Hôm nay mình đã chia tay với rất nhiều bạn bè :)
Nhưng buồn nhất là chia tay với cậu ấy , giờ mình không bao giờ có thể thấy được đôi mắt ấy nữa , nụ cười ấy nữa ... Chúng ta khác nguyện vọng , khác nhau quá nhiều thứ , quá nhiều !
Ôi mẹ ! Thậm chí lúc về đầu óc còn chẳng thèm nhìn đường ... Mình phóng đi như một thằng điên , trong đầu mình chỉ nghĩ là mình đã đưa rồi , bức thư chứa tất cả cảm xúc từ trước tới giờ , tất cả những gì mình nghĩ về cậu ấy ^ ^"
Mưa rồi , mưa rơi như mình đã khóc cách đây 1 tiếng , những giọt nước mắt đầu tiên vì một người con gái ...
Chúc cậu thi tốt , chúc cậu thi đỗ , không chỉ kì thi này mà tất cả các kì thi về sau ...
Chúc cậu thành công trong cuộc sống , mình thực sự mong rằng cậu không bao giờ phải khóc nữa , cuộc sống của cậu tràn ngập tiếng cười ...
Mình chấp nhận đánh đổi tất cả ! Chỉ để quay ngược thời gian , mình đếch cần tổ tiên tổ tiếc gì phù hộ cả , mình đếch cần số tiền mà họ hàng đã hứa
Mình chỉ cần lời nói ấy phát ra từ miệng cậu " Chúng mình cùng vào Trần Phú nhé ! " Mình ước gì mình và cậu có thể nói chuyện một cách bình thường , như bạn cùng lớp ...
Nhưng cuộc sống là thế mà !