Nhật kí online ! (tính đến 15/12/2009)

Nhìn lên thì chẳng bằng ai
Nhìn xuống thì chẳng thấy ai ngoài mình
 
nhân tình thế thái ko ai khõe hơn ai , chỉ có khổ hơn và đau đớn hơn ...............
 
Lần đầu tiên , trong 1 ngày a ko nhìn e:(
 
Về nhà ngủ gục >.<
quên đem sao may mắn.
Ngồi ở mobifone chờ lâu kinh dị.
Bu đi chơi bỏ iem :(
a có những đêm dài và mệt mỏi. A ngủ ngon. Hẹn a tuần sau mình gặp.
Bad day ¤ daniel powter ¤
mình sẽ còn lại bao nhiu thời jan nhỉ? Mơ hồ quá, chơi vơi quá.
Ai lại rước ta đi ih :((
 
24/12/2009 Goodbye Vietnam.
 
Mình không có bạn gái, đó là sự thật. Và mình hiện không yêu ai, đó cũng là sự thật!
 
Ghét mấy tên con zai hum nay bỏ tui đi uống rượu >:P
 
Sai đồng phục .

Triễn lãm sách .

XGame .

Metro .

Cuối cùng cũng về đc đến nhà =________=

Sắp tới giờ phải đi ngủ mà k ngủ nhưng phải ngủ nhưng k ngủ =________=

Điện thọai còn 11 đồng . K phải 22 hay 43 =___________=

Ngày kì cục .
 
1 chai rưỡi
í hị hị :-*
 
Cuộc sống vô tận như một chuỗi số vô hồn.
1 là vui. 0 là buồn. Cứ 1 rồi lại 0.
Sau cuối cũng chỉ còn lại mình ta với ta.
Ngay lúc này đây. Người mình cần xin lỗi nhất...
Bác.... Cho phép cháu được một lần gọi bác là mẹ.
Con xin lỗi mẹ !~
Cháu thực sự rất rất muốn có một người mẹ như bác. Nhẹ nhàng. Chăm lo cho các con. Một người mẹ bình thường thôi...
Cháu xin lỗi bác. Vì cháu không thể. Không thể chấp nhận lấy một người vợ như mẹ cháu...



Phím piano cứ ngân. Cứ vang. Đánh vào khoảng không những nốt nhạc du dương.
Dường như vô cảm. Vô cảm với mọi thứ.
Quyết định cắt bỏ cuộc sống của mình. Quyết định chấm dứt hơi thở của trái tim.
Luôn luôn là một quyết định rất khó khăn. Trước. Và sau phút ấy. Mọi thứ là vô nghĩa.
Hoàn toàn vô nghĩa. Trừ một mình ta. Ta đứng đối diện với trái tim của mình. Tay cầm dao.
Dần dần tiến lại gần. Tim ta thắt lại vì sợ. Tay run rẩy. Nhưng ta vẫn phải cắt. Phải cắt.
Vì trái tim của ta quá đau rồi... Phải tự tay giết chính mình.


Đã chết....
 
Từ trước giờ tôi chẳng bao giờ tin vào một "đơn vị" thần thánh nào cả.
Tôi sống bằng khả năng và sự tự tin của mình.
Nhưng đôi khi tôi lại thấy mình yếu đuối cần che chở, có ai che chở cho tôi giữa dòng người xa lạ?
Sắp mừng Chúa giáng sinh!
Mong rằng một ngày nào đó tôi sẽ tin rằng có Chúa luôn theo dõi tôi và che chở cho tôi.
 
Có thể tin rằng có 1 ai đó luôn che chở cho mình, nhưng đừng quên rằng chỉ có mình mới có thể cứu lấy mình.
 
hix, bỏ gái theo giai mà bị warn, ức wá :((
 
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên đống sh~t khô :">

Dạo này thơ văn lai láng quá :"> .

Ngày mai giấy tờ về . Nhìn mẹ vui, lại cảm thấy buồn . Giá như mình lớn hơn 2t, lúc đấy sẽ tự lực mà sống :-< . Nhưng cuộc sống k phải của riêng iem :-<

Đúng là chả nên tin ng nào cả . Đừng để em thấy mặt anh nữa , thế nhé . :-h
 
1 chút bùn,1 chút nhớ, 1 chút giận, 1 chút mặc kệ, 1 chút chán nản.. và hơn 1 chút cô đơn..
 
Vậy là mình đã có một cơ hội mới, nhưng đó là cơ hội để mình quên được hình bóng kia để tìm hạnh phúc khác, hay rồi phải đau khổ một lần nữa.
 
Điểm thi ko có em nào dưới 7. Đc đón X-mas rồi.
Cũng chỉ là 1 ngày bt thôi nhỉ?
 
Lâu chưa say phải không mày ? Tao đi tìm mày lâu rồi đó cái phần đã chết của tao ! Coi nào quay lại đây uống với tao một bữa đi nào ...Tao muốn tao và mày cùng say
 
#:-s hôm nay bão tí nữa là chết rồi , may quá !
 
Back
Top