Hôm nay, tôi đã khóc rất nhiều, từ 2 năm trước, lúc mẹ tôi bỏ cha con tôi mà đi, tôi đã tự nhủ, mình phải mạnh mẽ lên, mình không được khóc, với một gia đình, một đứa em đang học lớp 2, tôi đang học lớp 12 hệ trung cấp chuyên nghiệp, cha tôi thì thất nghiệp, sa vào rượu chè, bóng đá, tôi đã tự nhủ, phải mạnh mẽ lên để gánh vác được gia đình, cứ thế ngày qua ngày ... cha tôi cứ đi nhậu, rồi về đêm hôm khuya khoắt, bà tôi thì phải thức canh cửa chờ ba, tôi thương bà tôi lắm, nhưng không biết phải làm thế nào ....
Rồi hôm nay, cha tôi lại say, nhưng lần này, cái gì đến cũng sẽ đến, tôi đã nói ra những lời không hay với cha tôi, và ông ấy cũng đáp lại, nhưng kết thúc bằng việc từ tôi, tôi buồn lắm, nhưng cái đầu nóng vẫn không chịu suy nghĩ, vẫn cãi nhau, và sau cùng, ai về phòng nấy, nhưng không hiểu sao, nước mắt tôi lại tuôn ra, không ngớt, khi tôi viết những dòng này, ngay cả cái màn hình tôi cũng không còn nhìn rõ chữ, tôi học cũng thường thôi, không phải hạng đú đởn, nhưng tại sao những điều bất hạnh, không hay lại xảy đến với tôi liên tục, không biết, rồi mai sẽ ra sao.