Mấy bài hát xưa tác giả viết như dồn hết tâm tư tình cảm vào mới ra những tuyệt tác để đời vượt thời gian. Còn cái lũ ôn vật nào nhạc sĩ nào ca sĩ teen giọng thì thều thào thều thào, 9 anh 10 chị tưởng như mười mấy khuôn mặt khác nhau ai dè cứ như cái bánh đúc i chang nhau. Lên sân khấu mà cứ tưởng mình vào vũ trường nào lắc mông lắc đít, show boobs show tít, lộ ngực lộ xịp tá lả. Mình nói không phải chứ các chị ấy so với mấy bé Mỹ, Nhật thì chỉ đáng xách dép, còn như làm vậy để khiêu khích anh em thì lầm rồi, chỉ cầm 2 xị/ giờ là được như ý chứ chẳng phải ngắm rồi ức chế bỏ m ra. Cũng may con trai VN người nhỏ thó, chứ nếu ngang 4.5 dài 16 thì có khi lại thể hiện cho bằng chị bằng em thì bỏ m những khán giả trong sạch và tinh khiết như mình. Giọng hát, lời ca nghe qua là biết đ' có trường lớp nào dạy dỗ, đực thì về nhà bố mẹ lăn lóc ra xin tiền tự lăng xê hot boy hot gay, còn giống cái thì ra đường lên giường nằm ngửa dạng 2 chân để nhờ người khác lăng xê đung đưa lên. Lại thêm cái môn đạo nhạc rất là tài, *** có bản quyền lại thêm cái trình độ học vấn chữ với nghĩa nhét vừa khít lỗ đít tụi học sinh THCS. Nhạc sĩ thời xưa viết lời và nhạc vô cùng tự nhiên hài hòa thành 1 thể để gọi là 1 tác phẩm âm nhạc, còn "nhạc sĩ" thời nay lại lấy cái giai điệu có sẵn của nước ngoài về cố gắng chèn ép cho khít chữ rồi công bố 1 tác phẩm "nghệ thuật" mới ra đời, nghe chối đ' chịu được. Mình thề 10/10 người có não sau khi nghe cái thứ "tác phẩm" đó và so với cái nguyên bản sẽ có cùng nhận xét với mình. Cái thứ nhạc rẻ tiền ấy không biết tại sao lại cứ rôm rả suốt ngày trong hẻm ngoài xóm ở khu phố mình suốt. Mình cứ tưởng chỉ những người ở núi cao biển xa, hang sâu không tiếp cận được với CNTT, mạng miếc, internet thì mới nuốt nổi chứ?
Đó là lí do tại sao từ nhỏ đến lớn những bài nhạc trẻ nghe trọn bài đếm trên đầu ngón tay, mà nếu nhiều hơn chắc chỉ thêm ngón chân là cùng.
Lấy vài ví dụ về những bài nhạc xưa mình cho là bất hủ:
Dư âm - Nguyễn Văn Tý
[spoil]Đêm qua mơ dáng em đang ôm đàn dìu muôn tiếng tơ
Không gian trầm lắng như âu yếm ru ai trong giấc mơ
Mái tóc nhẹ rung, trăng vờn làn gió
Yêu ai anh nắn cung đàn đầy vơi đôi mắt xa vời
Anh yêu tiếng hát êm như lời nguyền đẹp bao ước mơ
Anh như lầu vắng em như ánh trăng reo muôn ý thơ
Muốn nói cùng em đôi lời trìu mến....
Tim anh băng giá đang nhại ngùng câu năm tháng mong chờ
Hẹn em từ muôn kiếp trước
Nhớ em mấy thuở bạc đầu
Anh đã âu sầu vì đường tơ vương vấn
Em để cung đàn đưa anh về đâu ?
Dư âm tiếng hát reo lên trong lòng anh bao nhớ nhung
Đê mê lòng nhớ đêm qua giấc mơ môi em hé rung
Anh muốn thành mây nương nhờ làn gió
Đưa anh tới cõi mơ hồ nào đây muôn kiếp bên nàng. [/spoil]
Lệ đá - Trần Trịnh
[spoil]Hỏi đá xanh rêu bao nhiêu tuổi đời?
Hỏi gió phiêu du qua bao đỉnh trời?
Hỏi những đêm thâu đèn vàng héo hắt
Ái ân bây giờ là nước mắt
Cuối hồn một thoáng nhớ mong manh
Thuở ấy tôi như con chim lạc đàn
Xoải cánh cô đơn bay trong chiều vàng
Và ước mong sao trời đừng bão tố
Để yêu thương và nhiều gắn bó
Tháng ngày là men say nguồn thơ
Tình yêu đã vỗ cánh rồi, là hoa rót mật cho đời
Chắt chiu kỷ niệm dĩ vãng, anh nhớ gì không anh ơi?
Mầu áo thiên thanh thơ ngây ngày nào
Chiều khuất trong mưa mưa bay dạt dào
Đọc sách thơ xưa một trời luyến tiếc
Nhớ môi em và màu mắt biếc
Buổi hẹn hò trăng soi đầu non
Tình yêu đã vỗ cánh rồi, là hoa rót mật cho đời
Chắt chiu kỷ niệm dĩ vãng, anh nhớ gì không anh ơi?
Mầu áo thiên thanh thơ ngây ngày nào
Chiều khuất trong mưa mưa bay dạt dào
Đọc sách thơ xưa một trời luyến tiếc
Nhớ môi em và màu mắt biếc
Buổi hẹn hò trăng soi đầu non
Đọc sách thơ xưa một trời luyến tiếc
Nhớ môi em và màu mắt biếc
Buổi hẹn hò trăng soi đầu non
[/spoil]
Cát bụi - Trịnh công Sơn
[spoil]Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
Để một mai vươn hình hài lớn dậy
Ôi cát bụi tuyệt vời
Mặt trời soi một kiếp rong chơi
Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
Để một mai tôi về làm cát bụi
Ôi cát bụi mệt nhoài
Tiếng động nào gõ nhịp không nguôi
Bao nhiêu năm làm kiếp con người
Chợt một chiều tóc trắng như vôi
Lá úa trên cao rụng đầy
Cho trăm năm vào chết một ngày
Mặt trời nào soi sáng tim tôi
Để tình yêu xay mòn thành đá cuội
Xin úp mặt bùi ngùi
Từng ngày qua mỏi ngóng tin vui
Cụm rừng nào lá xác xơ cây
Từ vực sâu nghe lời mời đã dậy
Ôi cát bụi phận này
Vết mực nào xóa bỏ không hay[/spoil]
Hạ Trắng
[spoil]Gọi nắng trên vai em gầy đường xa áo bay
Nắng qua mắt buồn lòng hoa bướm say
Lối em đi về trời không có mây
Đường đi suốt mùa nắng lên thắp đầy
Gọi nắng, cho cơn mê chiều nhiều hoa trắng bay
Cho tay em dài gầy thêm nắng mai
Bước chân em về nào anh có hay
Gọi em cho nắng chết trên sông dài
ĐK:
Thôi xin ơn đời trong cơn mê này gọi mùa thu tới
Tôi đưa em về chân em bước nhẹ trời buồn gió cao
Đời xin có nhau dài cho mải sau nắng không gọi sầu
Áo xưa dù nhàu cũng xin bạc đầu gọi mải tên nhau [/spoil]
Phượng Buồn
À mà hình như topic đang nói về nhạc "zdàng", lạc đề m nó rồi.
box âm nhạc có tính bài à @_@