Tạp Thi Quán

  • Thread starter Thread starter Ankarus
  • Ngày gửi Ngày gửi
đã khuya rồi em ngồi đếm sao…(*)

một ông sao sáng…

hai ông sao sáng…

ba ông sáng sao…



đất nước một sao

nhưng em ạ! Ta toàn chơi năm sao

nhà hàng năm sao…

khách sạn năm sao…

du lịch năm sao…

diễn viên ngôi sao…

ca sĩ siêu sao…

tất nhiên

đại tướng cũng năm sao



đất nước chỉ một sao

ta ngồi giữa đêm xoa cằm đầy râu tự làm chiết dza thi sĩ

ta bèn nghĩ…

Ta không sao

Cũng chả sao

Ta có sao

Cũng không sao

Eureka!

Eureka!

Eureka!





(*) lời một bài hát teen

-Đỗ Trung Quân-

:P ông này viết haizz ghê.
 
GF thân yêu của Dark nói:
Tình bạn như hoa hồng
Mặn nông như hoa cúc
Hạnh phúc như hoa mai
Tương lai như hoa đào
Lời chào như song biển
ko phải thơ hay gì nhưng ít ra nó cũng có ý nghĩa với Dark [-(
 
Anh đi tìm em, vâng anh đã đi tìm
Đến tận chân trời cùng bao lời muốn ngỏ
Em ở đó nhưng chẳng sao bày tỏ
Vì trái tim người đã vội vã quay lưng...
 
Hận kẻ hơn người giơ mắt toét
Đưa mõ tinh khôn dọa yếu hèn
Uất ức căm thù ta huỵch toẹt
Để ngươi phải bỏ thói ho hen
Thân ta tuy hạn nhưng dũng khí
Mắt ta tuy chậm nhưng tinh tường
Trước mắt nhịn nhục chịu bại tướng
Để muôn nghiệp sau thành bá vương

Trong mắt ta, ngươi là đồ tể
Nhãn cầu ta gắn chặt căm thù
Ta với ngươi, hổ và báo
Kẻ chúa tể, người thanh tao
Vui cho ngươi suốt kiếp hầu cận bên
Tay không bưng chén rựu bên ngọn nến
Ta đây luôn âm thần tự mai thân
Nhịn nhục nhiều năm chịu uất hận
Tâm hồn vướng bận, ta chạy đi
Mang dũng khí hiên ngang với trời núi
Đem niềm mơ ước chạy dưới mưa
Bay thục mạng qua một lùm tre nứa
Để cố phải được một đích đến
Khi nào còn mưa, ta còn ta....
***
Giải tỏa những uất hận trong cuộc sống
 
Gặm một khối "Cơm hằm" trong củi sắt
Ta nằm dài trông ngày tháng dần qua
Giống thế không nhỉ :))
 
Khóc

Tự thuở mới ra đời ta đã khóc.
“Là tôi đấy, tôi vừa được sinh ra.”
Tiếng khóc ấy làm ấm lòng mẹ cha
Làm bõ công những tháng ngày chờ đợi.

Lúc nửa đêm, giật mình dậy ta khóc
Trẻ con thôi, nào có biết gì đâu,
Rằng cha mẹ thức trắng cả đêm thâu
Tay quạt mát, miệng ru ta giấc ngủ.

Lên năm tuổi, tiếng khóc ta đã khác.
Khi đòi quà, khi mếu máo vì đau.
Nước mắt lăn trên khuôn mặt trắng phau,
Những khi muốn mọi người chiều theo ý.

Khi ta khóc, ta vô cùng có lý
Vì trẻ con, được quyền khóc cơ mà ?
Và người lớn sẽ chiều ta hết mực.
Để nụ cười lại nở trên môi ta.

Rồi mười tuổi, ta có khóc nữa đâu.
Ta nghĩ rằng chỉ trẻ con mới thế
Cả khi đau, vẫn nghiến răng mặc kệ.
Mải vui chơi, chẳng vướng bận điều gì.

Mười lăm tuổi, ta tập tành yêu đương.
Rồi thoáng chốc, mối tình đầu tan vỡ
Chỉ thấy lòng sao cứ như nghẹn thở,
Mà nước mắt thì nhất định không rơi.

Mười tám tuổi, ta hiểu thêm về đời.
Về cuộc sống, về gánh nặng đầy vơi.
Bao nỗi lo, bao nhọc nhằn bươn chải.
Một lần nữa, nước mắt ta lại rơi.

Ta khóc cho công lao của mẹ hiền.
Cho những đêm không được giấc ngủ yên.
Cho nhọc nhằn, gian khổ Người phải chịu.
Để cho ta mải rong chơi triền miên.

Ta khóc cho những chan chứa yêu thương
Dần phai nhạt do dòng đời đưa đẩy.
Những buồn vui một mình nào ai thấy
Dần mờ đi theo bộn bề lo toan.

Nước mắt ơi, ta hỏi mi là gì ?
Mà giải thoát bao đắn đo suy nghĩ
Bao muộn phiền, đau đớn của riêng ta
Ta giấu kín, chỉ một mình ta biết.

