Tạp Thi Quán

  • Thread starter Thread starter Ankarus
  • Ngày gửi Ngày gửi
Gửi tạm 1 bài thơ của Thế Lữ. Lúc này hay suy nghĩ vẩn vơ, o có tâm trí làm gì hết :|

Giây phút chạnh lòng


Anh đi đường anh, tôi đường tôi,
Tình nghĩa đôi ta có thế thôi.
Đã quyết không mong sum họp mãi.
Bận lòng chi nữa lúc chia phôi?

Non nước đang chờ gót lãng du,
Đâu đây vẳng tiếng hát chinh phu,
Lòng tôi phơi phới quên thương tiếc
Đưa tiễn anh ra chốn hải hồ.

Anh đi vui cảnh lạ, đường xa,
Đem chí bình sinh dãi nắng mưa,
Thân đã hiến cho đời gió bụi
Đâu còn lưu luyến chút duyên tơ?

Rồi có khi nào ngắm bóng mây
Chiều thu đưa lạnh gió heo may
Dừng chân trên bến sông xa vắng,
Chạnh nhớ tình tôi trong phút giây;

Xin anh cứ tưởng bạn anh tuy
Giam hãm thân trong cảnh nặng nề,
Vẫn để hồn theo người lận đận;
Vẫn hằng trông đếm bước anh đi.

Lấy câu khẳng khái tiễn đưa nhau,
Em muốn cho ta chẳng thảm sầu.
Nhưng chính lòng em còn thổn thức,
Buồn kia em giấu được ta đâu?

Em đứng nương mình dưới gốc mai,
Vin ngành sương đọng, lệ hoa rơi,
Cười nâng tà áo đưa lên gió,
Em bảo: hoa kia khóc hộ người.

Rồi bỗng ngừng vui cùng lẳng lặng,
Nhìn nhau bình thản lúc ra đi.
Nhưng trong khoảnh khắc thờ ơ ấy,
Thấy cả muôn đời hận biệt ly.

Năm năm theo tiếng gọi lên đường,
Tóc lộng tơi bời gió bốn phương.
Mấy lúc thẫn thờ trông trở lại,
Để hồn mơ tới bạn quê hương.

Ta muốn lòng ta cứ lạnh lùng
Gác tình duyên cũ chẳng đường trông.
Song le hương khói yêu đương vẫn
Phảng phất còn vương vấn cạnh lòng.

Hôm nay tạm nghỉ bước gian nan.
Trong lúc gần xa pháo nổ ran.
Rũ áo phong sương trên gác trọ.
Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang.

Ta thấy xuân nồng thắm khắp nơi,
Trên đường rộn rã tiếng đua cười,
Động lòng nhớ bạn xuân năm ấy.
Cùng ngắm xuân về trên khóm mai.

Lòng ta tha thiết đượm tình yêu,
Như cảnh trời xuân luyến nắng chiều,
Mắt lệ đắm trông miền cách biệt,
Phút giây chừng mỏi gót phiêu lưu...

Cát bụi tung trời -- Đường vất vả
Còn dài -- Nhưng hãy tạm dừng chân,
Tưởng người trong chốn xa xăm ấy
Chẳng biết vui buồn đón xuân?
 
Một bài thơ hay và trong sáng của LQV... đọc xong thấy yêu đời + yêu 1 ai đó ... mặc dù hơi vô hình :))


Phố của ta - Lưu Quang Vũ


Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa

Tại sao cây táo lại nở hoa

Sao rãnh nước trong veo đến thế

Sao anh lại yêu em đến thế?

Phố ta (1970)


Phố của ta

Những cây táo nở hoa

Mùa thu đấy

Thân cây đang tróc vỏ

Con đường lát đá

Nghiêng nghiêng trong sương chiều.

Năm nay cà chua chín sớm

Trên quầy hang đỏ hồng

Chị thợ may đi lấy chồng

Chị thợ may goá bụa

Năm nay tôi mặc đồ đen.

Bác đưa thư, có thư ai đấy?

Bác đưa thư kéo chuông

Ti-gôn hoa nhỏ

Rụng đầy trước tiên.

