Tạp Thi Quán

  • Thread starter Thread starter Ankarus
  • Ngày gửi Ngày gửi
Đây là up lên để mọi người xài chứ không để những người tự xem là giỏi rồi sử dụng.Mục đích ,ý nghĩa của nó tôi đã nói rõ ở trên rồi,hiểu được hay không tùy sức mỗi người,không thể gượng ép được.
Nó không phải là tool & cũng không cần phải xin lỗi vì tôi không phải tác giả & cũng không hâm mộ chương trình này.Đơn giản chỉ vì nó bị hiểu sai tôi up lên phải nói cho rõ ý của tác giả thôi.
Nếu tôi up nhầm topic của Ankarus thì xin lỗi.
 
Oài, mình chỉ nói lên quan điểm của mình là nghệ thuật thì không nên dùng tới sự trợ giúp của tự động thôi. Xin lỗi là vì mình cho là đã có lời nói không phải với bạn. Bạn đừng trách nhé.
 
Bài về thôi của Ankarus đã nghe từ trước rồi, giờ đọc lại vẫn thấy hay :)
Còn bài của bạn kia thì mới đọc lần đầu, mình thích ý nghĩa của nó lắm.
Anw, không hiểu sao, mỗi lần làm thơ là mình vội, có lẽ vì thế mà không đưa được cảm xúc vào trong thơ. Có ai biết làm sao mà sửa không?
 
Anw, không hiểu sao, mỗi lần làm thơ là mình vội, có lẽ vì thế mà không đưa được cảm xúc vào trong thơ. Có ai biết làm sao mà sửa không?

Chà, cái này thuộc về cảm tính rồi, có lẽ bạn vội muốn cho ra tác phẩm sớm chăng? Bạn có thể chăm chút & đầu tư cho bài thơ hơn, nghiền ngẫm & hiệu chỉnh nhiều lần đến khi ưng ý rồi hãy đăng lên, đó cũng là một cách.



Đêm đông nhớ người

Đông này có rét giống đông xưa?
Phố vẳng người qua ngọn gió lùa
Thêm áo mà lòng thêm giá lạnh
Vai buồn chợt buốt dưới hiên mưa

Giấc không thành, quá nửa đêm rồi
Trở dậy nhìn quanh chợt thấy tôi
Soi bóng mình qua làn khói mỏng
Thấy gì, ngoài nỗi nhớ khôn nguôi?

Hiu hắt làn khuya không chút mây
Phương trời cách biệt một cơn say
Biết đâu nơi ấy người cô quạnh
Như ngọn gió buồn không muốn lay

Hoa rụng tàn hương còn sót lại
Người đi kỷ niệm có cùng mang?
Ngoài sân thôi lạnh đêm gần tắt
Một đóa trà mi nở muộn màng.

Cổ Dã Tử

- Bài này mình làm đã lâu nên cũng không nhớ rõ thời điểm.
 
Mấy bài của bác đọc lúc nào cũng hay, giàu cảm xúc. Thơ hay!

Phải chăng tôi vẫn yêu người?
Phải chăng người vẫn mỉm cười với tôi?
Phải chăng dẫu đời chia đôi
Tình tôi vẫn mãi, ngàn năm đợi người .....
Finalbaby....
Có ai cho em ý kiến về bài này đi. Vd như cần sửa chỗ nào để hay hơn .v.v. . Thanks trước
 
Hàng năm, cứ vào mùa đông thì những cánh chim lại lũ lượt kéo về phương Nam

Tuy vậy, vẫn có một cánh chim mòn mỏi bay ngược về phương Bắc xa xôi và lạnh giá

Cánh chim ấy mang theo một linh hồn về với những vì sao yên bình

Cánh chim phương Bắc

Mỗi mùa đông qua, đều có một cánh chim nhỏ bé
Lặng lẽ bay qua trước cửa nhà, như một vết sáng con
Thỉnh thoảng mẹ tôi chỉ đến và nói "Kìa, kẻ du mục phương Bắc
Đang mỏi mệt tìm kiếm một giấc ngủ tại quê hương!"
Và trẻ nhỏ chợt buột miệng than trách "Chao ôi sao ngốc thế!
Quê hương là đây, cớ gì phải bỏ xứ mà đi!"
Mẹ xoa đầu cười, và nói "Đâu phải ai muốn thế,
Nhưng con tạo xoay vần ai biết được ngày mai,
Chỉ cần trong tim con vẫn nhớ đến quê hương
Là phương trời kia từng in bước chân con trưởng thành!"
Tôi lặng nghe và tự hỏi "Lại một câu chuyện cổ tích chăng?"
Thật thú vị, nhưng quên ngay khi Thần Mơ bước đến
Và ngày mai tôi lại hỏi "Mẹ ơi, cánh chim kia là gì?"

