Đúng 0 giờ rồi ....
Một mình anh ngồi đây , cùng với khói thuốc trắng ....
Chính lúc này đây , anh hồi tưởng lại ngày đó ...
Cũng chính vào giờ này , ngày này , tháng này , nhưng năm ngoái . Em đến bên anh ...
Anh nhớ mãi đôi mắt của em trìu mến nhìn anh ... anh nhớ đôi môi hồng đầy quyến rũ của em ... anh nhớ hơi ấm của em xuyên qua từng mạch máu để sưởi ấm trái tim băng giá của anh ... tất cả bây giờ chỉ là quá khứ .
Lúc này đây , anh cảm thấy lạnh lắm , không biết em có giống anh không ...
Ngày hôm qua ..... khi nghe em hỏi"Vì người anh yêu anh có thể thay đổi được không? " ... anh đã ngu ngốc trả lời không thì mới biết đó là ngu ngốc vì em không cho thêm một cơ hội nào nữa,em vẫn thường nói "ai yêu anh sẽ khổ,con gái cần nhiều sự thể hiện hơn nữa,chứ không phải chỉ yêu trong lòng,sự lạnh lùng của anh làm người ta thiếu tin cậy" ... anh vẫn nhếch mép cười ruồi tỏ vẻ bất cần thế mà khi vắng em rồi mới biết là em quan trong như thế nào!
Còn...bao nhiêu là kỉ niệm vừa muốn nhớ mãi vừa muốn quên đi để làm lại hết!để bắt đầu làm mọi thứ từ đầu cho thanh thản,giữ mãi trong lòng cũng chẳng làm gì vì luôn là những nuối tiếc Nếu có ước muốn trong cuộc đời này,hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại...
Vẫn khung cảnh nhạt nhòa bao phủ bởi khói sương mờ mịt... luôn là thế và với anh , nó cứ mãi như thế.. Khéo ở đó anh sẽ tìm được sự bình yên...