Riêng bác thợ mộc già buồn bã

Thở khói thuốc lên trời

Anh thợ điện trên mái nhà mắc dây

Bà giáo về hưu ngồi dịch sách

Dậy cậu con tiếng Pháp

Suốt ngày chào: bong-dua

Phố của ta

Phố nghèo của ta

Njhững giọt nước sa

Trên cành thánh thót

Lũ trẻ trên gác thượng

Thổi bay cao bao bong bong xà-phòng.

Em chờ anh trước cổng

Con chim sẻ của anh

Con chim sẻ tóc xù

Con chim sẻ của phố ta

Đừng buồn nũa nhá

Bác thợ mộc nói sai rồi

Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa

Tại sao cây táo lại nở hoa

Sao rãnh nước trong veo đến thế

Sao anh lại yêu em đến thế?

Con chim sẻ tóc xù ơi

Bác thợ mộc nói sai rồi.
^ ^

Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa

Tại sao cây táo lại nở hoa

Sao rãnh nước trong veo đến thế

Sao anh lại yêu em đến thế?
 
Cả ngày hôm nay mệt mỏi, đọc bài lúc chiều rồi mà chưa có tâm trạng để reply. Bây giờ ăn no ngủ đủ rồi nên trả lời bài các bạn tí, hihi.

@jimmyjckhoa: Ý bạn nói là thể Đường Luật Thất Ngôn Bát Cú phải không? Vì bài bên dưới của bạn là viết theo thể đó (dù còn hơi sai vài chỗ), còn Thất Ngôn Tứ Tuyệt chỉ có 4 câu thôi (tứ tuyệt mà).

@nammannamman: Bài thơ của bạn nửa đoạn trên giản dị bình phàm còn nửa đoạn dưới ý tình phóng khoáng thanh nhàn, đọc thích thật.

P/s: Cái ava hình như là chữ "ta là ai?" thì phải, bây giờ mới lưu ý. Hình hơi bé nên nhìn không rõ lắm.

Uhm đúng rồi. Mình nhớ lộn tại vì hồi đó mình hay làm kiểu Thất Ngôn Tứ Tuyệt hơn. Còn bây giờ thì thường viết thể Đường Luật Thất Ngôn Bát Cú. Nói là Đường luật nhưng những bài mình viết đúng luật ít lắm, hầu như ko có. Vì mình ko giỏi làm thơ mà làm thơ theo đúng luật thì mình khó thể hiện hết những ý mình muốn nên chủ yếu làm theo dạng Thất Ngôn Bát Cú chứ ko có đúng luật thơ Đường. Thấy bên mấy trang web Đường thi có mấy bạn làm thơ Đường giỏi quá.
 
Mình cũng có ý định mở một topic về thơ Đường Luật, nhưng trước mắt là box chưa phát triển lắm về mặt thơ ca, có ít thành viên làm thơ quá nên chưa thực hiện.
 
Uhm box này ít người làm thơ quá. Chỉ có cái topic thơ tổng hợp này thôi mà đã thấy ít người vào rồi. Theo mình cứ để cái này thôi. Ai muốn làm theo thơ Đường thì làm. Còn ai muốn là thơ tự do thì tùy. Miễn có 1 chỗ share thơ tự sáng tác và học hỏi kinh nghiệm làm thơ của nhau là tốt rồi. Có 4 bài thơ ngắn mình làm cũng rất lâu rồi khi mà mình vừa bị thất tình. Hehe chuyện xưa rồi. Xin chia sẽ cùng mọi người:

Thất tình tứ tuyệt.
- Lãng Tử Khách -

1.
Tôi lỡ trao người một chữ tình
Ngờ đâu nhận lại một lời khinh.
Xót xa mới hiểu đời là thế
Rẻ lắm ba đồng, một chữ trinh ./.

2.
Từ lúc yêu người hãy nguyệt non
Thư tình một mảnh bé con con.
Lời hay ý đẹp nào đâu biết
Chỉ có lòng tôi dạ sắc son ./.

3.
Tôi đã biết yêu từ dạo ấy
Nên buồn nên khổ biết từ đây.
Bởi yêu là biết không mong lại
Tìm đến cô đơn, nghiệt ngã vây ./.