Và nay nữa, lại một mùa đông dài đã trôi đi
Cánh chim nhỏ bé có còn chao liệng trước cửa nhà
Nhiều năm qua rồi, tôi chẳng còn biết nữa
Có lẽ nó đi theo đứa bé ngày xưa, chẳng phải tôi chăng?
Mà ở nơi rất xa rất xa này, nào tôi có thể thấy
Cánh chim nhỏ nhoi của một chân trời yêu thương?!
Tôi ngồi đây, trong cô đơn và tĩnh lặng
Nhịp nhàng bấm những phím kỷ niệm và yêu đương
Bản đàn không dây dìu dặt vang lên, dù chẳng ai thấy
Chỉ mình tôi với sợi nhớ đã úa màu cỏ dại
Ước gì có mẹ tôi ở đây với những tháng ngày cổ tích
Và tôi có thể hỏi "Sao cánh chim chẳng trở lại với con?"
Bỗng hắt bóng một bàn tay nhẹ nhàng xoa đầu tôi
Như mẹ vẫn làm, mỗi khi tôi hỏi một câu ngốc ngếch
Giật mình, ngoài khia khung cửa hẹp
Sau vết khép hờ, một vệt sáng con
"Mẹ ơi, có phải cánh chim kia mẹ đã gửi cho con?"

Hỡi cánh chim ngược dòng kia ơi, hãy đến với ta
Và mang ta đến nơi của những vì sao phương Bắc xa xôi
Để ta có thể lặng ngắm thế gian này, với những linh hồn nhỏ nhoi
Tìm kiếm ánh sáng giữa những quân cờ của bóng tối
Và ai nghe tiếng ngựa buồn hí vang từ phương Nam vọng tới
Chúng đánh thức những Nữ Thần mang tên Chó Sói
Khoác áo choàng, lặng lẽ tìm vật hiến tế của tự nhiên
Và ở đó, ta mày mò những chương sách mang tên Số Phận
Và tên ta, như bao kẻ khác, viết bởi hoa và cát của sa mạc
Ta dặm bước, xoay từng vòng lịch sử đã nghìn năm
Những nét vẽ hiện lên, pha màu bởi êm đềm và bất hạnh
Ngựa hí vang trời, đứa người về Vực Thẳm Tử Thần
Thuyền kia vỡ tan, hòa kẻ lênh đênh tan trong sóng biển
Và bao góa phụ kia, ngồi gẩy tro tàn nơi xó bếp
Thầm nghĩ đức lang quân đã quên họ chốn vàng bạc xa hoa
Có cánh chim chao liệng trời cao kia đã thấy hết
Nó mang kẻ xa xứ trở về với những bến bờ thân thương
Kẻ tự do bỗng rơi một giọt nước mắt buồn
Ta muốn chân ta dẫm sóng bạc đầu, tay ta thấm màu đất núi
Lồng ngực căng tràn những luồng gió của thảo nguyên
Nhưng rất xa rất xa, vẫn có người đang chờ đợi
Ta biết làm sao đây, biết làm sao đây?!​
 
Thơ cũ

Vô tình lật tìm trang cũ
Chợt nhìn thấy vết mực nhòa
Trên dòng thơ buồn anh viết
Gửi người trong buổi chia xa

Màu mực phai như màu mắt
Hay màu của giọt nhớ thương
Ươm vào trong từng trang giấy
Chữ yêu xem mãi chưa tường

Câu thơ ngâm hoài chưa thuộc
Như mình chưa hiểu được nhau
Như trăng khi tròn khi khuyết
Như trần gian chốn nhiệm màu

Giật mình gập trang lưu bút
Ngày xưa kỷ niệm tràn về
Em là suối nguồn thác ngọn
Ru hồn anh thuở đam mê.

