Có ai biết hôm nay tôi đã thất vọng thế nào đâu ? Đâu ai quan tâm ?
Tôi biết điểm yếu của mình , vì thế mới tìm mọi cach để bù đắp , để k cảm thấy thua thiệt với bạn bè, k cảm thấy nhục nhã với đám bạn , k cảm thấy buồn về bản thân !!
Tôi học, và dường như chỉ muốn học thôi mà, sao k cho tôi học thêm nữa chứ , sao lại cấm k cho tôi học 2 chỗ cùng lúc trong khi tôi có thể học. Nếu k đc thì tôi cũng tự biết rút ra mà , chí ít điều tôi cầu xin là cho tôi 1 chút thời gian 1 chút thời gian để tôi có thể chứng minh rằng sẽ k lãng phí 1 chút thời gian và tiền bạc nào cả cho việc học này .
Nhưng sao cứ luôn bác bỏ mọi ý kiến , quan điểm của tôi thế , có còn tôn trong tôi k , còn xem tôi như con k ? Cái áp lực của điểm cao đang nghiền nát tôi ra thành từng mảnh vụn này và tôi vẫn đang cố gắng đứng - và - đi để khiến k ai phải cảm thấy thất vọng về tôi nữa , có ai hiểu k ?
Rồi lúc tôi bị điểm kém , lại nói tôi mải chơi bời mà k lo học .
Đời lắm lúc thật lạ lùng, dường như luôn tìm cách đẩy chúng ta đến tận cùng bờ vực của sự thất vọng để cho chúng ta thể hiện hết ý chí ngoan cường của mình , còn k .. sẽ nhảy xuống bờ vực đó !