4.
Từ lâu tôi chẳng thấy mùa xuân
Yêu lắm nên nhiều nỗi mặc luân.
Chẳng biết ngập ngừng xuân sớm đến
Lập đông sương lạnh nỗi bâng khuâng ./.
 
Một bài thơ hay và trong sáng của LQV... đọc xong thấy yêu đời + yêu 1 ai đó ... mặc dù hơi vô hình :))


Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa

Tại sao cây táo lại nở hoa

Sao rãnh nước trong veo đến thế

Sao anh lại yêu em đến thế?

^ ^

hay thật ^^
nhưng rãnh nước có trong veo đâu?
 
Có thể ngày xưa nó trong, nước mưa chẳng hạn :D

Hôm qua xem Watchmen, hôm nay có đứa bạn add nick mà ko quen biết hỏi 1 bài về funeral, thế là moi lại The sound of Silence. Nhớ lại hồi trước từng làm bài này -.-!!!!

Nếu ngày mai, tôi không còn nữa
Hồn sẽ về đâu những cõi mơ?
Có còn vương lại những nỗi nhớ?
Hay đành tan biến chốn bơ vơ?

Ngày mai có phải ngày xa xôi
Nào ai biết đâu được cuộc đời.
Trái tim mệt mỏi bỗng chơi vơi
Một chốc vút bay, chẳng một lời.

Ngày mai, thân này về đất lạnh
Mình ta cô độc chốn vắng tanh
Hồn du rảo bước sao hiu quạnh
Có phải chăng đây, cõi yên lành?

Rồi ngay mai ấy, có ý gì?
U hoài, đau đớn, vụt tan đi
Tình đời bỗng chốc thành vô vị
Lạc bước, u mê chốn sầu bi...

Thân lạnh, hồn đau, ôi thời gian
Tất cả vụt trôi trong ngỡ ngàng
Ngẩn ngơ quá đỗi, vụt vỡ tan
Thì thôi đành thế, kiếp lỡ làng...

Sinh đời tay trắng, chết trắng tay
Tan theo mây gió công tháng ngày
Thân tàn ai nhớ có ai hay
Có còn đâu nữa, lúc vui vầy?

Đường đời tôi đó, không thể nào
Hồi kết u buồn như thế sao?
Tôi không muốn chết, không muốn đâu
Hãy cho tôi sống, Đấng nhiệm màu.

Hỡi đời tươi đẹp, ta muốn sống
Mặc kề đời đau chẳng màu hồng
Mặc kệ công sức chẳng thành công
Nhiệt huyết một đời, ta muốn sống!


Cái câu "Nếu ngày mai tôi chết" có vẻ được dùng cũng nhiều =)
 
Mộng

Cả đời chớ mãi đi tìm mộng
Sợ gặp mộng rồi liệu thích không
Hay mộng quấy dìm ta xuống mộng?
Bấy chừ thoát mộng cũng không xong.

Giờ đừng có ước xưa không mộng
Mộng đã ôm vào chớ bỏ không
Mộng chết mộng tàn có tiếc mộng?
Chập chờn giấc ngủ chẳng thong dong.
 
Chỉnh sửa cuối:
Từng làn gió thổi nhẹ qua khung cửa
Bé ngồi đây thơ thẩn một góc trời
Nhớ lại những kỉ niệm vui buồn cũ
Nhớ bạn bè , nhớ mái trường thân thương

Bé thầm khóc :" Đã xa rồi bạn nhỉ ?"
Xa tuổi thơ , bắt bướm , hái hoa
Bạn bè cũ nay mỗi người một ngả
Chẳng ai hay bé vẫn mong chờ

Vẫn tin vào thời gian quay trở lại
Nét mặt bạn bè , ai cũng tươi vui
Ngặt một nỗi thời gian trôi mãi
Có trở lại cũng chỉ là giấc mơ

Và cứ thế thời gian đi mãi
Đến một ngày ta gặp lại nhau
Sẽ chẳng nhớ ai là ai cả
Gặp mặt nhau không vui cũng không chào

Bé tự hỏi :" Bạn bè thân mà thế ,
Thì bạn thường không biết sẽ ra sao"
Chắc có thể khi gặp lại bạn cũ
Cau mày cau mặt :"Mặc xác mày"

