Tạp Thi Quán

  • Thread starter Thread starter Ankarus
  • Ngày gửi Ngày gửi
Mưa​

Tôi chở em trên xe già cũ kĩ

Lướt nhanh qua những con phố đang mưa

1 cảm giác thật giống ngày xưa

Giống cái ngày mà ta còn thơ bé

Giống như khi đôi ta còn con trẻ

Em và tôi đùa ngịch dưới cơn mưa

Rồi cùng nhau hát những khúc say xưa

Những khúc hát giờ tôi không nhớ nổi

Những khúc hát chỉ nhớ là nguồn cội

Để cho tôi giờ đây đã có em

Tôi chở em trên con phố nhá nhem

Nhưng mặt đường thì lại vàng nhấp nhoáng

Vấp phải đá xe tôi như loạng choạng

Rồi lại cân bằng vì sau đã có em

Tôi muốn hét to để họ lại mà xem

Tôi đang chở 1 thiên thần bé nhỏ

Dù trời tối sẽ nhìn em không rõ

Nhưng họ sẽ trầm trồ khi thấy dáng em thôi

Tôi chở em và nhìn phía xa xôi

Mặc cho mưa rơi vào tôi ướt đẫm

Tôi ghìm phanh và cố đi thật chậm

Để giây phút này sẽ daì mãi không trôi

Để cho em sẽ ở mãi sau tôi

Sẽ ôm tôi như bây giờ thật chặt​
 
Tự sự mùa thu (Lương Thiện Thanh)

Xin đừng gõ cửa
Vào trái tim em
Xin đừng nhắc nhở
Nắng thu thật vàng
Và trời xanh thắm
Và gió lang thang...

Em yêu những gì
Cho mình biết sợ
Em sợ những gì
Cho mình bão giông
Gương mặt mùa đông
Trái tim mùa hạ
Giấu trong băng giá
Ngàn lời yêu thương

Giá được vấn vương
Cùng bao nỗi nhớ
Giá được trăn trở
Nỗi buồn chia xa
Giá được là hoa
Cho anh hương sắc

Xin anh đừng nhắc
Mùa thu lại về!
 
Hò hẹn với Tháng Tư

0704Fi10L.jpg


Le Petit Café chiều nay vẫn chẳng có hoa Loa Kèn
Dù tháng Tư đã về bên cửa
Thoáng những lời thì thầm rất nhẹ
Giao mùa, nhiều nắng hay mưa?

Bạn nhắn cho ta, kể những chuyện vu vơ
Về những con đường chạy dài bóng xà cừ mùa lá đổ
Có nắng nhuộm vàng con phố cổ
Hoa loa kèn xuống phố đợi mùa sang

Chiếc xích đu nằm mãi góc balcon
Chiều nay chẳng đôi nào ghé qua ngồi nữa
Lặng lẽ thở dài có những điều còn chưa ngỏ
Vậy mà người chẳng về qua.

Le Petit Café chiều nay vẫn chẳng có hoa Loa Kèn
... và có lẽ chiều mai cũng thế
Có điều gì dường như mắc nợ
Với những lời tình tự của tháng Tư?
 
Chỉnh sửa cuối:
Lâu quá không được nghe thơ của anh Cố Dã Tử. Thèm quá!!!

Đã lâu lắm rồi khách chẳng qua
Chim chẳng buồn hót trước hiên nhà
Hoa đêm khép lá,ôm ký ước
Dặm bước đường xưa, chỉ còn ta!
Finalbaby
 
ồ, tớ vẫn thi thoảng ra vào topic xem thơ, nhưng time này ít sáng tác lắm, và vì 1 số lí do cảm tính riêng nên chỉ post lên blog cá nhân thôi.
 
Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu

31061_387425784262_292611259262_4023892_1867869_n.jpg
Nhưng không phải yêu nhau,
mà là yêu người khác.

Anh sẽ nắm tay một người con gái khác
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác...

Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.

Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh...

Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.

Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa...

Em nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng,vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào
lặp lại như nhau?
 
Chỉnh sửa cuối:
35040_410292139262_292611259262_4626779_2877006_n.jpg

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn

...Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít giây hoa trắng chạnh lòng

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi

Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường

Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẻo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người

Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng.
 
