sol
Donkey Kong
- 14/7/04
- 456
- 0
Nguyễn Huệ đã đánh thắng quân Xiêm trên đất Việt, nhưng không có bằng chứng nào có thể khẳng định ngài có thể đánh bại quân Xiêm ở nước ngoài, ta không thể chắc chắn về điều này được.Còn quân Xiêm La, Nguyễn Huệ hoàn toàn có khả năng đánh bại bại nước đó.
Việc đánh trận trên đất mình với đất người rất khác nhau, không thể nói mình thắng ở đây thì ở đó cũng thắng được. Đánh trên đất mình, mình được tự nhiên + con người đứng về phía mình, còn đánh trên đất người thì 2 thứ đó đừng nói là đồng minh, chỉ sợ là kẻ địch của mình mà thôi. Nước Mỹ khuynh đảo thế giới mà vẫn đại bại ở VN đó thôi.
Tất nhiên là không, nhưng cái Quang Trung có thể làm được khác rất xa so với Gia Long. Gia Long mở đầu chính sách bế quan toả cảng, chủ trương bảo vệ quyền lợi cho tầng lớp PK, chính điều này làm cho các vua triều Nguyễn đời sau không thể nào cải cách cho dù họ muốn (thực tế là họ không hề "muốn" do sự giáo dục của triều đình PK và "tư tưởng Gia Long") còn QuangTrung thì có thể như DS nói, mở ra một hướng phát triển hiện đại, dọn đường cho nền kinh tế hàng hoá TBCN xuất hiện và cho dù ông không thể biến nước ta thành ngay một nước TB thì chỉ khoảng 50 năm sau nước ta cũng đã có thể có một nền kinh tế TBCN phát triển cùng với tầng lớp TS dân tộc đông đúc, đây chính là cái khá năng thay đổi một xã hội của người cầm quyền như Đạo Quang của TQ (nhưng rồi thất bại do các thế lực thủ cựu), Meiji của Nhật Bản => vai trò của cá nhân kiệt xuất trong vận động lịch sử.
thứ nhất là vua Quang Trung chưa hề nghĩ một cách nghiêm túc đến chuyện giao thiệp với nước Pháp như thế nào nên ta không biết được liệu ngài có thi hành chính sách bế quan hay không nếu giả sử ngài dẹp được hết các đối thủ trong nước.
thứ hai, Quang Trung có thể cải cách đất nước tiến được một chút, nhưng bước tiến này sẽ không lớn để có thể phát triển nền Ktế TB ở VN trong vòng 50 hay 100 năm được, lý do vì sao thì bạn có thể đọc lại 2 bài tui post ở trên. Bằng chứng thực tế là nước ta đã phát triền ktế TB trong suốt 150 năm qua cho đến bây giờ, mặc dù có một số quảng đứt đoạn, nhưng bù lại lại được ảnh hưởng bên ngoài tác động rất mạnh, nhưng vẫn chưa xây dựng được một nền ktế tư bản (ktế thị trường) thật sự.
Nếu tui nhớ không lầm thì lúc Quang Trung lâm chung ông đang lên kế hoạch đối địch với Thanh triều về Lưỡng Quảng và không thấy tài liệu nào nói về việc Quang Trung có ý định bình định phương Nam mà để Gia Định và Quy Nhơn lọt hẳn vào tay Nguyễn Lữ và Nguyễn Nhạc, trong đó có 1 lần Nguyễn Nhạc còn kéo quân đánh Phú Xuân nữa.Quang Trung đang hoạch định, chưa kịp giải phóng miền Nam thì đã đột ngột qua đời, ấy là tại số trời không giúp chứ nào phải quang Trung không làm được?
Chuyện người dân ủng hộ ai thì không nói lên người đó chính nghĩa và thương dân hay không, cũng chẳng nói lên khả năng thành công hay thất bại của chiến dịch, cứ nhìn chuyện dân Bắc kỳ giúp quân Thanh, người miền Nam (và cả con cháu bọn phản động Cộng Hoà hiện nay) theo Mỹ Ngụy là biết cả.
Vậy hoá ra chẳng nói là việc người dân ủng hộ vua Quang Trung cũng chẳng thể nói là chính nghĩa hay thương dân ?
quyền lợi tập thể mới là mục đích phục vụ của một nhà nước chân chính
có lẽ bạn chưa học triết học Marx-Lenin, nếu vậy bạn có thể tham khảo một số sách về triết học của 2 người này, trong đó có định nghĩa về nhà nước và mục tiêu của nó. Đọc xong bạn sẽ hiểu là tui nói đúng hay sai.
bế quan toả cảng không pảhi để bảo vệ độc lập chủ quyền mà hoàn toàn để bảo vệ quyền lợi kinh tế của giai cấp PK, nếu thực sự muốn bảo vệ độc lập chủ quyền thì họ phải biết mở rộng giao thương, quan hệ hoà hiếu với các nước thực dân: điều này thể hiện rõ qua mục đích mà nước ta xưng thần với phương Bắc: không phải vì sợ mà chính là vì không muốn chọc giận họ và cũng muốn dựa vào họ để phát triển kinh tế + sức mạnh quốc phòng!
Thứ nhất, việc bế quan toả cảng để bảo vệ quyền lợi của giai cấp thống trị, điều đó là đúng và hợp lẽ tự nhiên bởi một nhà nước bất kì chế độ nào, luôn luôn bảo vệ quyền lợi cho giai cấp thống trị. Trong trường hợp này, có một quyền lợi chung của tất cả mọi người Việt Nam, đó là chủ quyền.
Thứ hai, mở rộng quan hệ hoà hiếu với các nước thực dân là điều không tưởng. Việc hoà hiếu hay không không phải chỉ mình muốn mà được. Sở dĩ Trung Hoa chấp nhận hoà hiếu với VN (thực tế là coi VN như 1 nước chư hầu) là do họ đã bao nhiêu lần bại trận trên đất VN nên mới chịu thôi.
Còn nước Pháp, sau Đà Nẵng, Gia Định, triều Nguyễn phải nói là đã thần phục nước Pháp nhưng Pháp có để yên cho Bắc Kì và Phú Xuân không ?
!