Cổ Dã Tử
SG 18-9-08
 
Khi người đàn bà khóc, và làm thơ


Tặng Mai ...


Tất cả những người phụ nữ làm thơ ai cũng tự nhận mình là đàn bà[*]​

Có đôi khi, buồn, nhưng chẳng nói.
Người đàn bà-em dại khờ khóc hoang hoải trong tim, một mình.


Khi những người đàn bà khóc
và làm thơ
Những yếu mềm của nước mắt
tức tưởi chết trong những vần thơ rồ dại của khổ đau


Khi những người đàn bà làm thơ
và khóc
Nụ cười là niềm vui trên nét mặt
Hỉ, nộ, ái, ố ...
bị chết mòn dưới ánh nhìn kiêu ngạo
của người đàn bà chẳng-còn-yêu.


Có những đêm, người đàn bà-em làm thơ khóc cho một người đàn bà-khác
Lưới tình mỏng như tơ
Ai sa? Ai gỡ?
Hồn thơ sầu, điên dại
Ai trách? Trách ai?

Có đôi khi
người đàn bà trong em, lại khóc.

7.5.09


[*]: Thơ người ta.
 
Mưa

này!
mưa
xin hãy cứ rơi
ta
khuya thắp nến
tìm đời
bên hiên
vô tình hứng giọt hữu duyên
hay con bướm lạnh
đậu
chìm dấu xưa
thôi
đêm
sót chút mộng thừa
cũng xin
làm kẻ về đưa lối trần
ai qua
lẻ
một bước chân
giày in nửa dấu
bụi in nửa đường
nụ
chưa hoa
đã lụy hương
đèn
thôi rớt lệ
còn buồn trên tay
đời ai
cũng một đêm ngày
giật mình
ngoảnh lại
còn ai, ai còn?
người xin như chiếc chồi non
làm cây hữu ý…

Cổ Dã Tử
SG 1-5-09
 
Tỳ Bà

“Tôi nằm mơ thấy Em Tôi ngủ
Cặp mắt, bờ môi – quá diệu kỳ…”(1)


Tỳ Bà hỡi! Cung đàn sao lạnh quá
Tiếng châu rơi vỡ nát mâm ngọc rồi
Sợi tơ huyền chen phím sầu rung vội
Gảy giùm Ta khúc mê muội một đời

Cười lên nào, khóc lên nào! Em hỡi
Tiếc gì đây, thôi gót mộng trang đài
Em ngọc ngà – Ta nửa đời hoang dại
Lỡ lầm nào cho hương lửa phôi phai

Thời con gái, Em – trăng cài lên tóc
Suối nguồn mơ cho Ta trải diệu kỳ
Ôi vô ý! Tựa đêm huyền Em khóc
Giọt lệ thầm trong khóe mắt mê ly

Em đài các – Ta là người lữ khách
Cát bụi vờn manh áo nhuộm phong trần
Em đừng hỏi, Ta kiếp này câm lặng
“Mộng anh hùng, tan dưới lệ giai nhân”(2)

Vương phi hỡi! Hồ Cầm còn ai oán
Ta hận mình, hận luôn cả nghìn thu
Trời ly biệt đau lòng chia bóng nhạn
Vó ngựa biên cương thôi đã khuất bụi mù

Sợi tơ chùng! Phải chăng là mệnh số?
Sao phím sầu vương mãi điệu vong tình
Em nghe chăng Ta chết từng hơi thở
Hồn chìm dần trong cõi mộng u minh

Ôi! Ly rượu độc, Em rót đầy ảo vọng
Chuốc Ta say mê mải một kiếp người

Ly rượu vong tình, Ta mời nhau lần cuối
Cạn đêm này!
Vũ trụ hóa hư không…

Cổ Dã Tử
SG 28-2-09

(1) Bài này làm sau khi nằm mơ thấy người yêu cũ.
(2) Câu này mượn nguyên văn của một người bạn.
 
