hêh ... sorry lần thứ 2 vì để mấy huynh đợi lâu, bài này tui type cách đầy tuần rồi bây giờ mới có thời gian pót lên, có thể hơi lạc hậu một chút, với tại tui save vào draft của Yahoo nên bây giờ copy lại bị lỗi font, có mấy chữ bị hư :
thành quả khoa học kỹ thuật không phải là chính kỹ thuật mà đa phần là sản phẩm nhưng nếu chính phủ chịu bỏ một khoản kha khá th́ bọn thương nhân cũng tự nhiên bán công nghệ. Một dẫn chứng do sử gia phương Tây sống thời Trịnh Nguyễn (đi truyền giáo) ghi :"Công nhân Đại Việt hoàn thành các tàu thủy châu Âu với một sự chuẩn xác và thẩm mỹ khó ai b́ kịp!".
chắc chắn là không rồi, v́ thương nhân có ai đi buôn kĩ thuật bao giờ ? Câu nói trên chỉ là nhận định của một người chứ đâu phải xu hướng của thời đại, bởi nếu đó là xu hướng th́ sao người phương Tây không đổ vào Việt Nam thời ḱ đó mà chỉ lác đác vài thuyền buôn ? V́ điều kiện của họ đâu có cho phép làm như vậy.
CM công nghiệp bắt đầu khi máy hơi nước (hoàn chỉnh) ra đời năm 1765 và phát triển liên tục, lan sang các nước Châu Âu nhanh chóng, như vậy th́ không thể cho rằng các quốc gia tư bản không có đủ hàng hóa xuất sang Đông Dương?
Máy hơi nước ra đời năm 1765 đánh dấu sự bắt đầu của CM công nghiệp đâu có nghĩa là các nước châu Âu ngay thời đó đă phát triển công nghiệp mạnh. Bằng chứng là nước Pháp, một trong những quốc gia đi đầu trong phát triển công nghiệp, khi cách mạng tư sản nổ ra, nông dân vẫn chiếm một tỉ lệ đông đảo nhất trong số các giai cấp của nước Pháp. Điều đó chứng tỏ công nghiệp đă phát triển nhưng chưa thế phát triển mạnh tới mức có dư đồ đem bán qua phương Đông. Chỉ có nước Anh thời ḱ này mới có thể có một nền công nghiệp phát triển vượt bậc, nhưng thị trường chính là châu Mỹ và châu Âu chứ có phải Á Đông ?
Hơn nữa, thị trường không có th́ sao bán hàng được. Ở châu Á lúc đó có bao nhiêu người sử dụng máy móc, đồ dùng của Tây Âu ? Hoạ may chỉ có giới quư tộc mới chơi sang, mua vài ba thứ đồ lặt vặt về trang trí trong nhà.
Sau này thậm chí đến nửa sau thế kỉ 19, thị trường chính của các nước đế quốc vẫn là thị trường trong nước và các đế quốc khác, chứ không phải thuộc địa.
Tôi có bảo phải phát triển ngay từ thời Gia Long đâu nhỉ tôi chỉ nói "nếu Gia Long chịu thực hiện chính sách mở cửa..." th́ ít ra con cháu ông ta sau này khỏi phải lấy cớ "tổ truyền" mà bế quan tỏa cảng
Có nghĩa là bạn đă khẳng định người cư xử không hợp thời là các vị vua sau chứ đâu phải Gia Long, đúng không ?
Thời nào của người nào th́ người ấy phải lo cho phù hợp chứ sao có thể dựa vào cha ông ?
chiến tranh châu Âu thời này không thể so với chiến tranh thế giới,
bạn nói đúng ở chỗ quy mô thời này không bằng quy mô thời đệ nhất hay đệ nhị thế chiến, nhưng kinh tế đời này cũng không bằng kinh tế 2 thời đại sau nên dù chiến tranh có quy mô nhỏ hơn th́ kinh tế cũng bị tàn phá nặng. Và cũng nhớ cho rằng đệ nhất thế chiến chính là chiến tranh châu Âu, chứ Mỹ, Phi, Á chỉ có lác đác vài trận nhỏ. C̣n đệ nhị đại chiến th́ chiến trường chính cũng là châu Âu, Nhật Mỹ cự địch trên Thái B́nh Dương tuy cũng ác liệt nhưng không bằng Mỹ-Anh-Xô đối nhau với Đức Ư ở Tây-Đông-Nam Âu.