Hỡi ôi , phải chăng đời là thế?
Không , không phải thế đâu
Tình bạn có lâu bền và vững chãi
Tuỳ thuộc vào tình cảm mỗi chúng ta

Có những chuyện trớ trêu như vậy đó
Ta quý bạn mà bạn chẳng quý ta
Cứ phớt lờ như không hề hay biết
Không thèm nghe , không nói cũng không nhìn

Bạn mà thế thì thôi đừng làm bạn
Thà làm người dưng để đỡ muộn phiền
Bé ngồi đó suy nghĩ về tất cả
Về những gì bạn đã làm cho tôi
 
Người xa.

Một sớm kia người đã mãi ra đi
Cho ai sầu khóc lệ bờ hoen mi
Thôi rồi! Tất cả đã đi vào đất
Kể từ đây ta mãi không thấy mặt.

Đây! một nén hương cho người được ấm lòng
Một chút rượu cho người đỡ chờ trông
Khúc nhạc xưa người từng nâng phím mãi
Nay ta gãy để cho người chỉnh lại.

Cơn gió lạnh từ đâu chập chờn đến
Là gió đó hay hồn người hiển linh
Nếu là người cho được thấy bóng hình
Mà bấy lâu ta nặng tình thương mến.

Rồi mai đây trên đường đời muôn nẻo
Biết bao giờ ta mới về lại đây
Cho ta- người cùng chia chén rượu cay
Dạo mấy khúc trách sao trời bạc bẻo

Ánh chiều tà lãng vãng gần nghĩa trang
Ta đi đây xin người vui nằm lại
Màu hoàng hôn nặng bóng xuống đồi hoang
Bước chậm buồn lòng còn vương vấn mãi.
 
Cuộc chơi

Dành dụm chắt chiu bao tháng ngày
Tưởng đâu rồi sẽ đổi đời đây
Ham vui một chốc mà tan sạch
Tay trắng lại hoàn kẻ trắng tay

Lẩn quẩn lòng vòng lẩn quẩn mãi
Đời người: rõ khổ, cứ vui say
Huy hoàng một phút đà cho sướng
Chi mãi lập lòe đom đóm bay.
 
Hỡi mười em chung một quê hương
chung một hầm đất chung đường cửa tử
chung một phút hóa thành bất tử
và đời đời đập một trái tim chung
(hok bít tên)
 
Về đâu

Ta chưa biết sẽ (đi) đâu về đâu
Bởi tại lòng đang nặng (một) mối sầu
(Thôi) cứ bước đi đi về phía trước
Chỗ dừng (ư?): vô định, hãy còn lâu.

Có thấy chăng sầu chạy dọc sóng lưng?
Có nghe chăng hơi thở cứ lừng khưng?
Có biết chăng con tim đang mỏi mệt?
Có đau chăng khi tình vừa chấm hết?

Phía trời xa thăm thẳm một màu xanh
Vừng mây trắng nhờ gió mãi lượn quanh
Chim chuyền cành cả bầy kêu ríu rít
Mà sao ta chỉ thấy đường mờ mịt.

Xin cho ta một con đường đi tới
Mau cho ta mái ấm để tìm về
Và tình yêu mà ta hằng vun xới
Kẻo ta điên ta xé đời trong mê
 
Kinh cầu trong mưa.
Hoàng Phủ Ngọc Tường

Mưa một trời hư không
Buồn đau sao muôn trùng
Mưa bay ngoài muôn trùng
Lòng sao như rỗng không

Hai hàng cây âm thầm
Nhớ một làn môi đỏ
Một cung mưa rất trầm
Nhớ hai người qua phố

Trôi trên hai nấm mộ
Một nghìn năm mông lung
Một nỗi khát vô cùng
Khô trên hai phiến đá

Gõ hai đầu âm dương
Một kinh cầu vô vọng
Gửi hai cành hoa trắng
Về một màu khói hương

Hai cánh chim bay về
Một tinh cầu đã tắt
Hai ánh sao sa mạc
Tan thành một cơn mưa

Trên tài hoa nhầu nát
Trên trần gian khói sương
Trên mặt người biến sắc
Mưa in dấu vô thường​

.

