Sau một hồi suy nghĩ đắn đo, đã quyết định cắt khúc chương này làm hai phần cho đỡ ngán
Những sự trùng hợp của số mệnh (3)
Một kẻ hèn
[spoil]
Ri đi đi lại lại trong phòng khách của ngôi nhà phủ dây leo của cha con Za, lòng thấp thỏm hồi hộp lắm. Cũng phải thôi, vì hôm nay là ngày mà Za sẽ tiến hành kế họach 'nhập nha' vào nhà trưởng làng để lấy cho được cây gậy sừng kì lân huyền diệu.
Hôm trước, cô bé đã đi 'thám thính' cái nhà ở tít trên cây của trưởng làng Ra'hasa theo lời dặn của ông anh họ Za, và đã vẽ lại bản đồ dựa theo trí nhớ. Hy vọng nó sẽ giúp anh ta được ít nhiều.
Có tiếng chân gõ lộp cộp ngòai hiên, khiến Ri mừng rỡ chạy ra, với niềm khấp khởi được thấy Za trở về, cười tươi khoe 'chiến tích'. Nhưng cái người cô thấy không phải Za, mà là ông Zan'sa. Khi cô đến thăm nhà thì cả hai cha con họ đã đi rồi
-"Thưa bác Zan'sa, cháu mới đến chơi", Ri cúi chào lễ phép, giấu sự thất vọng của mình bằng một nụ cười tươi rói.
-"Ồ, Ri đấy à. Rảnh rỗi nên đi kiếm thằng Za để rủ đi chơi phải không?", ông Zan'sa cười hiền hòa, xoa đầu cô bé.
-"Không... Ý cháu là phải ạ.", Ri cúi xuống để tránh nhìn vào mặt ông Zan'sa. Một điểm chung của hai anh em họ này khi họ nói dối.
Zan'sa cũng không để ý lắm, bước vào nhà treo cái áo chòang nâu cũ sờn lên trên một cành cây nhỏ chĩa ra từ lớp gỗ tường. Còn Ri thì đi rót trà sẵn mời ông uống.
Ri lặng lẽ ngồi quan sát ông Zan'sa thưởng thức tách trà nóng hổi. Anh Za giống ông ở nhiều nét trên khuôn mặt lắm, ngọai trừ đôi mắt của ông màu đen nhuốm nét buồn. Có lẽ anh thừa hưởng đôi mắt nâu kia từ người mẹ quá cố.
-"Cháu chờ nó chắc cũng lâu lắm rồi phải không?", Zan'sa hỏi sau một tiếng khà đã khát, khi thấy Ri cứ nhấp nhỏm nhìn ra phía cửa.
-"Không ạ, cháu vừa mới qua thôi"
-"Trời đẹp thế này, chắc nó đi tắm suối ở đâu đó ven rừng rồi", ông nhún vai
-"Bác lại khéo đùa. Lệ làng đâu cho trẻ con bước chân ra ngòai", Ri giật thót
-"Lệ làng nào mà cản được mấy cậu nhóc muốn khám giá rừng thẳm bằng chính đôi mắt của mình, rồi thi thỏang lạc đâu đó và trở về bình yê một cách kì lạ", ông tự rót cho mình tách trà khác, dường như không để ý đến việc Ri đang quýnh quáng lựa lời nói trong đầu.
-"Ý bác là việc anh Za thóat chết từ rừng Evernight trở về, phải không ạ?", Ri dè dặt hỏi, và trí nhớ cô bé hiện lên một không gian tối đen phảng phất mùi gỗ cũ kĩ, và rùng mình khi nhớ về con sói đen xì hung dữ mà Skar đã đuổi đi.
-"Ừ, và không quên mang về một con thú làm bạn cho đỡ buồn", ông vẫn tiếp tục nói,như thể đó không phải là chuyện gì to tát lắm.
Bản chất thông minh của Ri khiến cô nhanh chóng nhận ra ý ông Zan'sa đang muốn nói.
-"Bác... biết Skar à? Làm sao mà...?", giọng cô không giấu nổi sự kinh ngạc.