, khi đó các quốc gia đều thiệt hại ít nhiều c̣n ở đây th́ tuy chiến tranh nhưng các đế quốc vẫn tiếp tục bóc lột thuộc địa,
câu này chỉ đúng với Anh trong thời ḱ này, c̣n các nước châu Âu khác th́ phải đợi sau 1850 mới đúng được.
Thời này th́ thuộc địa của Anh rộng mênh mông, giàu có không thể chối căi, nhưng Pháp sau năm 1753 (hay 1758, không nhớ rơ nữa, tức là sau chiến tranh 7 năm) mất hết thuộc địa vào tay Anh. Đức, Ư th́ chưa thống nhất, lúc đó chỉ là một mớ hỗn độn những nước nhược tiểu. Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Hà Lan th́ đă quá suy vong, chỉ giữ được thuộc địa một cách hời hợt (thật vậy, khi chiến tranh Napoleon nổ ra th́ Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha mất hết thuộc địa ở Nam Mỹ). Nga, Áo th́ đâu có truyền thống xâm lăng thuộc địa như Tây Âu, 2 nước này tuy là cường quốc nhưng không có thuộc địa.
Một điểm quan trọng nữa là như trên tui đă nói, ngoài nước Anh ra, công nghiệp các nước châu Âu khác cũng chưa phát triển mạnh đến mức có nhu cầu bóc lột nguyên/nhiên liệu phục vụ công nghiệp một cách ồ ạt ở thuộc địa.
Hơn nữa, cho dù đến cuối thế kỉ 19, thuộc địa vẫn chưa đóng một vai trò quan trọng trong sự phát triển kinh tế của các đế quốc, bằng chứng là Anh Pháp thuộc địa rộng mênh mông nhưng kinh tế thua xa Đức-Mỹ, rất ít thuộc địa.
Châu Âu không thể kéo nền kinh tế Châu Âu đi xuống được, bằng chứng là sau thời của Napoleon I th́ 1820, Pháp đă trở lại một cường quốc của Châu Âu, chỉ sau có Anh.
Pháp từ trước đă là một siêu cường bỏ xa các nước châu Âu khác, nhưng điều quan trọng là ở đây, sau chiến tranh Napoleon, đâu phải chỉ có mỗi nước Pháp là bị tàn phá, cả châu Âu cùng chịu chung số phận.
Với lại ai bảo đến năm 1820 Pháp đă trờ thành một cường quốc mạnh thực sự ? Ngoài cuộc chiến tranh độc lập của Hy Lạp năm 1821, Pháp-Anh-Nga liên hợp chống Thổ cứu Hy Lạp, th́ Pháp không hề có một hành động quân sự/ngoại giao đáng kể nào nữa. Ba mươi năm sau, cho đến tận giữa thế kỉ 19, Pháp mới thực sự "tái xuất giang hồ" khi hợp lực với Anh đánh Nga trong chiến tranh Crimea và bắt đầu xâm lăng Đông Dương. Riêng việc xâm lăng Đông Dương cũng mất hết 30 năm Pháp mới hoàn tất được. C̣n kinh tế th́ càng ngày càng thua kém các nước Tư Bản khác, thảm bại trước nước Phổ non trẻ trrong chiến tranh năm 1870.
V́ đă qua được thời kỳ cực thịnh nên xă hội Vn lúc đó đă sẵn sàng để bắt đầu một xă hội mới
Huynh thử nh́n Trung Hoa xem, chế độ phong kiến của họ cực thịnh từ triều Hán-Đường nhưng 1500 năm sau vẫn không thay đổi được. C̣n chế độ chiếm nô của phương Tây cực thịnh thời Pericles ở Athens và Hy Lạp nhưng 1000 năm sau La Mă sụp đổ th́ nó mới bị thay thế. Bản thân La Mă cực thịnh dưới triều Augustus nhưng cũng tốn hơn 400 năm mới đổ.
C̣n ở Tây Âu, TBCN tưởng chừng đă cực thịnh vào cuộc CM CN nhưng ngày nay mới thấy nó càng phát triển cao hơn nữa.
Đâu phải cứ cực thịnh là đổi được đâu.
Cái cơ hội để đổi mới là năm trong tay Tự Đức, sau Gia Long nửa thế kỉ, khi mà cách mạng CN
ĐĂ biến các đế quốc phương Tây thành những quốc gia công nghiệp hùng cường.