Nước mắt ơi, mi chả là gì đâu.
Khóc cho hết, lại trở về thực tại
Với những điều ta còn chưa hiểu thấu.
Những hoài bão, ước mơ giữ trong đầu.

Rồi một ngày, ta nói với chính ta
“Xác đã lớn, sao chẳng chịu khôn ra ?
Thời gian nhìn vậy mà nhanh lắm
Trẻ không chịu sống, há đợi già ?”

Gạt nước mắt, gói ghém lại hành trang
Sải chân bước, dõng dạc và đường hoàng
Ta tìm đến những chân trời xa lắm
Nơi chân lý đang chờ được mở mang.

Hứa với lòng, phải cật lực chăm chỉ
Luôn cố gắng, bất kể có chuyện gì
Để tìm ra ý nghĩa của cuộc đời
Để biết rằng mình sống không uổng phí.

Để một ngày nước mắt lại tuôn rơi.
Nhưng lúc ấy ta sẽ khác, người ơi.
Nước mắt ta sẽ rơi cho hạnh phúc.
Cho lặng thầm những cảm xúc đầy vơi.

_______________________________

Lần đầu post thơ, anh em chém nhẹ X_X
 
Nếu ngày mai, anh
không còn sống nữa.
Em còn vui không, còn cười đùa?
còn cái giọng cười khúc khích lạ
cho anh bao ngày yêu thiết tha

hay em lại buồn,sầu, thê thảm
lại cả ngày, ủ rủ nằm trong chăn
chẳng ra ngoài, vết thương lòng còn đó
mẹ nói gì, em cũng chẳng muốn ăn...

Ừ, em đau, anh biết mà
anh mất đi, em không buồn cũng lạ
nhưng em ơi, em còn cả cuộc đời
còn anh đây, giờ chẳng là gì cả... :))

Trong một phút nhớ em anh chợt nghĩ
nếu ngày mai anh chết thì ra sao
ngày hai đứa tóc bạc ngồi bên nhau
tới lúc đó cũng chỉ là mơ ước.

Nhưng anh muốn em hứa với anh một điều
ngày còn bên nhau, em hãy vẫn cứ yêu
nhưng nếu lỡ
một ngày anh không còn nữa
Hãy quên anh, như ta chưa từng yêu...

Anh em muốn topic sống động hơn thì nhận xét đi \m/

Anh không biết khi nào anh sẽ chết
 
Tôi sống ở thành đô
Nơi ruộng vườn chật hẹp
Nơi toàn là xe máy
Nơi động cơ muôn vàng

Tôi sống ở thành đô
Nơi lòng người chật hẹp
Nơi gian ác bao trùm
Nơi “một chùm” người xấu

Tôi sống ở thành đô
Nơi cao tầng sắp mọc
Khói mịt, bệnh dễ mang
Công trường đang gây hại

Tôi sống ở thành đô
Nơi “mĩ quang đô thị”
Nơi đầu độc con người
Nơi người người “mơ ước”

Tôi muốn về miền quê
Tiếng gọi của muôn loài
Muôn vạt rừng xanh thẳm
Tán lá xanh mát hoài

Tôi muốn về miền quê
Nơi người người lương thiện
Nơi gióm giềng nghĩa tình
Nơi tính tình đáng quý

Tôi muốn về miền quê
Nơi gió thổi tuôn tràng
Âm thanh lũy tre làng
Xào xạt trong cánh lá

Tôi muốn về miền quê
Nơi tâm hồn ổn định
Nơi không bận, không buồn
Nơi không bài, không vở

Lại nhớ ông nhớ bà
Nhớ ruộng vườn yêu dấu
Nhớ đồng đất thân thương
Nhớ cái mương nho nhỏ

Lòng chợt thấy bồi hồi
Ôi tôi yêu miền quê.......
 
^ oài, thành thị không hẳn tệ như bạn tưởng đâu :P. Mà mình nghĩ quê giờ cũng chẳng yên ổn mấy :(.
 
Giá như sống thêm một chút thôi

Có thể thấy thêm được niềm vui

Giá như chậm lại không bước vội

Biết đâu tìm được tình yêu rơi



Giá như làm được người ta cười

Sẽ chẳng ai khóc ngày thu vơi

Giá như không vô tình bước vội

Sẽ chẳng phải quên nhau một đời



Giá như chậm lại không nông nổi

Sẽ chẳng phải tìm lời nói dối

Giá như nhẹ nhàng bớt cái tôi

Sẽ bớt làm đau thêm mọi người



Giá như chỉ là giá như thôi

Ssông sẽ mãi chảy về trên trời

Hãy sống nhẹ nhàng đừng bước vội

Để lệ "giá như" đừng tuôn rơi
 
Xa xa kia trên những cánh đồng xanh
Là mặt trời là mây gió đất vàng
Là Tổ quốc là vùng trời giữ mãi
Là hồn ta gắn chặt với quê hương

Hỡi bọn thủ ác, hỡi kẻ ngoại xâm
Hỡi đất Trường Sa lòng ta bất diệt
Đừng nghĩ vì bay tay không bày tiệc
Chẳng vì ta đây không đánh mày đi

Việt Nam ơi, đất nước ơi
Đất nước thân thương bài ca bất diệt
“Dòng máu lạc hồng, giống rồng tiên
Dòng máu đỏ tươi chảy trong tim mình”

Đoàn kết, đại đoàn kết
Đất nước ta ơi, những con người
Cùng chung phấn đấu giành giữ nước
Giữ phần hồn ta, giữ đất trời....
 