-"Nếu một thằng con ngày nào cũng mất tích lúc sáng sớm và lò dò đi về lúc bữa chiều thì một người làm cha như bác cũng có quyền tìm hiểu chứ", ông trả lời kèm một tiếng thở dài, "Mặc dù thật khó nói bác là một người cha tốt"
Rồi ông xoa đầu Ri để xoa dịu sự bối rồi của cô bé: "Thằng Za thân với cháu lắm, nên bác ắt hẳn nó đã nói hết mọi chuyện cho cháu nghe rồi"
Ri ngượng đỏ mặt. Hai anh em đã nghĩ là người lớn sẽ không biết gì hết về chuyện Skar, thế nhưng họ đã nhầm. Một ý nghĩ kinh hòang bất chợt hiện lên: Lỡ bác Zan'sa cũng biết luôn chuyện Za đang đột nhập nhà trưởng làng thì sao?
-"Giờ này chắc nó đang đi thăm Skar ở cái hang gần bờ suối", ông trầm ngâm đóan, và điều này khiến Ri nhẹ nhõm chút đỉnh, "Bác cũng không cấm đóan cháu lẻn ra khỏi làng để thăm chúng. Bác nợ nó ơn cứu mạng, nên có lẽ cho nó được ấm lòng những tháng ngày cuối đời là một điều phải"
-"Tại sao bác không thử chữa bệnh cho Skar? Như thế có phải hay hơn không ạ?", Ri hỏi. Những người giữ rừng dày dặn kinh nghiệm như bác Zan'sa thì cũng biết rất nhiều về những phương thuốc chữa bệnh. Nếu bác ấy đồng ý thì…
-"Bác cũng muốn lắm chứ. Nhưng nó đã từ chối lòng tốt của bác khi cõng bác về nhà trong cái đêm giông bão đó. Nó muốn được ra đi", Zan'sa lắc đầu, thở dài bất lực. Một điều lệ mà người giữ rừng phải luôn khắc sâu trong lòng: Tôn trọng và không can thiệp vào những gì mà tạo vật của thiên nhiên muốn.
-"Tại sao Skar lại muốn chết?", Ri nói như sắp khóc đến nơi, "Anh Za đã rất buồn khi biết Skar không còn sống được bao lâu nữa. Chẳng phải nó luôn coi ảnh là bạn sao?
-"Có những việc mà chỉ chính thiên nhiên hiểu được", Zan'sa rót cho Ri tách trà, lòng xót xa khi thấy cô bé tay rung rung nâng nó lên, "Nhưng bác đóan là Skar đã thấy được sự kết thúc của chính bản thân nó"
-"Sự kết thúc của bản thân Skar?"
-"Mọi sinh vật điều có một tuổi thọ nhất định, và khi tuổi thọ đã hết thì chúng lại về lại với Da'ath và vòng luân hồi của Người. Có lẽ Skar đã thấy được tuổi thọ của nó sớm hay muộn cũng hết, nên muốn ra đi mà không làm đau lòng Za"
-"Không thể thế được", Ri một giây xúc động đã không giữ được sự lễ phép cố hữu, "Hổ là lòai động vật có thể sống hàng chục năm mà. Cho nên Skar không thể..."
Ri chợt khựng lại, khi nhớ những gì mà cô đang tính nói ra. Một cuốn sách lưu giữ những thông tin về những sinh vật kì lạ của rừng Evernight đen thẳm, trong đó có lòai Hắc Hổ. Một lòai sinh vật mà nghe đồn rằng khi xưa do ghen tị với trí khôn của con người sau một lần mắc lõm, đã đánh đổi tuổi thọ của bản thân với nữ thần Da'ath, nhằm đổi lấy sự tinh khôn như người. Bộ lông đen tuyền vằn trắng của chúng là dấu ấn là nữ thần đã làm ra để đánh dấu của sự trao đổi này. Cho nên con Hắc Hổ chỉ có thể sống khỏang chục năm mà thôi. Mà Skar đã to lớn thế này thì tuổi của nó chắc cũng đã...
Nước mắt của Ri chảy dài lên hai gò má. Cô bé hiểu dù có chữa được căn bệnh hiện thời của Skar đi nữa, nó cũng sẽ không thoát khỏi kẻ thù thời gian. Tuy quen Skar chưa được bao lâu, nhưng cô rất mến nó và rất mừng vì nó chịu đánh bạn với cô bé. Ri cũng không muốn thấy Za đau khổ, và cũng để cứu một người bạn, nên họ đã tìm đủ mọi cách, kể cả dựa vào cuốn sách Tri Thức bí ẩn kia. Thế nhưng, bây giờ cô có cảm giác đất dưới chân mình như biến mất, và cô đang rơi tự do xuống một vực thẳm đen kịt. Mọi công sức của họ bỏ ra chỉ là công dã tràng thôi sao?
