Final Fantasy VII - Legend of the Holy Material (ôi, Aerith đã hoàn toàn hớp hồn Quạ mất rồi

)
Một câu chuyện xảy ra trong thế giới FF 7

với các nhân vật ff 7

chỉ có khác ở cốt truyện mà thôi

…
***
Từ ngàn xưa…truyền thuyết về viên Holy Material…
Vào những ngày đông lạnh giá, quây quần bên đống lửa, những cụ già thường kể cho con cháu nghe truyền thuyết về viên Holy Material. Ai có nó sẽ làm chủ sức mạnh khổng lồ, trừ việc hồi sinh người đã khuất…
Viên ngọc thì chỉ có một, còn lòng tham của con người là vô đáy.
Vì vậy, có rất nhiều cuộc chiến đã xảy ra nhằm chiếm được viên ngọc ấy…Những giọt máu đã đổ xuống để tìm kiếm nó…Tuy vậy, đến giờ này, vẫn chưa có ai tìm ra, và có được viên ngọc …
Và truyền truyết về viên Holy Material vẫn còn đó, lưu truyền mãi với thời gian, và lẽ ra nó đã vĩnh viễn chỉ là truyền thuyết, cho đến một ngày…
CHƯƠNG I: Sleeping Beauty.
Đâu đó trên mảnh đất Nibel, có một hang động nhỏ bé. Nơi đó,nằm giữa những tảng đá pha lê trong suốt tỏa ra luồng sáng xanh kì ảo, là một người phụ nữ, mái tóc thật dài cột lên đỉnh đầu, cổ đeo chuỗi hạt, vận bộ váy trắng muốt, đôi mắt khép hờ như đang ngủ. Năm thàng trôi qua, nhưng người phụ nữ ấy vẫn giữ nguyên vẻ xinh đẹp thưở nào.Không ai biết được nơi này, ngoại trừ một người con gái…
Và hôm nay, như mọi hôm, cô ấy lại đến đây. Cô có mái tóc nâu dài tết thàng bím lớn đằng sau, cột nơ hồng. Cô mặc một chiếc váy hồng, choàng bên ngoài chiếc jacket bò đỏ nhạt. Đôi mắt xanh ngọc đầy ngây thơ, nhưng ẩn chứa điều gì đó, bí ẩn, trầm mặc, và u uất…
-Mẹ…
Cô gái ngồi bó gối, hai tay chống lên mặt đất, ngước nhìn hình bóng người phụ nữ đang ngủ trong tảng băng kia.
-Mẹ…
Những kí ức của 10 năm về trước lại ùa về trong cô, Aerith.
***
-Mẹ!
-Aerith! Để cho mẹ yên nào!
Lucrecia Crescent là một khoa học gia rất nổi tiếng. Cô là người trực tiếp nghiên cứu đồ án Jenova – tạo ra những con người với sức mạnh vượt trội cùng bác học gia Hojo. Cô đã lập gia đình và có một đứa con gái tên là Aerith.
Năm nay cô bé Aerith đã tròn mười lăm tuổi – thật là một cô bé dễ thương, với hai bím tóc nâu tinh nghịch và đôi mắt xanh ngọc to tròn mọng nước. Hôm nay là sinh nhật của cô.
Bị mẹ mắng, cô bé Aerith buồn thiu. Cô buông tay khỏi tà áo của mẹ, và lủi thủi đi ra khỏi phòng nghiên cứu.
Aerith ngồi thụp xuống bậc cửa, vòng tay tay ôm chặt lấy đầu gồi, mặt cúi gằm.
-Mẹ không còn thương mình nữa sao? Mẹ quên rằng hôm nay là sinh nhật mình sao?
Cô bé khóc tấm tức. Bỗng một bàn tay thật ấm áp xoa đầu cô. Cô nhanh chóng biết đó là ai.
Vincent đang đứng đó, cười thật hiền từ. Hôm nay là phiên trực của anh.
-Bố…
-Con gái bố, sao lại khóc vậy hả?
Vincent cúi người nhấc bổng con gái lên và ôm vào lòng, dùng tay lau những giọt nước mắt đang lăn dài trên gò má bầu bĩnh của cô bé.
-Hôm nay là sinh nhật con, nhưng mẹ…
Aerith xịu mặt, giọng run run, rưng rưng nước mắt.
Vincent mỉm cười, xoa đầu và dỗ dành con gái. Anh biết rằng mấy ngày hômnay, vợ anh rất bận. Đồ án sắp hoàn thành, và vợ anh gần như không còn tâm trí nào để nghĩ tới việc khác. Đợi cho con gái nín khóc, anh nhẹ nhàng bảo
-Chắc chắn mẹ không quên đâu, con gái yêu của bố, nhất định mẹ muốn tạo bất ngờ mà thôi…Sao bây giờ chúng ta không về nhà và chuẩn bị gì đó? Bố con mình sẽ làm mẹ bất ngờ lại.
Aerith ngước mắt lên nhìn bố. Đôi mắt vẫn còn mọng nước, nhưng cô bé nhanh chóng nở một nụ cười, nhảy phóc xuống và cùng bố về nhà, vừa đi vừa hát.
Cô đâu có ngờ rằng đây là sinh nhật hạnh phúc cuối cùng của cô.
Buổi tối đó, Lucrecia trở vè nhà với tâm trạng đầy mệt mỏi và lo lắng. Cô vừa phát hiện một điểm bất ổn trong đồ án Jenova, và ngờ rằng nó được lợi dụng cho một mục đích đen tối nào đó, ví thử một cuộc đại chiến thế giới. Đó là những người được cấy tế bào Jenova có tâm lí bất ổn, dễ kích động và không sợ cái chết. Cô vô tình phát hiện ra bí mật này khi đọc được những dòng ghi chép trong cuốn sổ tay mà Hojo đã bất cẩn để mở trên bàn. Bây giờ, căng thẳng và mệt mỏi, cô chỉ muốn ngủ một giấc và quên đi mọi chuyện, coi như chưa từng có gì đã xảy ra.
Bước những bước nặng nề về nhà, vừa mở cửa, một chùm pháo hoa giấy đã bắn về phía cô. Cả căn phòng nhỏ bé được trang hoàng bằng rất nhièu hoa và bóng bay, ở phòng là một chiếc bánh gatô nhỏ đề dòng chữ “Chúc mừng sinh nhật Aerith”
-Mẹ! Chúc mừng sinh nhật con đi!
Cô bé chay ra ôm chầm lấy mẹ. Thật thú vị khi sinh nhật của một người khác mà chính mình lại được đón chào thế này. Cô vừa vui, vừa tự trách mình đã quá vô tâm khi quên rằng ngày hôm nay là ngày sinh của con gái cô-người mà cô yêu quý nhất.
-Uhm…Chúc mừng sinh nhật con…Mẹ xin lỗi vì chẳng có gì cho con cả…Àh, đúng rồi.
Cô rút từ trong túi một viên ngọc. Nó có màu trắng hơi ngả sang xanh, trong suốt và lấp lánh rất đẹp. Trong một lần đi khai phá địa chất, cô đã nhặt được nó.
-Con thấy sao? Nếu con không thích, cứ bảo mẹ. Mẹ xin lỗi vì chẳng chuẩn bị đựoc gì cho con cả…
Cô bé Aerith mở to đôi mắt nhìn viên ngọc. Cô chưa từng thấy món đồ chơi nào đẹp đến thế. Cô bé chộp lấy, giữ chặt bằng cả hai tay, và ngước lên nhìn mẹ, cười toe.
-Con thích lắm! Cám ơn mẹ!
(còn tiếp)