Tây Âu và Nhật Bản đúng là đều có nhận viện trợ của Mỹ, chắc chắn để chống Xô th́ Mỹ phải viện trợ cho Âu Nhật, nhưng Mỹ cũng đâu có ngu ngốc đến mức tạo ra 2 kẻ thù kinh tế c̣n nguy hiểm hơn Liên Xô nhiều là Tây Đức - Nhật Bản. Nếu không phải v́ 2 nước này bản thân họ khôn khéo th́ liệu có "qua mặt" anh cả Mỹ để đánh lại hắn không ? Nước Pháp không tự lo được ḿnh th́ liệu có dám đuổi Mỹ sang Brussels không ?
Và như bạn nói, Mỹ c̣n chi tiền cho các nước Á-Phi, nhưng v́ sao các nước này đều không trở thành NIC mà chỉ có Sing-Đài-Hàn và Hương Cảng ?
Đài Loan và Hàn Quốc th́ c̣n có thể vịn cớ là nằm ngay tiền tuyến nên nhận được nhiều viện trợ hơn. Nhưng Singapore th́ chắc chắn có giá trị chiến lược ,đối với Mỹ, thấp hơn Thái Lan và Philippines, sự thực là hầu hết các hoạt động quân sự của Mỹ ở Đông Nam Á đều lấy 2 nước này làm hậu phương chứ không phải Singapore, vậy mà nước này lại phát triển nhất Đông Nam Á ? Nếu bản thân họ không giỏi th́ liệu có thành cường quốc được hay không ?
Các nước Mỹ Latin, Phi Châu, Philippines cũng đều nhận viện trợ của Mỹ mà sao không có nước nào thành siêu cường ?
Chưa hết,Tây Âu - Nhật Bản nhận viện trợ của Mỹ, vậy Đông Âu, Việt Nam có nhận viện trở của Liên Xô hay không ? Cùng nhận viện trợ nhưng một bên trở thành siêu cường, vượt qua mặt cả Liên Xô, một bên nghèo vẫn hoàn nghèo, vậy sự hưng thịnh của một quốc gia là do quốc gia đó tự quyết chứ không phải do người ngoài giúp được.
chưa xây dựng thành công nhưng đâu có nghĩa là họ không xây dựng theo con đường XHCN? Chính sức mạnh ưu việt của CNXH, gắn kết năng lực toàn thể nhân dân lao động lại th́ hỏi Liên Xô làm sao từ một quốc gia yếu đuối thời Nga hoàng vươn lên thứ 2 thế giới, đủ tiềm lực đánh bại Phát Xít Đức? Rồi làm sao sau thiệt hại nặng nề của chiến tranh, họ tự ḿnh, xin nói rơ tự ḿnh (chứ không được viện trợ như Nhật, Tây Âu đâu) vươn lên đứng thứ 2 thế giới? Đó chính là sự ưu việt của nền kinh tế XHCN so với TBCN! Sự sụp đổ của nó là do sự thiếu căn bản vững chắc cộng với hướng phát triển nhiều sai lầm chứ không phải v́ XHCN kém hơn TBCN!
Thứ nhất, tui cũng đă khẳng định rằng Liên Xô sụp đổ chẳng có chứng minh được rằng CNXH thua kém CNTB hay không.
Thứ hai, Liên Xô rêu rao rằng họ xây dựng CNXH nhưng có thực sự làm được như vậy hay không ?
Về kinh tế, họ cố xây dựng theo hướng CNXH nhưng lại có đường lối sai lầm hoàn toàn kết quả là sụp đổ. Liệu chủ nghĩa XH có khuyến khích xây dựng kinh tế theo kiểu cô lập và quan liêu rồi dẫn đến sụp đổ hay không ?
Vế chính trị, quân sự, CNXH có quy định việc xây dựng chế độ chính trị độc tài khát máu kiểu Stalin hay không ? (chính các nhà lănh đạo Sô Viết sau đời Stalin, chủ tịch Liên Xô Khruschew th́ phải, là người lên án sự độc tài và tàn bạo của ông ta chứ không ai khác).
Về ngoại giao, liệu CNXH có khuyến khích một đường lối ngoại giao kiểu đế quốc như Liên Xô hay không ?
Nhân đây nói rơ luôn là Liên Xô về ngoại giao cũng là một đế quốc tham lam chẳng thua kém ǵ Mỹ.