-"Ri, cháu có sao không vậy? Ri!!!", tiếng nói của ông Zan'sa kéo Ri về lại thế giới hiện tại của những nỗi buồn.
Ri nhìn ông Zan'sa cảm xúc không liền mạch, những giọt lệ không ngừng tuôn ra, cô sà vào lòng ông Zan'sa, khóc thật to. Khóc để quên đi nỗi buồn, khóc cho một tình bạn ngắn ngủi, khóc như thể làm thế sẽ giúp nỗi đau không thể tránh khỏi của Za được thuyên giảm.
Ông Zan'sa không nói gì cả, chỉ lặng yên nghe những tiếng khóc nấc của Ri dần dần chuyển sang tiếng sụt sịt, cho đến khi cô bé đã có đủ can đảm để tự đứng dậy, tay chùi vội đôi mắt đỏ hoe.
-“Tại sao… tại sao bác lại nói với cháu những điều này?”, Ri sụt sịt. “Sao lại không nói với anh Za, mà lại là cháu”
-“Vì bác là một người cha vô trách nhiệm. Nó sẽ không tin những gì bác sẽ nói”, ông cúi gầm đầu hối lỗi, “Và bác cũng là một kẻ hèn nhát khi không dám tự nói điều đau buồn này ngay cả với con trai mình, mà lại phải thông qua cháu”
-“Bác đừng nói thế. Cháu xin lỗi”, sau những lời an ủi này là một khỏang thời gian im lặng tưởng như kéo dài vô tận
-"Bác xin lỗi vì đã làm cháu buồn", ông mở lời, "Nhưng cháu biết không, bác luôn nghĩ rằng: Thay vì chìm đắm trong nỗi buồn, hãy cám ơn Số Mệnh đã đem cháu, Za và Skar lại với nhau".
-"Thế thì cháu ghét Số Mệnh", Ri cúi xuống buồn thiu, "Nó đã chơi đùa với tình cảm của cháu, của anh Za và cả của Skar"
-"Đừng suy nghĩ tiêu cực thế", ông cười xòa, "Số Mệnh luôn có nỗi buồn, nhưng không bao giờ thiếu niềm vui và sự diệu kì, và có lẽ cháu không biết cuộc gặp gỡ giữa Za và Skar là một trong những điều diệu kì đó"
-"Ý bác là sao ạ?", Ri ngơ ngác.
-"Thật ra bác biết về Skar không phải sau lần phát hiện ra nó đang làm bạn với một con Hắc Hổ, mà là khi..."
Điều ông Zan'sa muốn nói bị cắt ngang khi có tiếng chân vang vọng ngòai sân, và từ tấm rèm cửa dây leo lao vào một bóng người.
-"Có chuyện gì mà hớt ha hớt hải thế?", Zan'sa nhận ra đây là người láng giềng
-"Tôi cũng không biết nữa, nhưng thấy mọi người cứ đi về phía sân giữa làng. Tiện đường nên tôi vào nói anh biết luôn", nói xong người đó chạy mất.
-"Xin lỗi cháu nhé. Khi khác bác sẽ nói", Zan'sa chụp vội cái áo chòang, chạy ra ngòai. Phải là một chuyện lớn mới đánh động cả dân làng như thế.
-"Chờ... chờ cháu với", Ri cũng hớt hải chạy ra cửa và vấp phải bậc thềm. Nhưng ông Zan'sa lại kịp dang tay đỡ lấy cú ngã của cô bé. Sao cô thấy... cảm giác này quen quen.
[/spoil]
Thẩm vấn
[spoil]
Sân làng rất đông người chen chúc nhau do ai cũng muốn giành phần chứng kiến sự việc đang xảy ra. Nhưng điều đó không làm họ quên phép ứng xử nhường đường cho vị trưởng làng và những bô lão bước vào thẩm vấn mặt ba người lạ đang bị trói gô.
Ông Ra'hasa quan sát cách ăn mặt của cả ba người, và nhận thấy họ không phải là người dân quanh nơi đây. Một trong số họ bị thương nặng ở cánh tay, mặt mày tím tái, còn một người nữa thì chỉ bị xây xát nhẹ nhưng lại co rúm sợ hãi, miệng cứ lảm nhảm điều gì đó. Riêng chỉ có người ở giữa làm xem ra ít thương tích, già dặn và bất cần đời nhất.