38585_415576164262_292611259262_4767865_3361371_n.jpg

Giấu .

Em giấu giọt nước mắt
Sau nụ cười trinh nguyên
...Em giấu những lời nguyền
Sau lời ru rất khẽ

Giấu bóng mình đơn lẻ
Trong biển người mênh mông
Em giấu nỗi chông chênh
Trong tận cùng hơi thở

Giấu cả những ước mơ
Trong tim mềm con gái
Em giấu những dại khờ
Trên bóng dáng vai anh

Em giấu giọt nắng hanh
Giữa mùa rơi đầy lá
Giấu những ngày vội vã
Giữa những đợi-chờ-mong.

Em giấu đoạn song song
Cho em - Người không ngược
Cược với cả cuộc đời
Em giấu mình trong anh.

Cược với cả cuộc đời
Ta giấu mình trong nhau
.


-Hoàng Yến Anh-​
 
Chỉnh sửa cuối:
Trốn





Có thể là em không trốn được đâu
...Cho dù rằng em vẫn thường lẩn trốn
Bởi lý trí không thể nào sai khiến
Trái tim người vẫn thường nghĩ về đâu.

Nghĩ về đâu ta có nghĩ về nhau
Để nỗi nhớ bớt đi phần mong nhớ
Để lòng ai bớt đi phần trăn trở
Và thế là em chẳng trốn nổi anh.

Đến lúc này vẫn chẳng thế nào quên
Anh – em cứ tưởng là quên dễ lắm
Em cứ nghĩ xa đi là quên hắn
Chẳng còn gì để nhắc đến nhau.

Anh, giờ này anh ở tận nơi đâu
Có tin rằng bây giờ em vẫn nhớ
Không thể nói nhớ anh từng hơi thở
Nhưng lúc buồn em chẳng thể nào quên.

Anh không là giấc mộng của từng đêm
Cũng không thể là niềm vui nào cả
Bởi một lẽ xa anh – xa quá
Biết nghĩ gì khi nhớ về anh.

Anh – anh là cái gì đó rất mong manh
Có thể tan đi trong lúc em hạnh phúc
Nhưng người ta không vui trong mọi lúc
Khi em buồn là lại nhớ về anh


31061_387541544262_292611259262_4025435_2364758_n.jpg
 
^ Bạn này copy từ đâu thì ghi nguồn chứ...

Chuyện của ngày bắt đầu từ đêm

Chuyện của ngày bắt đầu từ đêm

Và đêm ấy lại như bao đêm khác

Đêm dịu dàng và vang tiếng nhạc

Đêm ru hồn và những mộng mơ.

Nhưng đêm ấy,khác những đêm qua

Đêm kỳ lạ hòa tan màu sắc

Đêm trầm mặc giữa những ngày dày đặc

Và là đêm của đêm mà thôi.

Vẫn biết sáng mai khi nắng thức dậy rồi

Đêm lại chìm vào trong giấc ngủ

Ngày sẽ từ bỏ đêm ủ rũ

Để vui cùng những ngày vui hơn

Đêm lặng im,đêm sẽ chẳng giận hờn

Vì cuộc sống vẫn luôn là như thế

Đêm chỉ ước một ngày đến trễ

Để đêm vẫn mãi được là đêm...
 
^ : Thế nếu nó không có nguồn ,copy trên Face Book thì làm như nào ? :|
 
Em ♥




Em qua tôi, tóc mây, tóc mây,
Tà áo trắng bay, em ngượng ngùng
Ánh mắt em sao xao xuyến thế
Làm tim tôi lỡ nhịp mất thôi...

Em tóc bím, lá me còn
Nụ cười sương sớm vướng trên môi
Em là ai? Sao yêu kiều quá!
Em có biết, tình tôi thức dậy rồi?

Này cô gái, tia nắng sớm mai
Cùng tôi đi tới nơi ấy nhé!
Nơi có người con trai đang đợi
Lúc em mệt, gửi em một bờ vai!