Tự ám

Thả một viên xúc xắc!
Mặt này cho nỗi nhớ.
Mặt này cho đơn côi.
Mặt kia cho nụ cười.
Mặt kia rơi nước mắt

Xúc xắc có khi nào chỉ là trò may rủi
Chỉ giản đơn thôi là một cuộc vui tròn?

Gieo xúc xắc
Gieo cả những giọt sầu
Gieo cả những cô đơn
Gieo hi vọng cho tháng ngày nông nổi
Gieo nỗi nhớ cho tim mềm bớt vội
Cho tháng ngày dài khỏi lần lữa trôi qua...


Bài thơ lấy cảm xúc từ "Viên xúc xắc mùa thu" của Hoàng Nhuận Cầm.
 
Mị

Cho một người cũ ...

Chập chờn giữa tỉnh và mê,
thấy mình lạc giữa trời xa lạ,
giữa Hà Nội của anh,
giữa Paris của anh.
Những nơi đó,
hẳn thuộc về anh mà chẳng thuộc về em.
Giữa những tĩnh mặc của phố cổ Hà Nội
giữa những ánh đèn hoa lệ của thành phố Paris,
có góc nhỏ nào dành tặng riêng em?

Khi em nhớ về anh,
là tím đẫm những khoảng trời Thu Hà Nội;
những phổ cổ dài lững thững bên hàng cây trứng cá;
những tán cây quanh năm chẳng bạc đầu;
những con đường đi nhiều đến nỗi quên cả tên tuổi;
có những tiếng suýt xoa vì rét khi đông về,
từng ngón tay anh lèn qua tay em
- ấm nóng.

Khi em nhớ về anh,
là những phố Paris choáng ngợp sắc đèn,
những khối kiến trúc kì vĩ,
những góc quảng trường mà em chẳng thể nhớ tên;
những vòm hoa tím chạy dài bên balcon nhà đối diện;
những gam màu sặc sỡ,
một thời,
anh bảo chỉ dành tặng
- riêng em.

Có khi nào,
dù chỉ một chút thoáng qua thôi,
hai năm qua,
xen giữa những đêm chong mình bên sách vở,
có khi nào,
anh nhắc đến tên em?
Có khi nào,
giữa những sắc màu êm,
của năm tháng,
của dư âm tình yêu cũ,
anh chợt viết nỗi nhớ em trên vần thơ để ngỏ?

Có khi nào, có chợt khi nào không?

Có khi nào,
... chắc chẳng khi nào đâu.

Em chỉ mị em giữa tình yêu đã chết.
Chỉ nhức nhối vết thương lòng ngày cũ,
khi gió trở trời và lòng thấy đơn côi.

Hỡi người dấu yêu ơi,
Cho em gọi tên anh bằng Nỗi nhớ!
Cho em gọi tên anh bằng Kỉ niệm!
Và sẽ mãi đến khi nào,
em mới có thể gọi tên anh bằng Quá khứ,
người ơi ?



03-07-2008, 04AM35


Mình mới bảo với syvil hôm qua, là nhờ có Ankarus và topic này, mình tìm lại được rất nhiều bài thơ rơi vãi, vứt vạ vật lung tung ở những ngóc ngách - xó xỉnh trong vài năm qua. :-*
 
Trăng

Trăng ngọc Trăng ngà Trăng lẩn đâu
Trăng ơi Trăng hỡi vội chi nào
Trăng hãy vì Ta mà sáng lại
Trăng đừng le lói suốt đêm thâu

Trăng biết Ta buồn nên lặng im
Ta ngồi trong gió, gió qua thềm
Trăng còn gắng rọi lòng ai nữa
Thêm nát lòng nhau mấy nỗi niềm

Trăng cứ lửng lơ, cứ lửng lơ
Trăng này Ta hỏi có bao giờ
Ta đưa tay với Trăng rơi mất
Trăng ngủ ao nhà, Ta ngủ mơ

Trăng có buồn không, có buồn không
Ta buồn muốn đứt mấy tơ lòng…

Cổ Dã Tử
SG 11-3-09
 
Chỉnh sửa cuối:
Trăng

Trăng ngọc Trăng ngà Trăng lẩn đâu
Trăng ơi Trăng hỡi vội chi nào
Trăng hãy vì Ta mà sáng lại
Trăng đừng le lói suốt đêm thâu