-"Chúng tôi phát hiện họ chạy ra từ vạt rừng phía Bắc, có lẽ như đang chạy trốn một thứ gì đó", một người gác làng khỏe mạnh, cởi trần kính cẩn trả lời
-"Cho người chữa thương cho hai người lạ này", trưởng làng chỉ vào người bị thương và người đang sợ. Lập tức hai gác làng dẫn họ đi, để lại kẻ còn lại nhìn những người dân vây quanh với ánh mắt chán ghét.
-"Các người là ai? Và lẻn đến đây có mục đích gì?", cuộc thẩm vấn bắt đầu khi trưởng làng cất tiếng hỏi.
-"Ba người tôi chỉ là những nhà buôn lương thiện vô tình đi lạc vào cánh rừng này và bị một con thú dữ tấn công", gã đó bình tĩnh trả lời.
-"Nói láo", một bô lão hừ một tiếng, "Mùi áo quần tụi bây tòan mùi tanh tưởi của máu thú rừng, chắc chắn là bọn săn trộm"
-"Nói thế oan cho tôi quá. Những bộ quần áo này tụi tôi mua ở các nhà buôn, và chả lẽ chỉ vì thế mà chúng tôi là bọn săn trộm?", gã cười cười như thể đang ở thế trên.
-"Mày...", vị bô lão giận tím mặt, nhưng không tìm ra lý lẽ để cãi lại
Trưởng làng Ra'hasa trầm tư suy nghĩ. Ông đoan chắc bọn này là bọn săn trộm qua những dấu vết mà chỉ có thợ săn mới có trên người chúng, nhưng chỉ nhiêu đó thôi không thể buộc tội chúng được. Phải có cách gì đó khiến tên này khai thật.
Còn gã kia thì cười khinh khỉnh nhìn quanh, như thể thách thức tất cả dân làng chất vấn gã.
"Thách bọn thích thú hơn thích người chúng mày biết tao đến đây để đặt bẫy săn trộm đấy"
-"Ra là các người đến đây để đặt bẫy săn trộm", tiếng ai đó trong đám đông vang lên, và mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía một cậu nhóc với mái tóc nâu bù xù. Gã kia thì giật thót, không hiểu sao thằng nhóc đó lại biết được điều này. Có thể nó vô tình chứng kiến bọn chúng đặt bẫy trong rừng
-"Za, đi chỗ khác chơi, đừng xen vào việc của người lớn", một anh gác làng hầm hầm bước tới, khiến cậu nhóc thiếu điều muốn trốn mất biệt.
-"Đợi đã, đem Za ra đây", ông trưởng làng bỗng ra lệnh. Trong đầu ông có một ý tưởng.
Cậu nhóc tên Za rụt rè bước tới, trước ánh mắt hiếu kì của mọi người đổ dồn về cậu. Có lẽ là sợ trưởng làng phạt công khai chăng?
-"Việc của cậu đơn giản lắm, cứ nói những gì hắn giấu là được", lời yêu cầu này làm Za ngạc nhiên quá đỗi. Rồi cậu cũng chợt hiểu ra ông ta muốn cậu làm gì
-"Hừ, các người tính dựa vào một lời nó vô căn cứ của một thằng nhóc để buộc tội những người buôn bán lương thiện như chúng tôi à. Trưởng làng của làng này quả thật sáng suốt đấy", gã cười ngạo nghễ.
Cho dù nó chứng kiến nữa thì đã sao? Chẳng người lớn nào tin cho được lời bọn trẻ con. Cuối cùng thì dân làng này phải bó tay mà thả chúng ra, và lúc đó thì chúng chỉ việc tẩu thóat cùng với dụng cụ săn thú giấu trong một cái bọng cây.
-"Dụng cụ săn thú được giấu trong một cái bọng cây", thằng nhóc tên Za đó lại nói sự thật, khiến hắn đổ mồ hôi hột, còn dân làng thì la ó, tức giận. Nó là thần thánh phương nào mà cái gì cũng biết thế này
-"Ở chỗ nào thế?", ông trưởng làng hỏi
-"À, tôi nhớ rồi. Đúng là tụi này có cất một ít đồ nghề đi rừng ở trong một bọng cây, nhưng sau đó thì bị một thú dữ đuổi theo nên phải 'bỏ của chạy lấy người' rồi", gã thợ săn nói chặn họng, đầu nghĩ đến một cái bọng cây chứa ít đồ nghề đi rừng ở một trong hai gốc cây liễu sinh đôi đâu đó phía bắc, và đồ nghề săn thú được giấu ở cách đó không xa, cũng trong một bộng cây.
