Nhật ký online ! Ghi nhớ cảm xúc mỗi ngày của bạn

Ngày cuối, ko buồn cũng ko vui. Nói chung là cảm thấy có cái gì đó ko trọn vẹn trong lòng mình. Bạn bè cũng ko thân nhau là mấy, có mỗi thằng bạn chí cốt thì ngày nào cũng gặp, học thêm cũng gặp rồi. Haizzz. Nhớ hồi cấp 2 ngày chia tay nhau thật là đậm ko khí của tình thương, lên cấp 3 thì cứ trơ ra như đá.

Damn it.
 
Dạo này người mệt mỏi quá, phải chăng là hậu quả của những đêm thức khuya, ngủ ít :|
 
Gọi điện cho Hoa Hướng Dương xin việc mà chả thấy nó bắt máy :-<
Khổ =.=''
Hết tháng này mình coi như xong buổi sáng, có thể đi làm được rồi nhưng cơ bản là vấn đề học hành vẫn chưa xong nên trong lòng lúc nào cũng phân vân và nao nao.
Lại suy nghĩ linh tinh nữa rồi.
Hết tháng có khi lại có thông tin nhiều việc làm khác.
Cố lên!

Hôm nay anh đi cả ngày, em lại đi học về sớm :P
Hóa ra anh bỏ em ở nhà cả ngày mất.
Tối chạy về sớm với em :P
A y e :x
 
Dẫu biết rằng cố quên là sẽ nhớ, nên dặn lòng cố nhớ để mà quên.

Biết là thế, nhưng làm không có được.

Cái gì không thuộc về mình, thì sẽ mãi mãi không là của mình.

Vậy thì tại sao anh lại không thể quên em?
 
Hôm qua shock sợ quá zz.....Truyền tí đạm vào mà shock run cầm cập :-<
 
- Hôm nay vui . Haha . Vui từ sáng tới giờ .

- Mình lại ôm mic . Lại dành mic . Hư quá đi ^^~

- Thích cái ngày hôm nay quó đi ^^~ . Hê hê hê .

- " Em nhớ anh , anh yêu à ... ^^~ "


Ngủ ngoan cả nhà nhá :-*​

Á á . Mưa nữa . Thích quó đi ^^~ " Anh yêu , mưa nữa này :-* " [ Hâm mất :)) ]
 
Sắp tới là ngày cuối cùng.

Buồn, man mác, nhè nhẹ...

Sắp phải bỏ qua một cái thói quen cực kì quan trọng, sắp mất hết không khí của những ngày tháng qua.

Sắp mất đi một thứ thì mới biết nó quý giá như thế nào. Nên khóc hay nên cười ? Không thể khóc.

Xa rồi ư... haizzzz..... Hụt hẫng

Em à, anh xin lỗi em nhá.

Nhiều cảm xúc đan chen quá, nói gì đây, ngồi gặm nhấm nó vậy.
 
Một đêm bước chân về gác nhỏ
chợt nhớ đóa hoa Tường Vi
bàn tay ngắt hoa từ phố nọ
giờ đây đã quên vườn xưa

Một hôm bước qua thành phố lạ
thành phố đã đi ngủ trưa

Đời ta có khi là lá cỏ
ngồi hát ca rất tự do

Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà
từ những phố xưa tôi về

Ngày xuân bước chân người rất nhẹ
mùa xuân đã qua bao giờ

Nhiều đêm thấy ta là thác đổ
tỉnh ra có khi còn nghe

Một hôm bước chân về giữa chợ
chợt thấy vui như trẻ thơ

Đời ta có khi là đóm lửa
một hôm nhuốm trong vườn khuya
vườn khuya đóa hoa nào mới nở
đời tôi có ai vừa qua

Nhiều khi thấy trăm ngàn nấm mộ
tôi nghĩ quanh đây hồ như

Đời ta hết mang điều mới lạ
tôi đã sống rất ơ thờ

Lòng tôi có đôi lần khép cửa
rồi bên vết thương tôi quì
vì em đã mang lời khấn nhỏ
bỏ tôi đứng bên đời kia
 
Ngày cuối cùng rồi ... chia tay rồi ... thời học trò ...
Chẳng kịp để trân trọng tình cảm ... chẳng kịp tâm sự cùng thầy cô ... chẳng kịp ôm mấy đứa bạn thân 1 cái thật lâu ... chẳng kịp xin lỗi hay cảm ơn ... chẳng kịp thổ lộ với người ấy ...
Sau này ... còn có thể ngồi vào cái chỗ quen thuộc ấy ... còn có thể lăng nghe thầy cô giảng bài ... còn có thể ngắm nhìn bạn bè ... còn có thể thốt lên câu "Đi học thật là chán" ...
3 năm ... quá nhiều hồi ức ... quá nhiều tình cảm ... quá nhiều lưu luyến ...
 
