Tạp Thi Quán

  • Thread starter Thread starter Ankarus
  • Ngày gửi Ngày gửi
Uầy
Cạn dăm ba chén, thế mà say
Say lại càng uống, uống càng say
Say say tỉnh tỉnh thời chẳng rõ
Say mà ướt má… thời cứ say

Ôi, thơ con cóc =))
 
buồn buồn lại chui vào đây, thấy mấy bác up thơ lên nhiều quá e cũng mạo mụi góp vui 1 bài, nhưng bài này em viết lúc em chẳng vui gì!hic

tâm sự kẻ say

một lần hai lần ta biết say
trời đất như thể đang cuồng quay
mọi vật xung quanh đều điên đảo
như xa tầm với của đôi tay

một ly hai ly đầu trĩu nặng
trước giờ ta vẫn cứ khăng khăng
nhậu nhẹt là trò kẻ hèn yếu
mượn rượu giải sầu bởi chữ yêu!

sự thật nực cười lần thứ nhất
ta say là để quên sự đời
của kẻ si tình lòng chân thật
ôm ấp tình kia chẳng nên lời!

thế còn lần 2 do nguyên cớ
ta 1 lần nữa dạ ngẩn ngơ
chẳng hiểu vì sao người vô cớ
lạnh lùng hờ hững lẫn thờ ơ!

chấm dứt cơn say tâm bừng tỉnh
bầu trời tươi sáng tựa bình minh
bạn bè ta vẫn quanh ta đó,
cớ sao ta phải lụy chữ tình?!

em không thường làm thơ nên có lẽ là đang múa rìu qua mắt thợ, các bác nhẹ tay dùm em!hihi
 
buồn buồn lại chui vào đây, thấy mấy bác up thơ lên nhiều quá e cũng mạo mụi góp vui 1 bài, nhưng bài này em viết lúc em chẳng vui gì!hic

tâm sự kẻ say

một lần hai lần ta biết say
trời đất như thể đang cuồng quay
mọi vật xung quanh đều điên đảo
như xa tầm với của đôi tay

một ly hai ly đầu trĩu nặng
trước giờ ta vẫn cứ khăng khăng
nhậu nhẹt là trò kẻ hèn yếu
mượn rượu giải sầu bởi chữ yêu!

sự thật nực cười lần thứ nhất
ta say là để quên sự đời
của kẻ si tình lòng chân thật
ôm ấp tình kia chẳng nên lời!

thế còn lần 2 do nguyên cớ
ta 1 lần nữa dạ ngẩn ngơ
chẳng hiểu vì sao người vô cớ
lạnh lùng hờ hững lẫn thờ ơ!

chấm dứt cơn say tâm bừng tỉnh
bầu trời tươi sáng tựa bình minh
bạn bè ta vẫn quanh ta đó,
cớ sao ta phải lụy chữ tình?!

em không thường làm thơ nên có lẽ là đang múa rìu qua mắt thợ, các bác nhẹ tay dùm em!hihi

Ở đây post thơ để chia sẻ & thư giãn nhẹ nhàng thôi, chém gì đâu bạn. Mà bạn đừng dùng chữ số trong thơ, như vậy không ổn. Góp ý tí thôi :D
 
ah thanks bạn đã góp ý, mới đầu mình cũng định sửa, nhưng thôi kệ để vậy cho nó dân dã!hehe
nhân đây mình cũng đóng góp tiếp 1 bài có tâm trạng vui hơn 1 chút!hihi

thơ tặng em gái

hỡi cô em gái của tôi ơi,
cuộc sống đôi khi chẳng thảnh thơi.
hãy cố buông lơi đừng lo nghĩ,
phía trước mắt em là bầu trời.

hãy cứ cười lên dẫu xót xa,
tâm hồn em sẽ nở đầy hoa.
vẫn biết phong ba còn phía trước,
đừng lo em gái, có anh nà!

bài này làm để an ủi em gái sau khi nó gặp chuyện buồn, bởi thế nên dùng từ hơi teen 1 chút cho nó zui!hihi
 
Chúc mừng Quán nhà được lên Sitcky :D
Gửi tạm bài thơ đọc được trên mạng

Em Trở Về Đúng Nghĩa Trái Tim Em


Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em, anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần, anh bán nó đi ngay

Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em​

Em trở về đúng nghĩa trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút dần khoảng cách của tim yêu

Em trở về đúng nghĩa trái - tim - em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu​

Mùa thu nay sao bão mưa nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Giãi đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh

Em lo âu trước xa tắm đường mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn​

Em trở về đúng nghĩa trái - tim - em
Là máu thịt đời thường ai chẳng có
Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
..................
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi !

