có newbie lâm trận, càng đông càng vui!
hieu nói:
phải công nhận bác wiwi làm em mất hình tượng về bác quá mấy bài ởi topic khác hay gì đâu giờ qua đây làm thất vọng tràn chề(vì cải chầy cải cối không không có một chút thiếc phục nào hít)
thế thì có cái để mấy vị gân cổ lên cãi, chẳng vui lắm sao?
- nếu các bác có cuốn tam quốc trí thì coi lại thử đi tình hình lúc đó bác họ Đổng nhà ta ra sao nếu nói đổng trác là trung thần còn đinh nguyên là loạn thần thì hơi bị hố đấy, thân là bầy tôi mà dám phế đế ( hơi bi chuyên quyền đấy) và lúc ấy quân của đổng trác đã đóng trong thành rùi văn võ bá quan dám cải lại là đi đứt liền chừ đinh nguyên ra (vì có quân đóng ngoài thành và con nuôi thân yêu lã bố nên sợ cóc gì),nếu đổng trác là trung thần thì bá quan đâu có lâp mưu giết bé đổng thân yêu của chúng ta đâu.
Trác kéo quân về giết giặc, là công thần hạng nhất, lại tài trí siêu quần, thấy được cái mầm loạn là ở Thiểu Đế vô năng nhu nhược nên mới phế đi, các quan đại thần đều vừa ý cả nên không ai nói gì. Chỉ có Đinh Nguyên là loạn thần lớn mật (chắc nhờ binh đóng ngoài thành, thằng này thật là cả gan, không ai triệu mà dám đóng ngoài đó, rõ là định làm loạn

) dám kéo binh mưu đồ bất chính. Nói chuyện đóng quân ngoài thành thì Tế Bắc tướng là Pháo Tín cũng ở ngay ngoài thành đó, Ngự Lâm quân cũng còn trong thành, sao không ai điều động? lí luận của bác thế là hỏng!
-còn lữu bố thì very very nhân nghĩa luôn vì tham tài danh danh vọng mà thịt bố nuôi của mình là đinh nguyên(tài là vì con ngựa xích thố danh vọng là gì thì các bác biềt rùi ) đáng cho bác wiwi nhà ta học hỏi,vì háo sắc mà thịt thêm bố thứ hai là đổng thái sư coi bộ có công lao động đường phố tá vua nhưng vì gái nên mới được như thế, lấy oán báo ân nhân lúc lưu bi thi đánh viên thuật đem quân chí từ châu (nhưng cũng không nên vì trương phi nhậu xỉn đánh bố vợ mình mà làm như thế cùng lám là đợi lưu bị về giải quyế có hay hơn không vừ có tiếng vừa có miếng), luu bu được lòng quân tới nỗi bị chính ngay bộ tướng của mình phản trói trên thành lầu nên bị tào tháo thit(tội lỗi, tội lỗi),
mưu thì toàn do trần cung hiên kế thui chứ cho đết biết dùng mưu tí nào đúng là hữu dũng vô mưu, lúc bị tào tháo bắt thì van xin để được sống theo bác có đáng coi là danh tướng hay là đũng tướng không nhĩ riêng em thì luu bu chỉ có thên goi là kiêu dũng thiện chiến làm bộ tướng bên mình thui chứ đem cho lão 1 vạn quân mà không có quân sư cỡ không minh kế bên chắc tiêu qué lạng quoan chạy xúc các quần qué(nếu các bác là tào tháo thì dám thu nhân luu bu không nhĩ hỏi trân thành đấy nhé)
Cho nên nếu nói là dũnng tướng hay anh hùng thì nên xét tiêu chuẩn nhân nghĩa trên hít các bác nhĩ
- Lã Bố giết Nguyên là phản thần, giết Trác cũng là phản thần, nếu có được thêm lợi lộc thì cũng là cái tài trí nhằm một công đôi việc, bác không bì kịp nên ghen ghét ấy mà

.
- Nói về được lòng quân thì Quan Công cũng bị tướng phản mà bị vây bắt, Trương Phi thì bị cắt đầu luôn, Bố bị thế giữa chiến trường thì cũng có thể coi là kế li gián của địch

.
- Nói về cái ân nghĩa giữa chiến trường thì dốt lắm. Thân làm anh hùng thời loạn thì phải cạnh tranh, diệt bọn chư hầu trước khi nó đớp mình. Tên nào thể hiện mấy cái ân nghĩa thì là nhân nghĩa của đàn bà, chết cũng đáng lắm. Thế nên Bố cướp thành của Bị và Bị đánh đuổi Bố đều không có gì bất nghĩa mà vấn đề là ai ra tay chậm thì bất trí!

- Nói về mưu kế thì Bố là chủ tướng, nuôi bọn quân sư để làm gì mà không dùng kế của nó? bác nói câu này thật là kém quá.
Nói về xin sống thì ngoại trừ những tên chán đời hoặc là vô dụng quá, hoặc bất chí quá, không dám sống tiếp để phục hận, còn không thì ai cũng sẽ làm như Bố. Cái gương của Câu Tiễn nước Việt còn đó, không nói chắc bác không nhớ.

Câu cuối thì là bác tự suy luận, miễn bàn.
-còn về phần chú ba Phi nhà ta thì có thể nói hơi ngu một tí nhưng về nhân nghĩa thì thua hẵn luu bu thui tận chung với chủ soái, có nghĩa với anh em thà (chết chứ không chịu đầu hàng) còn nhức bác gì nói thì về phân sức có thể luubu nhĩ hơn nhưng nếu nói chú ba thua thì em ko tán thành từ đầu tới khi luu bu bị tào tháo thịt thì chưa khi nào thua cả ngay cả trân phi nhậu xỉn bi luu bu đánh nên chạy công đuôi, nếu bác bị trong ngoài hợp công và bị đánh bất ngờ nữa thì cho dùng có trăm vạn đại quân cũng chạy thui chứ ởi lại thì toi mạng à, còn dùng mưu thì chú ba phi thân yêu biết lợi dụng cái hữu dũng vô mưu của mình và cái chuyên hay nhậu nhẹt nóng tính mà lập mưu (thế mới tài cở chú ba làm được như thế là được lám òi) cho nên các bác đừng tranh cãi tới nỗi hết lý lẽ rùi cải chày cãi cối tội nghiêp hội vườn đào chúng ta lắm(vì mất đoàn kết anh em)
- Trương Phi có nghĩa với anh em lắm nên nghe Quan Công hàng Tào là đòi đâm, nghe Triệu Vân theo giặc là đòi giết. Cái nghĩa thật to tát!
- Trương Phi mạnh bằng Lã Bố thì ở Hổ Lao Quan, 2 anh em Quan-Trương đáng lý phải nghiền Bố nát như tương chứ nhỉ?
- Còn về mưu thì Trương Phi gặp Lã Bố bị Bố chia quân tập hậu đánh cho tan tành, phải chạy đến núi Mang Đãng mà làm ăn cướp, có gì hay ho để khoe? còn cái chuyện nhậu say bị cướp thành thì rõ thể hiện cái trí của Phi đến đâu chứ chưa nói đến cái sức.
Câu cuối: tôi cãi chày cãi chối thế mà chẳng có ai bẻ được, thế thì sao gọi là cãi chày cãi chối?