Trước đệ nhị thế chiến, Stalin kí mật ước phân chia Ba Lan với Hitler.
Trong đệ nhị thế chiến, Đức chiếm Tây Ba Lan, Xô chiếm miền Đông.
Sau chiến tranh thế giới thứ 2, một nửa nước Ba Lan bị sát nhập vào Liên Xô theo đúng kịch bản của Sa Hoàng vài thế kỉ trước đó. Đông Đức phải cắt miền Posnan và Pomern cho Ba Lan để bù lại. Đông Phổ, thành Konigsberg, trước nay vẫn nằm trong tay người Đức, chưa bao giờ là một bộ phận của nước Nga, bỗng biến thành Kaliningrad, tiền tuyến của Liên Xô. Thành Lemberg (bây giờ gọi là Lvov, ở Ukraina) của Tiệp Khắc, trước thuộc Ba Lan, rồi Áo Hung, bây giờ về tay Liên Xô.
Vậy có khác nào việc chiếm đoạt thuộc địa của các nước Anh Pháp ?
Phần Lan giành độc lập từ tay Sa Hoàng khi cuộc CM tháng Mười nổ ra, th́ sau vài mươi năm yên ổn bỗng bị Stalin kéo quân sang xâm lăng, bức nước này phải dựa vào Hitler.
1980, quân Liên Xô ồ ạt đổ vào Afganistan, lật đổ chính quyền nước này, lập nên một chính quyền mới thân ḿnh. Vậy có khác những ǵ Mỹ đang làm ở chính quốc gia này hiện nay hay không ?
Họ ủng hộ Việt Nam chẳng qua là muốn lợi dụng nước ta để gây dựng ảnh hưởng ở Đông Nam Á và quan trọng hơn là đẩy lùi thế lực của các đế quốc khác, ở đây là Mỹ và Hoa. Cũng giống như Mỹ viện trợ cho Đại Hàn để nước này chặn Xô-Trung ở Triều Tiên.
Nước Việt Nam liệu có hiếu chiến đến mức tự nguyện mời hạm đội Liên Xô đến Cam Ranh để ra oai không ? Chẳng qua là bị ép buộc vào cái ơn nghĩa và an ninh mà thôi, hiệp định vừa hết hạn lập tức Nga bị đuổi khỏi Cam Ranh đấy.
Liên Xô là nước thứ hai công nhận sự độc lập của Israel nhưng khi thấy Israel lọt vào tay Mỹ th́ lại quay qua ủng hộ khối Ả Rập để diệt nước này.
Liên Xô ủng hộ Nasser lên làm tổng thống Ai Cập trong khi ông này ra tay đàn áp đảng CS Ai Cập.
Từ trước đến nay, bất chấp chế độ chính trị (chế độ XHCN chưa tồn tại nên không biết được), một cường quốc luôn luôn trở thành một đế quốc, Liên Xô cũng không ngoại lệ
Với những chính sách sai lầm, hiếu chiến như vậy liện Liên Xô có phải là một h́nh tượng XHCN mẫu mực ?
Việc tự lực xây dựng được một nền kinh tế hùng mạnh như vậy cũng khiến người ta phải khâm phục, nhưng làm được mà không giữ được âu cũng chẳng đưa đến đâu, chỉ để lại một nước Nga loạn lạc như bây giờ.
Huỳnh cũng đừng có dựa vào dân số, với một đường lối phát triển đúng đắn th́ dân số là một mối lợi cho kinh tế đấy.
Dân số đông đúng là một điểm đặc trưng của các nước đang phát triển, nhưng không phải v́ dân số đông mà các nước này là các nước đang phát triển. (Mật độ dân số của Nhật c̣n cao hơn của Việt Nam đấy nhé)
Nước Singpore đă nhỏ th́ lại phải càng cần dân số để duy tŕ sản xuất.
Việt Nam dân số đông quá là một điều bất lợi cho sự phát triển xă hội nhưng lại là một lợi thế cực lớn về kinh tế.
Huynh có bao giờ hỏi v́ sao các nước Âu Mỹ tự dưng bỏ tiền vào xây dựng các nhà máy sản xuất ở Việt Nam đâu. Dĩ nhiên lư do chẳng phải là tŕnh độ lao động của công nhân Việt Nam cao hơn công nhân Âu Mỹ mà lư do chính là về dân số đó.