Sưu tầm​
 
Cuộc đời tựa áng mây trôi
Năm qua tháng lại bạc mồi tóc da
Tiền tài vật chất xa hoa
Đến khi gần đất cũng ra tro tàn

Xem đời vẫn lắm phũ phàng
Kẻ không người có, giàu sang mạt hèn
Ngắm sự đời thấy rối ren
Ngắm hoài rồi thấy cũng quen: "chẳng buồn"

Hơi đâu ứa mắt lệ tuôn
Hơi đâu xem mãi tích tuồng xưa xa
Ngàn năm vẫn diễn vẫn ca
Xưa kia đã thế. Nay là thế thôi.

Cũng đừng vì thế chán đời
Thương thân trách phận oán trời ghét ai
Để khi thức giấc sớm mai
Mình ta một bóng lạc loài đơn côi
 
Phước lành thay khi ta được làm người
May mắn thay khi ta được lành lặn
Ơn mẹ cha đã đẻ đau mang nặn
Để ta được có hình hài xinh tươi.

Cha mẹ ta nào phải ai xa lạ
Sao người gọi chẳng có tiếng trả lời
Sao gặp người chẳng có lấy nụ cười
Ta- con người- nào phải đâu đá cát.

Rồi mai đây trên đường đời phiêu bạt
Va chạm nhiều ta có lớn khôn thêm
Hạnh phúc chăng hay trăn trở ngày đêm
Với mẹ cha ta mãi là bé nhỏ.

Rồi một ngày rời phố thị xa hoa
Về tìm lại làn hơi ấm mẹ cha
Bỗng ngẩng đầu nhìn người: ta bật khóc
Bởi giờ người: đầu đầy sương trong tóc.
 
Chúc mừng Quán nhà được lên Sitcky :D
Gửi tạm bài thơ đọc được trên mạng

Em Trở Về Đúng Nghĩa Trái Tim Em


Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em, anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần, anh bán nó đi ngay

Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em​

Em trở về đúng nghĩa trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút dần khoảng cách của tim yêu

Em trở về đúng nghĩa trái - tim - em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu​

Mùa thu nay sao bão mưa nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Giãi đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh

Em lo âu trước xa tắm đường mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn​

Em trở về đúng nghĩa trái - tim - em
Là máu thịt đời thường ai chẳng có
Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
..................
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi !

Sưu tầm​

Thơ của Xuân Quỳnh đấy đại ca :|

Đó là bài Tự hát ;))
 
1 bài thơ về sự học, ko rõ tiêu đề, tác giả.
Sống trong Toán, chết vùi trong Lý
Những trái tim thấy Hóa kinh hoàng
Đêm mơ Văn lệ nhỏ hai hàng
Ngày Sử-Địa chập chờn ám ảnh
Anh Văn, thức triền miên đêm lạnh
Ngập đầu Sinh nhụt chí anh hùng
Thêm Công Dân điệp điệp trùng trùng
Gục lên sách, quên đời mười bảy.
 
Xa nhé xa rồi nắng hạ ơi
Từ đây chẳng thấy mưa đầy trời
Đâu đây tiếng cuốc kêu buồn thảm
Níu kéo nhành phượng màu thắm tươi.

Đón bóng thu về trong nắng mới
Nhẹ nhàng tôi hứng lá thu rơi
Gửi vào trong gió dăm ba chữ
"Yêu mãi nàng thôi, cả cuộc đời"
 
Dừng chân trên bến chiều nay
Thả hồn theo nước ai hay cuộc đời
Nhân tình thế thái rối bời
Nông sâu nơi ấy là lời thế gian.
 
