Thôi đừng cãi nhau nữa , Trưong Phi ko thể so được với Tôn Sách , Quan Vũ nói với Tào Mạnh Đức rằng : " Người em của tôi là Trương Phi , có thể xông vào giữa đám quân trăm ngàn mà lấy thủ cấp của tướng giặc như 1 món đồ chơi ". Hay như chuyện lấy ngựa chạy đi chạy lại tung hoả mù đánh trúng tâm lý đa nghi của Tào Tháo là có quân đằng sau Trương Phi để rồi ko dám tấn công 1 mình Trương Phi ở phía bên kia Trường Bản ... Rồi cái gì nữa các bác động não xem , đó chỉ là tác giả muốn đề cao sự dũng mãnh cũng như bản lĩnh phi thường của ông thôi , hay hơn 1 chút nữa đó là lòng trung thành hết mình với anh Lưu Bị . cái đó hãy so sánh với những võ tướng khác như Lã Bố , Mã Siêu , Nguỵ Diên , Hứa Chử , Điển Vi ... bởi họ đều dũng mãnh phi thường và cũng rất trung thành ( đối với Hứa Chử, Điển Vi ) . Còn so với Tôn Sách , 1 lãnh chúa 1 vùng Giang Đông rộng lớn dưới trướng là Chu Du , Lỗ Túc , Cam Ninh ... Tôn Sách là 1 bức tường quá lớn người mà mọi người đều nể phục . Ko nên so sánh nữa , nói thật , mình chỉ hay băn khoăn giữa các đại tướng các bên xem ai hơn ai , hay các quân sư như Từ Thứ , Quách Gia , Ngoạ Long hay Phượng Sồ thì ai hơn ai . Sao lại so sánh 1 đại tướng của Lưu Bị với 1 chúa công vùng Giang Đông.