Trăng biết Ta buồn nên lặng im
Ta ngồi trong gió, gió qua thềm
Trăng còn gắng rọi lòng ai nữa
Thêm nát lòng nhau mấy nỗi niềm

Trăng cứ lửng lơ, cứ lửng lơ
Trăng này Ta hỏi có bao giờ
Ta đưa tay với Trăng rơi mất
Trăng ngủ ao nhà, Ta ngủ mơ

Trăng có buồn không, có buồn không
Ta buồn muốn đứt mấy tơ lòng…

Cổ Dã Tử
SG 11-3-09


- Có một người bạn cũng yêu trăng như thế, nhưng nay đã xa rồi.

:))
Ankarus à, Ankarus! Ta trong lúc giải khuây đi kiếm truyện tranh tình cờ lại trôi dạt vào đây. Chẳng là dạo này bận thi cử quá nên chẳng thường gặp lão được.

Lão cũng sắp thi cử rồi nhỉ? Ta chỉ mấy hôm nữa là xong thôi, ta và lão thế nào cũng sẽ gặp lại nhau. Bài này của lão ta rất thích, cả bài của ta viết cũng lấy cảm hứng từ bài này, vậy thì tiện đây đưa lên như khi nó vừa mới được viết ngay trên blog của lão vậy:))

Rằm tháng Hai
Trăng lọt qua song rọi phím đàn
Ai Tư khúc ấy
hận miên man
Lòng này biết gửi cùng ai nhỉ
Chẳng hiểu vì sao
mắt
lệ tràn

Trăng khóc một mình trong đêm thâu
Lệ trăng ta uống lại thêm sầu
Còn ai nhớ đến lời hẹn cũ
Bụi bặm phong trần
biết được đâu!

Đêm nay trăng lại đến làm chi
Đã trễ mất rồi
cuộc chia ly
Trăng đến vỗ về người ở lại
Hay trăng theo gót kẻ ra đi

Trằn trọc nửa đêm mới biết rằm
Vì ai trăng sáng mãi bao năm
Giờ này có lẽ người say mộng
Hay cũng như
Ta
gác tay nằm

Nguyệt Sinh
(Rằm tháng Hai -2009)


Ta vẫn còn nhớ bữa đó bài của lão và của ta cùng viết vào đêm Rằm :D, bài của lão viết trước bài của ta lấy cảm hứng từ đó mà viết ra, việc ấy cũng diễn ra như lão là người dẫn dắt ta đến với Thơ vậy những ngày tháng ấy thì Nguyệt Sinh này sao có thể quên được[-X. Bấy lâu nay ta lo việc thi cử nên không thường onl trò chuyện với lão được, Thi Tâm cũng khác xưa tự nhiên lão lại làm ta cảm thấy muốn làm Thơ, nhưng để chừng nào ta và lão gặp nhau rồi mình cùng liên cú hoặc xướng họa nhá :)). Cũng sớm gắp lại thôi mà:D
 
Hehe, tui cũng biết lão bận thi nên không gọi làm phiền đến, khi nào thi xong thì hẹn ra gặp mặt trà nước đàm đạo chơi. Bài của lão tui cũng thích lắm đấy :))
 
Mới làm được bài hát nói, mang qua quán của lão góp vui :))

Ái Nhân – Viết cho Ngọc Chẩn

Mưỡu:
Hỏi người quân tử phương xa
Mộng trăng thuở trước giờ đà nơi đâu*
Ngày qua tháng lại trôi mau
Tóc mây thiếp đã ngả màu tuyết sương


Hát nói:

Vài lời muốn nhắn vầng trăng khuyết
Gửi tới người đạp tuyết tìm mai
Chốn phòng khuê giọt lệ ngắn dài
Lược gương biếng chải ai nào có biết
Tàn giấc mộng trăm năm cách biệt
Tỉnh cơn mơ vạn dặm chia ly

Theo lời gió nước người đi
Riêng để lại sầu bi vạn mối
Tháng tháng năm năm tình này chẳng đổi
Vẫn ngóng chờ mỗi tối trăng lên
Lòng ai chẳng biết có bền