Có anh chàng nhà thơ
Đẹp trai chưa có bồ
Lãng tử hơn lãng tử
Đang đi tìm giấc mơ...
 
Lâu lâu nâng chén rượu đầy
Hơi dài men đắng , ta say quên đời
Quên ngày tháng quên đất trời
Quên luôn nhân thế ngàn đời đua tranh

Quên kiếp người nhuốm lợi danh
Tiền tài danh vọng , tranh giành máu xương
Quên luôn tình ái vô thường
Hận - yêu , yêu-hận , tóc sương bạc màu

Quên đi tất cả đớn đau
Một mình đêm vắng giốc bầu rượu cay
Uống đi ! Uống hết cho say...
 
Em ơi em ở nơi nao
Anh tìm em mãi mà nào thấy đâu
Đàn kia lỡ mấy cung sầu?
Ván kia thành mầy nhịp cầu bên sông?

Nếu như em đã lấy chồng
Thế sao chẳng thấy thiệp hồng trao anh?
Thời gian thắm thoát trôi nhanh
Đến nay tóc bạc thay xanh mất rồi.

Giờ tôi vẫn với mình tôi
Đi tìm em mãi đơn côi giữa đời
Nặng tình rồi cũng tàn hơi
Trời ơi! mấy kẻ... trời ơi nặng tình
Nặng tình chẳng thấy bình minh
Công danh, sự nghiệp rẻ khinh, bỏ lìa
...
Đêm buồn ngồi dưới trăng khuya
Nhấp chung rượu đắng với kia mồi sầu.
 
Xin lỗi, có ai biết hai câu thơ này ở đâu không? Xin cảm ơn.

Có phải người về trong thương nhớ
Hay bởi người đi tiếc khôn nguôi?
 
Mưa Thu

Mưa thu lất phất bay
Định viết bài thơ hay
Mà bực mình đang gõ
Có điện thoại quấy rầy

Nghe được vài chục giây
Mà cục tức tràn đầy
Quyết tâm làm một việc
Mặc kệ bài thơ này!
 
Người vào cõi lạc có mấy ai quay lại?
Người đi phương xa thấy chăng đường quay về?
Phía sau có thấy bóng người ngóng thấp thoải?
Ta chờ người bạc cả chiều xanh!
 
Một Thời Trai Trẻ

Bạn lính lâu ngày gặp lại nhau
Nói cười rôm rả thật vui sao
Mới đây mà đã ba năm nhỉ?
Tuổi trẻ một thời quý xiết bao

Nói chuyện hồi lâu sinh nhạt miệng
Bày ra mâm rượu để mời chào
Quý tình quý nghĩa quý lòng bạn
Chẳng kén rượu xoàng chẳng chọn cao.
...

Nhớ lại hai năm đời lính trẻ
Ngày đầu nhập ngũ lạ làm sao
Nhớ nhà nhớ bạn rồi cô gái
Chưa nhắn chưa lời chỉ mắt trao
Nắng cháy trưa hè thao trường tập
Mồ hôi nhễ nhại buổi đào ao
Nhưng nhờ ánh mắt cô em gái
Ba tháng quân trường thắm thoát mau.
...

Biên chế lần đầu lạ thế sao
Bạn bè một nhóm chẳng còn bao
Thằng ly thằng cối thằng binh bộ...
Mỗi đứa phương trời tách biệt nhau.
...

Dân vận tháng hè nơi huyện xa
Bà con cô bác đang chờ ta
Chỗ nghèo vật chất dư tình nghĩa
Sức trẻ giúp đời thêm tiếng ca.
...

Đã đến cuối năm diễn tập rồi
Hành quân mỏi gối miền xa xôi
Mau mau súng ống kỹ càng chút
Lẹ lẹ ba lô cẩn thận thôi
Lam Sởn* tân binh chưa nhịp bước
Mây Tàu lính cựu đà quen hơi
Mịt mờ khói lửa tan tành cháy
Đánh cấp tiểu đoàn đã quá ôi!
...