-Bút Chì Nhỏ-

58795_425054084262_292611259262_5010316_5416282_n.jpg
 
Chỉnh sửa cuối:
Cứ mỗi độ thu sang
Tim lại thấy rộn ràng
Bươm bướm bay đầy ngõ
Lòng chợt bừng hân hoan

Em về qua lối đấy
Nhớ ghé lại thăm anh
Hoa đã nở trên cành
Xin dành cho em đó


Xạo ghia ta, ha ha :))
 
CHỜ

Ta chờ xuân, xuân hoài ko đến
Để đông dài hát khúc cô đơn
Tuyết mãi buồn bên khung cửa sổ
Lắm đêm dài rét buốt than van
Rượu này ta hãy uống cho say
Rồi chợt tỉnh tự hỏi lời đắng cay....

Đông chờ xuân đến, xuân chẳng sang
Ta chờ người đến, người xa mãi
Mắt nhắm, môi nhạt, sầu thao thức
Ngồi đếm giọt lệ sớm hao gầy...

Chờ, ta vẫn chờ người, ngu ngơ
Đợi, ta mãi đợi trong thương nhớ

Dẫu biết người không bao giờ đến
Dẫu biết người đã lãng quên ta
Dẫu biết đời chẳng là mộng đẹp
Trải đầy gai hoa hồng quyến rũ

Dẫu biết chờ người là điên dại
Mà sao vẫn cứ chờ trong mơ
Mong có ngày người - ta găp lại
Sẽ trùng phùng giấc mộng xa xưa....
 
cầu

Khi nắng mai thức dậy
Vớt vài giọt nắng hanh
ta cho lá trên cành
ăn từng tia hi vọng


Khi ta còn trong mộng
Sẽ cho người giấc mơ
để ra cõi bơ vơ
để người không còn ước


Đôi khi ta lạc bước
vào thế giới hoang vu
có rất nhiều mây mù
lan trên đầu xám xịt

đường tối tăm mù mịt
ta cầu một lối ra
nhưng chỉ thấy quỷ ma
Đưa ta vào cõi chết.
 
Hoa Hồng Xứ Khác

n1486953570_2571.jpg



Là em đoá hồng nơi xứ khác
Nụ cười khiến lòng tôi ngẩn ngơ
Vẫn biết yêu em là trắc trở
Mà sao tim tôi vẫn mộng mơ
Tôi là hòn sỏi buồn hiu quạnh
Lăn qua đời với những chiêm bao
Trạm dừng chân có bao giờ đủ
Thân mệt mỏi có khi nào dừng
Tim tôi ngỡ chẳng còn lần nữa
Chẳng còn rung động bất cứ ai
Gặp em giữa trời mây tuyết trắng
Yêu mắt xanh yêu làn da trắng
Mái tóc vàng óng ả ban mai
Gặp em tôi quyết định dừng lại
Cuộc hành trình của những yêu đương
Bỗng chốc tôi thấy nó tầm thường
Tình cảm tôi đã từng trước đó
Nay qua, mai lại với người dưng

Em , đoá hồng nơi xứ khác
Còn tôi là hòn sỏi vô danh
Nhìn em tôi thấy mình xa lạ
Như mục tử nằm mộng chiêm bao
Có chăng lần này tôi thức dậy
Thấy em trước ngưỡng của đời mình
Em cười , em nói đôi khi ấy
Đời tôi nở hoa , như sống dậy
Sau cơn mê lạc lối yêu đương
Em ơi ! đừng trách tôi tầm thường
Khi em là người tôi thầm thương ( nhớ )
Thương em nhiều tôi đâu dám nói
Tương tư hòn sỏi không liên tiếng
Sỏi là đá sao bì với hoa
Nụ cười em khoắc khoải bao la
Sưởi ấm tim tôi đang lạnh giá
Mặc dù em và tôi xa lạ
Kỉ niệm rồi có lúc phôi pha
Chỉ xin em đừng nh ìn tôi xa lạ
Mà khép kín tâm hồn tim em