Dân số đông th́ dụ năng xuất sản xuất thấp nhưng số lượng sản phẩm vẫn nhiều. Đó là một.
Thứ hai là nhân công đông th́ tiền công rẻ, chi phí sản xuất rẻ, điều này là hiển nhiên phải không ?
Thứ ba, dân số đông th́ thị trường tiêu thụ lớn. Sản xuất ra hàng hoá cốt là để bán mà thôi.
Tài nguyên thiên nhiên cũng là một điều quan trọng, nhưng có nguyên liệu mà không có người khai thác, sản xuất và sử dụng th́ cũng là phế phẩm mà thôi.
Đây là điều mà Âu Mỹ Nhật thèm khát ở các nước đang phát triển.
Bây giờ nói đến chuyện thiệt hại của Nhật và Việt. Về vật chất th́ tui đă nói rồi, huynh làm ơn coi lại. Phần này trả lời cho bài viết của bạn Quansubaolong luôn/
5 trái bom hạt nhân thả xuống vùng rừng núi và một hai xí nghiệp nhỏ liệu có thiệt hại lớn bằng 2 trái bomb thả xuống hai thành phố công nghiệp hiện đại hay không ? (hy vọng huynh không cho rằng Hà Nội và Hải Pḥng là hai thành phố công nghiệp hiện đại trước năm 1990)
Đó là chưa kể số bomb thả xuống Tokyo so ra lớn hơn quả bomb nguyên tử thả xuống Nagasaki nhiều, và Tokyo cũng là một thành phố công nghiệp bậc nhất thế giới.
Khí tài quân sự thì còn chênh lệch hơn nhiều, vũ khí của Việt Nam là do Liên Xô cung cấp, gần như là miễn phí hoặc bán với giá rất rẻ, trrong khi Nhật phải tự mình nhập nguyên liệu về sản xuất. Hơn nữa, tất cả những gì VN có là xe tăng, pháo và các loại súng, hải quân, đơn vị "đắt đỏ" nhất,rất yếu kém, không quân cũng không phải là mạnh (trận ĐBP trên không ta thắng đuo75c chủ yếu là nhờ tên lửa đất đối không và pháo cao xạ nhé).
Tính ra thì giá trị nhất mà ta có về vũ khí là các sư đoàn xe tăng. Nhưng liệu một sư đoàn chiến xa có đáng giá bằng một trong năm hàng không mẫu hạm, cùng với 50 máy bay của nó, bị đánh chìm ở Midway không ? hay bao nhiêu xe tăng thì mới đổi được một siêu thiết giáp hạm Yamato ?
Về vật chất Việt Nam thiệt hại ít hơn Nhật nhiều.
C̣n về con người, xin lỗi, nói ra điều này đau ḷng nhưng huynh buộc tui phải nói ra.
Quả bomb hạt nhân rơi xuống Hiroshima giết 140000 người tại chỗ và 60000 người nhiễm phóng xạ, quả bomb rơi xuống Nagashaki cũng giết chừng đó người, nhưng trong một đợt rải thảm xuống Tokyo của không-hải quân Mỹ năm 1945 giết 225000 người.
Chiến tranh Việt Nam giết 3 triệu người Việt trong 15 năm, đệ nhị thế chiến cũng giết 2 triệu người Nhật trong 6 năm chiến tranh.
Không nói đến phương diện tinh thần, nhân văn, chỉ xét trên phương diện kinh tế, năng xuất, mười người nông dân Việt Nam thời đó liệu có đáng giá bằng một người công nhân Nhật Bản hay không ?
Bạn nói Nhật giàu nhở lái súng, trước hết là thấy hiện nay trong giới buôn vũ khí có tên của Mỹ, Nga, Pháp, Đức chứ không thấy Nhật được nhắc tới như là một cường quốc trrong việc này, việc nói mà không đưa ra chứng cứ chắc không thuyết phục được.
Sau nữa là nếu Nhật làm giàu được bằng cách đó thì vì sao Việt Nam không làm được ?
Ngồi đọc lại thấy đống chữ viết về dân số, thiệt hại, CNXH này kia thì nhận ra là nó không liên quan đến chủ đề nữa, tiến thêm vài bước nữa thì có khả năng đụng đến chuyện chính trị đương thời của nước nhà, điều đó e là không hay, do đó nếu các huynh muốn tranh luận tiếp thì tui sẽ theo thôi, nhưng thấy là ta nên quay về chủ đề chính thì hơn.