Lặng lẽ thời gian thắm thoát trôi
Mới đây mà đã ba năm rồi
Hai năm đời lính làm sao uổng
Biết đó biết đây thêm rõ đời.


Ghi chú: Lam Sởn* tức Lam Sơn, đổi cho theo vần.
 
Tình thừa

Hồn em!
Như chén rượu đầy
Cho anh khao khát
Uống…
Say men nồng
Muôn sầu cũng hoá hư không
Ngắm em ngoan ngủ
Xiêm lụa hồng soi gương

Thân em
Băng tuyết trên giường
Ôi!
Tay anh chạm
Nét vô thường
Vỡ tan

Kiếm tiên!
Cắt mảnh hồn hoang
Dâng em một giấc xuân ngàn
Trinh nguyên

Tan cõi thiền!
Nát cõi thiền!
Trời đày ta bởi phút thiêng liêng đầu
Tỉnh ra
Nào thấy nương dâu
Hay chăng rơi chút nhiệm màu
Đêm xưa?

Tình anh
Hay đã hoá thừa?
Tình em
Có phải còn chưa trọn đầy?

Yêu em, anh hoá người ngây
Yêu hoa, cánh bướm bay quên lối về
Tình ta
“Nửa tỉnh – Nửa mê”
Còn yêu, còn hẹn, còn thề
Còn xa…

Soi nhau qua mảnh trăng tà
Em là định mệnh
Anh là
Vô duyên.

Cổ Dã Tử
SG 25-12-08

Đọc bài này của Ankarus mà cảm hứng tưởng như nguội tắt suốt bấy nay bỗng dưng âm ỉ trở lại. Mượn chút men trong bài "Tình thừa" để họa "Tình không". Viết theo cảm hứng tuôn ra nên từ ngữ còn thô vụng, bỏ quá cho:

TÌNH KHÔNG

Đợi em
Trong giấc mê nồng
Rượu say trăm vại
Gối hồng tươm hoa
Hoa kia rũ bóng trăng tà
Trăng kia hóa cũng là đà cơn say
Chuyện tình ta,
Chỉ ta hay
Trăm đêm thâu
Cũng tình say một vò
Một vò cho hết âu lo
Một vò cho nặng chuyến đò không em
Ngày dài,
Dài cũng như đêm
Nhưng đêm cô tịch,
Lòng càng thêm si
Vào chùa, tựa phật, quy y
Đầu thì sạch tóc,
Lòng sao sạch tình?
Hận mình sao mãi lặng thinh
Hận mình sao nỡ dứt tình
Chia xa...
Hận tình em
Hận tình ta
Hận luôn cả bóng trăng tà năm canh
Bao giờ giấc mộng khuê thành?
Bao giờ một nhánh mi dành riêng ta...?

22/08/09
Lâm Nhật Vinh
 
Đêm đêm tiếng khóc nỉ non
Của người con gái mỏi mòn đợi ai
"sở khanh" xong việc chạy dài
Giờ đây để lại nạn tai cho nàng
Không chồng mà lại chửa hoang
Rồi đây nàng sẽ gian nan thật nhiều.

Khi xưa nàng thật mỹ miều
Mà nay xem lại: tiêu điều xác thân
Đau tình lệ mãi ngân ngân
Tuổi hơn đôi chín (mà) như gần ba mươi
Ngày càng chẳng nói chẳng cười
Tìm đâu ngày tháng vui tươi thuở nào?

Sót xa ruột cứ cồn cào
Không vì đói khát mà đau cho nàng
Hỡi người con gái lỡ làng
Kẻ kia có đáng để nàng đau không?
Tuy nàng giờ chẳng trắng trong
Nhưng đâu phải hết "đàn ông" ở đời
Mấy kẻ chỉ biết ăn chơi
Lừa người gạt gái rồi đời chẳng (thứ) tha.

Cớ chi nàng mãi khóc la
Chuyện thôi đã thế (biết) vượt qua mới tài
Đời còn tháng rộng ngày dài
Thời gian sẽ chóng làm phai nỗi buồn.

Trời ơi! lệ lại rơi tuôn
Nhưng giờ nàng đã thấy nguồn ủi an.
 
Back
Top