Từng nghe :

Hưng Đạo Vương ba lần thắng Nguyên-Mông, toàn thế giới quả chưa từng có.
Tướng Nguyên Giáp đánh một trận Điện Biên, nên trang sử chấn động địa cầu.

Lại nghĩ :

Thời loạn lạc, bầy con mọn đói khổ nhọc nhằn, hô một tiếng nhất tề dấy quân,
Buổi thanh bình, lũ dân đen sống thuở an nhàn, nào nhớ đâu công lao giữ nước.
Đầu tắt mặt tối, buôn thúng bán bưng, cặm cụi làm ăn chỉ mong ngày ba bữa cơm no.
Đèn sách quanh năm, súng đạn chưa rờ, học ngày học đêm chỉ muốn được cái nghề cái nghiệp.

Ngờ đâu phường chó má ngoại bang, thấy đảo xa thè lưỡi liếm mép,
Biết đâu lũ ngựa trâu đế quốc, trông biển gần giở thói hung hăng.
Trong thì mị dân, ngoài thì láo xược, ngang nhiên bắt bớ ngư thuyền,
Trước thì bảo một, sau lại họa mười, âm thầm sai quân chiếm đóng.
Mở miệng tuôn lời nói cú diều, tự tung hô tưởng thế là hay.
Liếc mắt đưa cái nhìn rắn rết, mưu thâm độc lại cho là giỏi.

Nhìn tàu nó hiên ngang đi lại, muốn lặn ra đục đáy khoét sàn,
Trông cờ nó tung bay phấp phới, thèm giật xuống tẩm xăng châm lửa.
Hiềm nỗi rằng mỗi thời mỗi khác, chước bạo lực nay không tiện sử ra.
Chỉ hận không gặp ngoài trận tiền, để tự tay giết hết cha ông nó.

Chợt nhớ :

Tự ngàn xưa ông cha đánh giặc, lúc nào cũng ở thế dưới cơ.
Biết khôn khéo xoay chuyển binh thư, một địch mười đánh đâu thắng đó.
Mấy ngàn năm tao dựng nước lập non, cũng từng ấy năm bay lăm le dòm ngó.
Mấy trăm lần bay kéo binh kéo tướng, cũng từng ấy lần bay đại bại cúp đuôi.

Hiềm một nỗi thân phàm kiếp tục , không dám bàn những chuyện cao xa,
Nay trước mắt giặc nó khoa trương, há lại chẳng đưa vài lời mọn.
Biết nhục nào hơn nỗi nhục mất nước ?
Nhưng lửa nào bằng khói lửa biên thùy ?
Đành chịu tiếng nhún nhường, uốn ba tấc lưỡi, dù lòng dạ bồn chồn không đặng.
Đành bỏ chín làm mười, lấy chữ kìm lòng, dù ruột gan bứt rứt không yên.

Trông về phương Bắc lửa giận bừng bừng, đêm nằm ngủ những mong trời sáng.
Ngó ra biển Đông lòng đau day dứt, tới bữa ăn chẳng muốn nuốt cơm.
Lại căm mình tài hèn sức yếu, ôm mối nhục biết chừng nào nguôi.
Chỉ mong được góp chút công lao, nếu giang sơn phen này cần đến.

Hỡi ơi,
Sao không sinh buổi loạn lạc binh đao, thà bỏ xác chốn biên thùy khói lửa
Hơn sống cảnh chướng tai gai mắt, nhìn nó trêu mà không thể làm gì ?

Thành phố Hồ Chí Minh 7/6/2011

Tự sáng tác. Chủ đề hơi nhạy cảm tí, mod thấy k0 ưa del dùm em.
 
ở trên lầu
buồn đâu đâu
nhìn rầu rầu
lệ rơi mau
đau đau

---------- Post added at 22:03 ---------- Previous post was at 21:56 ----------

Hỏi rằng người có yêu ta
Cớ sao lại thấy xót xa trong lòng
Hỏi người người có biết không
Lâu nay ta vẫn thầm mong dáng người

Người đi người nói người cười
Ta đây ghi ảnh nhớ lời trong tim

Cuộc đời nào phải cuốn phim
Mà sao bỗng thấy... nỗi niềm trào dâng

Mở lời lời lại... bâng khuâng
Ngẩn ngơ chiếc bóng... lâng lâng dáng người
Nào đâu là bởi thẹn lời
Phải chi... đừng ... quá ... sự đời trớ trêu


Giàu nghèo cách trở tim yêu
Thôi nay đành thả ráng chiều... trôi xa...
 
Back
Top