Khóc
Tự thuở mới ra đời ta đã khóc.
“Là tôi đấy, tôi vừa được sinh ra.”
Tiếng khóc ấy làm ấm lòng mẹ cha
Làm bõ công những tháng ngày chờ đợi.
Lúc nửa đêm, giật mình dậy ta khóc
Trẻ con thôi, nào có biết gì đâu,
Rằng cha mẹ thức trắng cả đêm thâu
Tay quạt mát, miệng ru ta giấc ngủ.
Lên năm tuổi, tiếng khóc ta đã khác.
Khi đòi quà, khi mếu máo vì đau.
Nước mắt lăn trên khuôn mặt trắng phau,
Những khi muốn mọi người chiều theo ý.
Khi ta khóc, ta vô cùng có lý
Vì trẻ con, được quyền khóc cơ mà ?
Và người lớn sẽ chiều ta hết mực.
Để nụ cười lại nở trên môi ta.
Rồi mười tuổi, ta có khóc nữa đâu.
Ta nghĩ rằng chỉ trẻ con mới thế
Cả khi đau, vẫn nghiến răng mặc kệ.
Mải vui chơi, chẳng vướng bận điều gì.
Mười lăm tuổi, ta tập tành yêu đương.
Rồi thoáng chốc, mối tình đầu tan vỡ
Chỉ thấy lòng sao cứ như nghẹn thở,
Mà nước mắt thì nhất định không rơi.
Mười tám tuổi, ta hiểu thêm về đời.
Về cuộc sống, về gánh nặng đầy vơi.
Bao nỗi lo, bao nhọc nhằn bươn chải.
Một lần nữa, nước mắt ta lại rơi.
Ta khóc cho công lao của mẹ hiền.
Cho những đêm không được giấc ngủ yên.
Cho nhọc nhằn, gian khổ Người phải chịu.
Để cho ta mải rong chơi triền miên.
Ta khóc cho những chan chứa yêu thương
Dần phai nhạt do dòng đời đưa đẩy.
Những buồn vui một mình nào ai thấy
Dần mờ đi theo bộn bề lo toan.
Nước mắt ơi, ta hỏi mi là gì ?
Mà giải thoát bao đắn đo suy nghĩ
Bao muộn phiền, đau đớn của riêng ta
Ta giấu kín, chỉ một mình ta biết.
Nước mắt ơi, mi chả là gì đâu.
Khóc cho hết, lại trở về thực tại
Với những điều ta còn chưa hiểu thấu.
Những hoài bão, ước mơ giữ trong đầu.
Rồi một ngày, ta nói với chính ta
“Xác đã lớn, sao chẳng chịu khôn ra ?
Thời gian nhìn vậy mà nhanh lắm
Trẻ không chịu sống, há đợi già ?”
Gạt nước mắt, gói ghém lại hành trang
Sải chân bước, dõng dạc và đường hoàng
Ta tìm đến những chân trời xa lắm
Nơi chân lý đang chờ được mở mang.
Hứa với lòng, phải cật lực chăm chỉ
Luôn cố gắng, bất kể có chuyện gì
Để tìm ra ý nghĩa của cuộc đời
Để biết rằng mình sống không uổng phí.
Để một ngày nước mắt lại tuôn rơi.
Nhưng lúc ấy ta sẽ khác, người ơi.
Nước mắt ta sẽ rơi cho hạnh phúc.
Cho lặng thầm những cảm xúc đầy vơi.
_______________________________
Lần đầu post thơ, anh em chém nhẹ