-"Ở phía Bắc, trong một bộng cây là dụng cụ săn thú, gần đó có hai gốc cây liễu sinh đôi, một trong hai gốc chứa đồ nghề đi rừng", Za lập lại cái hắn vừa nghĩ tới.
-"Sao, anh còn gì để nói nữa không?", trưởng làng cật vất, bỏ ngòai tai những yêu cầu đòi vứt bọn thợ săn cho thú ăn thịt của dân làng. Trong đầu ông đang lo nghĩ đến việc phường thợ săn giờ đã trở nên tinh ranh và chuẩn bị kĩ càng hơn cho những lần săn trộm thế này, không còn nhắm mắt lao vào vì lợi nhuận như trước đây nữa.
-"Vớ vẩn... vớ vẩn hết sức", hắn vẫn chối bây bẩy, nhưng giọng yếu xìu. Chết tiệt, nếu không phải tại con hổ đen sọc trắng đó phá đám thì đã không bị lộ thân phận thế này.
-"Ông đã gặp Skar à?", Za bỗng bàng hòang lên tiếng.
-"Skar? Ta làm gì biết Skar nào?", gã cũng chả hiểu thằng nhóc này tự nhiên dở chứng hỏi linh tinh
-"Ông mới vừa nghĩ đến việc bị một con Hắc Hổ phá đám. Rõ ràng ông đã gặp về Skar", Za chụp lấy cổ áo gã, lay mạnh
Những người gần đó cũng không hiểu Za đang nói về cái gì, trừ những người già tuổi lẩn thẩn, nhớ mang máng đã từng nghe qua cái tên Skar đâu đó.
-"Ra con hổ đen xì đó là do mày nuôi", gã sau khi ngớ ra một hồi liền nhăn mặt kinh tởm, nhổ nước bọt xuống đất.
-"Skar không do ai nuôi cả. Có phải các người đã tấn công nó?", nhìn vẻ đằng đằng sát khí của thằng nhóc này, có lẽ nó đang muốn đấm gã một cái
-"Mày điếc cũng phải nghe rè rè chứ. Tao nói là tụi tao bị một con thú dữ tấn công, chứ có nói là đi tấn công thú dữ đâu", gã nhếch mép, cố ý nói vòng vo chọc tức thằng nhóc. Biết đâu như thế sẽ làm lời phán thánh của nó khó tin hơn thì sao
Nhưng gã không ngờ rằng Za đã đi sâu vào suy nghĩ của gã khi gã nghĩ về con Hắc Hổ đã tấn công nhóm gã. Con Hắc Hổ đó quả nhiên là Skar, nhưng trong mắt nó nhuộm một màu vàng gân đen của sự phẫn nộ. Nó đã phóng tới và cào rách tay một người, và nhe răng ra gào thẳng một tiếng vang dội rừng sâu vào kẻ kế bên, khiến hắn sợ quá hóa dại mà ngã lăn ra. Nhưng còn cái gã này thì đã nhanh trí nhảy lùi lại và bỏ chạy. Skar lại lao tới, và trước khi bị Skar tát văng thẳng vào gốc cây, thì hắn đã hỏang hốt rút dao ra đâm thẳng vào bên cổ của Skar.
Không có đủ can đảm để xem tiếp, Za rút ra khỏi tâm trí của gã, bủn rủn tay chân. Skar... đang gặp nguy hiểm!
-"Za, mọi chuyện về Skar thì rốt cuộc là thế nào hả?", ông trưởng làng cũng có biết về Skar, nhưng không thấy được mối liên hệ giữa một đứa nhóc quậy phá và một con Hắc Hổ tinh khôn
Không nói không rằng, Za đứng bật dậy và phónng vào đám đông ngột ngạt, chen chúc lách ra khỏi rừng người hiếu kì này. Và khi vừa ra được tới khỏang trống thì cậu chạy như bay về phía lỗ hổng ven tường làng.
-"Anh Za. Anh Za ơi!!!"
-"Za, con chạy đi đâu đấy? Za!!!"
Quá vội vã, quá hỏang hốt, cậu đã không nghe được tiếng kêu khẩn thiết của cả Ri lẫn cha cậu.
[/spoil]