* Hai câu của Ngọc Chẩn viết, dựa vào đó lấy cảm hứng viết nên bài hát nói này tặng cho Ngọc Chẩn
 
Ta đọc hết mấy bài của lão , cảm thấy thích nhất là "Về thôi"

Lẽ ra đã mạo muội ghé vào quán lão thì cũng nên để lại đôi vần thơ làm quà , nhưng mong lão thứ lỗi cho hiện giờ ta chưa làm đc , đành khất lão lúc khác vậy :D
 
@NS: Tui mù tịt thể hát nói này :))

@Cò: Hehe, cảm ơn bạn có lòng, khi nào có cảm hứng đề thơ thì ghé chơi :D

---

Ly khách

"Giày cỏ, gươm cùn, Ta đi đây"
Tiêu dao cho thỏa tháng ngày này
Rồi một sớm nào lòng chợt thấy
Tường bích ngày xưa chẳng còn đây
Hoặc một tối nào không còn nhớ
Khế nợ đời người vẫn trên tay!

Bởi khi rong ruổi mãi quên đường
Giang hồ lưu lạc chốn tha phương
Nghiêng bầu phong nguyệt trên tay dốc
Lơi túi càn khôn quẳng dặm trường

Trên đồng sáo mục ngân da diết
Mà kẻ phong lưu chẳng nhớ nhà
Bao lâu rồi nhỉ người du tử
Sao còn hát mãi khúc du ca

Ai người ly khách vừa hôm trước
Đã thành lữ khách ngày hôm nay
Vết chân trên nền phong sương cũ
Giọt bụi thời gian chẳng lấp đầy

Ôi con cá trắng vượt trùng khơi!
Bơi quanh hố giếng của cuộc đời
Đi rong trong cõi vuông tròn đó
Là cuộc phiêu bồng trong thoắt hơi

Ly khách! Ly khách! Không trở lại
Con đường đá sỏi khóc ướt vai
Khi người tỉnh giấc trên mộ vắng
Thiên thu như một tiếng thở dài

Ta đâu muốn học thói quên đời
Cũng vì tham thú nên rong chơi
Ai hay ba cõi là vô tận
Giày cỏ, gươm cùn, cứ đi thôi.

Cổ Dã Tử
SG 9-4-09


- Giày cỏ, gươm cùn, ta đi đây: Hành Phương Nam - Nguyễn Bính
 
Độc Mã Hành

Ngựa phi vạn dặm, ngàn vạn dặm
Ngút ngàn ngút ngàn đích biệt tăm
Ngựa phi vạn dặm, ngàn vạn dặm
Trăng ơi rong ruổi đã mấy năm?

Ngựa phi đường xa, ơi đường xa
Áo ai đã lấm bụi quan hà
Rẽ lúa hương đồng gieo lá mạ
Bước chân muôn lối đâu là nhà?

Ngựa phi và hí những đêm trường
Lạnh lùng cô độc, khúc tang thương
Có nhớ khi xưa cùng trăm tướng
Một lộ thần binh giữa chiến trường

Ngựa phi phi mãi, biết về đâu?
Chim bay mỏi cánh biết chốn nào?
Có hay truân chuyên đời bao mẫu?
Ai thương ai nhớ một nỗi sầu?

Ngựa phi vạn dặm, ngàn vạn dặm
Cổ cây hoa lá đã trăm năm
Ngựa phi từng dặm, buồn thăm thẳm
Bước độc còn ai để nhớ nhung?

Ngựa đi đi mãi, hướng chân trời
Có buồn có nhớ, tuổi đôi mươi
Cất vó tung bay ngày nắng mới
Tung tăng bên chốn những tươi cười

Ngựa buồn lẻ bước, bước còn không
Lặng lẽ đi về chốn chiều song
Nhớ bóng chiều vàng ngàn giấc mộng
Lệ khô có chảy nhớ người mong?

Ngựa kia dừng bước, một buổi chiều
Mãi mãi đứng lại chốn tiêu diêu
Bên cầu đá nhỏ, nụ hàm tiếu
Có người đã về chốn thương yêu...


Đặt tên cho vui, chứ ko đáng được gọi là 1 khúc hành :)) Dù sao Ly Khách là 1 chủ đề ta cũng rất thích...
 
Back
Top