik cả 2 thứ tình bạn và tình yêu cái nào cũng đáng để ta trân trọng nó cả nhưng phải bik phân ranh giới, như bạn yugi nói tình yêu ko thể đùa giỡn đc đâu bạn ah.
p/s : Ken tặng cậu 1 câu chuyện nhỏ đọc hay ko tùy cậu .
Cách đây rất lâu tại đất nước Ai Cập xa xôi có một người thông thái vô cùng nổi tiếng tên là Zun-Nun. Cả thiên hạ không ai là không biết đến ông. Một hôm có một chàng trai đến xin ông chỉ giáo và đã hỏi: “Thưa thầy, con không hiểu tại sao mà một người tài giỏi như thầy lại ăn mặc một cách rất đơn giản như vậy. Chẳng phải chúng ta cần ăn mặc thật đẹp không phải chỉ vì hình thức mà còn vì những lý do khác hay sao?”
Nhà thông thái chỉ mỉm cười và rút từ ngón tay của ông ra một chiếc nhẫn rồi nói: “Anh bạn trẻ, ta sẽ trả lời câu hỏi của anh nhưng trước tiên anh hãy làm giúp ta một chuyện. Anh hãy cầm chiếc nhẫn này đi sang khu chợ phía bên kia phố và bán hộ ta xem có được một lá vàng hay không?”
Nhìn vào chiếc nhẫn bẩn thỉu của Zun-Nun, chàng trai trẻ nghi ngờ: “Một lá vàng ư? Con không chắc là chiếc nhẫn này có giá trị như thế!”
“Cứ thử đi chàng trai.”
Và anh chàng đã mang chiếc nhẫn sang chợ, cho tất cả mọi người xem từ người bán vải, bán rau, bán thịt đến người bán cá xem chiếc nhẫn nhưng dường như chẳng có ai đồng ý trả cho anh một lá vàng cả. Anh ta cầm chiếc nhẫn quay trở lại chỗ Zun-Nun và nói: “Thưa thầy, không có ai định trả hơn một lá bạc ạ!”
Zun-Nun vẫn mỉm cười và nói: “Bây giờ anh thử đi vào cửa hàng vàng ở cuối phố và cho người chủ cửa hàng xem chiếc nhẫn. Đừng đưa ra giá mà hãy nghe xem anh ta sẽ trả cho anh bao nhiều tiền.”
Chàng trai trẻ lại làm theo lời của Zun-Nun. Sau đó anh ta quay lại và nói với vẻ mặt rất hồ hởi : “Thưa thầy, những người ở chợ không biết giá trị thật sự của chiếc nhẫn. Người chủ cửa hàng vàng đã định trả con 1000 lá vàng để có được chiếc nhẫn này!”
Zun-nun vẫn chỉ mỉm cười và nói rất nhẹ nhàng: “Đó chính là câu trả lời cho câu hỏi mà con đã hỏi ta, chàng trai ạ. Chúng ta không thể đánh giá một con người chỉ qua lớp quần áo bên ngoài. Những người ngoài chợ chỉ nhìn chiếc nhẫn qua vẻ bên ngoài của nó. Nhưng người bán vàng thì không làm như vậy.
Con ạ! Vàng và kim cương trong mỗi con người chỉ có thể được nhìn thấy nếu con nhìn sâu vào trong tâm hồn họ. Và điều đó cần có thời gian. Một người không thể được đánh giá chỉ qua một lần tiếp xúc. Có những thứ chúng ta nghĩ là vàng thì nó lại là đồng và có những thứ chúng ta nghĩ là đồng thì nó lại là vàng.”