Và Sài Gòn vẫn những đêm gió mưa lạnh lẽo.
 
Tóc thề

Tóc thề buông xỏa ngang vai
Để cho ai lại ngất ngây lặng nhìn
Xin người hãy cứ lặng thinh
Nghe tim rõ đập tiếng tình tiếng yêu.

Ngắm ai ai cảm phiêu diêu
Đâu đây trong gió ít nhiều hương xa
Phải chăng tóc ấy ướp hoa
Hay là từ ở thịt da của người?

Người ơi chết mất người ơi
Chết khi mắt ngắm tóc người bay bay.
 
Cảm ơn các bạn vào đây chia sẻ thơ của mình :D
Gần đây không có sáng tác nào mới, xin post một bài thơ làm đã lâu vậy.

---

Quá nửa thu rồi

Quá nửa thu rồi Em biết không?
Khi nào bếp lửa cạn than hồng?
Ngày xanh còn lại bao mùa nữa?
Có chắc người ta vẫn nhớ mong?

Quá nửa thu rồi Em biết không?
Hay Em đã chọn kiếp không chồng?
Lỡ như có kẻ sang đòi cưới?
Em có ưng lòng qua đó không?

Quá nửa thu rồi Em biết không?
Tình Em có phải cháy trong lòng?
Tình Tôi chẳng biết nơi nào cháy
Nên cũng quay về con số không.

Cổ Dã Tử
 
Quên
Vũ Hoàng Chương

Đã hẹn với Em rồi, không tưởng tiếc
Quãng đời xưa, không than khóc gì đâu!
Hãy buông lại gần đây làn tóc biếc,
Sát gần đây, gần nữa, cặp môi nâu.

Đêm nay lạnh tìm em trên gác tối,
Trong tay em dâng cả tháng năm thừa,
Có lẽ đâu tâm linh còn còn trọn lối,
Để đi về Cay Đắng những thu xưa.

Trên nẻo ấy tơi bời, - em đã biết
Những tình phai duyên úa, mộng tan tành.
Trên nẻo ấy, sẽ từ muôn đáy huyệt,
Ái ân xưa vùng dậy níu chân anh.

Không em ạ, không còn can đảm nữa,
Không! nguồn yêu, suối lệ cũng khô rồi,
Em hãy đốt dùm anh trong mắt lửa,
Chút ưu tư còn sót ở đôi môi...

Hãy buông lại gần đây làn tóc rối,
Sát gần đây, gần nữa, cặp môi điên,
Rồi em sẽ dìu anh trên cánh khói,
Đưa hồn say về tận cuối trời Quên​
 
Nhạn lạc

Chim nhạn một đàn đương rẽ mây
Nhịp nhàng cánh lượn bạt về đây
A ha! thích thật! chưa từng thấy!
Kìa nhạn! sao nay đến chốn này?
 
(Thơ mà như hát)
Ánh mắt

Ánh mắt đắm đuối mãi nhìn thân tôi
Sục sạo tìm gì mà mãi không thôi
Chớ đốt cháy quá, người tôi nóng lắm
Bớt bớt lại giùm, tôi xin âm ấm.

Ấy ấy chớ có dừng nơi trái cấm
Trái ấy chín đâu mà người vội ưng
Hái vào sẽ thấy mấy giọt rưng rưng
Xé tan cõi lòng của người đấy nhé
 
Đứng Lên Em!

Thân tủi một mình em khóc thầm
Nuốt cay ngậm đắng nuốt hờn căm
Mắt hai dòng lệ nhòa khuôn mặt
Một tiếng than trời giận vẫn âm

Họ Sở thời nay nào đếm xuể
Dòng đen bến đục dễ trao nhầm
Nào em có phải là tiên thánh
Chọn được một người sống bách năm

Em hãy coi đây là nghiệm sống
Để không nông nổi không còn lầm
Quanh em còn khối người trai tốt
Đẹp cả bên ngoài lẫn nội tâm

Em hỡi! Đứng lên! Hãy đứng lên!
Cuộc đời đâu phải cứ màu đen
Chỉ đen từ lúc em bị phụ
Vẫn rạng ánh hồng đấy đó em.
 
Back
Top