Vì em là hoa hồng xứ khác
Để ý gì hòn sỏi cô đơn
Thang ngày qua tôi thầm thương nhớ
Bóng hình ai cứ mãi quay cuồng
Trong cơn mê tìm em không gặp
Lặng bước chân lầm lũi không về
Thực tại có làm tôi hạnh phúc
Khi mà người vẫn hoài ngây thơ
Cho tôi bao tháng ngày khổ sở
Ôm mộng buồn gói trọn chiêm bao
Ước gì tôi là một vì sao
Dõi theo từng bước em mong đợi
Nụ hôn của em có còn mới ?
Trao tôi- nơi hòn sỏi cô đơn
Mộng ước bỗng tan thành mây khói
Giây phút cảm nhận bờ môi em
Trời đất quay cuồng không lối thoát
Nhân gian xô bồ tôi không cam
Nụ hôn sầu em có hiểu thấu
Hơi thở gấp em không nói gì
Chỉ cười , nụ cười em vẫn vậy
Đáng yêu sao bờ môi ngày đó
Vẫn dịu dàng , êm ái trao tôi
Tôi như người mộng du thức tỉnh
Chẳng biết đâu thật đâu là mơ
Hòn sỏi buồn có còn hiu quạnh
Khi đoá hồng nguyện kiếp ở bên
Dù mơ hay thực đi chăng nữa
Giây phút này sống mãi mà thôi
Ngày chiêm bao cho ta nằm mộng
Khi thức tỉnh tìm thấy lối ra
Bỗng chốc em buông tay từ bỏ
Mùi tóc vương vấn mãi nơi này
Tôi đuổi theo nhưng sao không kịp
Em vẫn chạy , chạy mãi không dừng
Tôi chạy theo miệng không ngừng gọi
Tên em , tên em vẫn lặng thinh
Phút chốc bóng hình em vụt mất
Còn lại ảo ảnh khuyết màn sương
Vị ngọt bờ môi em trao vội
Tôi ngập ngừng miên man nhìn lại
Ảo ảnh có bao giờ buông tha
Tự hỏi giữa muôn trùng sương khói
Đây là mơ quen thay ảo mộng
Hay ảo tưởng che lấp chiêm bao
Người mộng du có bao giờ tỉnh
Mộng đêm hè sao đỗi xanh xao
Là thực tại hay là giấc mơ !?!
T.O
17-5-2010

"...Trong cơn mê ta thấy
Nước mắt lòng ai rơi
Như cơn đau lần cuối
Cơn mưa sao đau xót
Mưa khóc hay ta khóc ?
Ngêu ngao niệm khúc buồn
Người lữ khách đêm khuya..."
 
^
Dài quá, đọc thoáng qua thấy từa tựa NNA.

Tôi đi tìm trái tim tôi đánh mất
Trong buổi chiều nhàn nhạt ánh tà dương
Trái tim tôi có lăn lóc bên đường
Lấm bụi trần giữa muôn ngàn sỏi đá
Hay đã rơi vào tay người xa lạ
Giữ thật chặt mãi mãi chẳng buông ra...
 
Chạm vào quá khứ
Quá khứ đau
Phết màu cho quá khứ
Quá khứ khóc
Đem chính ta chìm vào trong quá khứ
Quá khứ yên.


Bài này ý tứ bắt nguồn từ một lần chat yahoo vu vơ, cũng không dám gọi hẳn đây là thơ, chỉ là một cái gì đó na ná :D, và bài này cũng cách đây 1 năm rồi.
 
Thấp thoáng thời gian​

Gió lên theo thuyền,nắng ra khơi
Buồm rộng căng ngang,đón mặt trời
Phá làn sương mỏng,chim tung cánh
Thấp thoáng mầm xanh,bật lá non

Trưa buồn yên ả,thanh bình quá
Nắng tràn kẽ lạ,rớt sân oi
Tiếng con tranh trách kêu gọi bạn
Mấy chị gà mơ thủng thỉnh chơi

Nắng xế chiều rơi,đổ lá vàng
Bếp nhà ai tỏa khói chiều loang
Sàn sàn mấy chú choai choai trống
Khệnh khạng lên chuông ,bóng dần tan

Cánh cò chở gió trong đêm vắng
Chở cả hồn tôi lẫn ước mơ
Giữa đêm tối lạnh ,trăng còn ngủ
Có thấy đường về ,cây xác xơ.​
 
Back
Top