Tàn nhẫn , mình trở nên tàn nhẫn với bản thân và mọi người xung quanh như thế từ lúc nào
Một vụ va chạm xe khiến cho người ta bị té , vẫn chạy , vẫn lao đầu về phía trước bỏ mặc và cố tình không chú ý đến họ !Trời mưa thật lớn , họ ngã xuống đó , không quay xe không một lời thăm hỏi ! Chạy như sợ họ sẽ đuổi theo mà đánh......Sợ !Không sợ
Chỉ một phút quay đầu và những lời nói xin lỗi mà vẫn không làm đc !
Dường như mình đã trở nên tồi tệ , tồi tệ.......Tính tình nóng nảy
Nhìn suốt chặng đg dài trong những tháng ngày mình đi qua ! Mình có đc gì ? Có đc chi? Và làm gì cho bản thân mình ?
Chưa ..............Trở nên xấu xa như vậy từ lúc nào
Biến chất ! Bản chất của mình là như vậy sao?
Bỏ mặc người bị nạn mà đi ........Đâu rồi thằng nhóc sẵng sàng quăng cả chiếc xe đạp để nhảy vào đỡ một người gặp tai nạn để rồi thất thểu đi về .......Mình đã ác độc với bản thân mình từ lúc nào?
Từ ngày gặp em?
Không !
Từ ngày xa em ?
Không !
Từ ngày mà mình nhận biết đc rằng giá trị vật chất nó lớn xiết bao ........Mất lòng tin và tình yêu đã trở thành điều xa xỉ...........Mình phải sống ra sao và thế nào đây
 
Nghe Đợi ánh sao rơi bất chợt cảm thấy 1 tí cảm xúc. Nghe có cảm giác hơi buồn buồn, thích ngồi nghe mãi thế thôi...
Dạo này trời mưa mà chẳng còn cảm xúc gì nữa, vô cảm.
Gần thi rồi, mà cứ online mãi thế này, ngày nào cũng online... có cảm giác đang chờ đợi, chờ đợi một thứ gì đó vẫn không rõ ràng....

Xao động... 1 tí confused... cố gắng tập trung học nhưng vẫn chưa được >.<
 
mai hẹn hò rồi
sao đây ta :-*
 
Hnay vui, vui nhắm íh. Cũng off iếc như bt nhưng hong hiểu sao lại vui thế. :-*
 
Những ngày cuối tuần mệt mỏi ...

Mưa nhiều quá ....

Nhớ ... nhiều thứ ...

Muốn bắt đầu một trang mới ... nhưng lại vẫn muốn trang cũ tiếp tục ... Quái , chả hiểu nổi nữa =.="

Chán :-<
 
1 ngày hẩm hiu. Đi làm đậu xe ở ngoài , sau 8 tiếng ổ CD trong xe đã ko cánh mà bay. Signal cũng bị hư tuốt. Cũng may nó ko phá cái gì ngoài cái ổ CD. Đã nghèo còn gặp cái eo. Cuộc đời thật là khốn nạn. :((
 
Thời gian cứ đi qua, và em cũng không còn bên tôi nữa, tôi không còn cách nào có thể níu giữ em, bất lực nhìn cuộc đời cứ trôi đi mà không có em... em - là quan trọng trong đời tôi.

Vẫn cứ học tập, vẫn cứ làm việc, vẫn suy nghĩ, vẫn vui chơi, nhưng vô hồn vì không có em.

Tôi đã đi qua quá khứ, nhưng hiện tại và tương lai thì vẫn âm u và không tìm thấy lối đi, tôi không quan tâm lắm lối đi của đời tôi sẽ đi về đâu, tôi chỉ quan tâm ở cuối lối đi của tôi có em hay không :)

Đêm qua trời lại mưa, tối qua offline uống có khoảng 2 chai, ít quá không đủ để thỏa mãn cái cơn khát và không đủ để làm đầu óc tôi mụ mẫm đi, để tạm mà quên em, không thể quên đi em dù chỉ là 1 phút giây.

Vẫn cố gắng từng ngày, mong "hạnh phúc" sẽ đến gõ cửa và lúc đó mình có nhà :)

[video]8BvV9arABLs[/video]
 
Vì anh không đẹp trai

May mà anh không đẹp trai, nên anh biết rằng em làm bạn với anh vì anh thật sự tốt bụng. Em mến anh, yêu anh vì anh biết thông cảm và chia sẻ. Nếu anh là người mẫu hay siêu sao điện ảnh, em chắc sẽ không đủ tự tin để thể hiện được mình một cách thoải mái như đã làm. Em sẽ mất thời gian nhiều hơn để tô son điểm phấn, để tập luyện cách tạo vỏ bọc điệu đà, để tự làm nổi bật giữa vô vàn cô gái khác xung quanh anh. Vậy thì sao anh có thể biết được em thích hoa tulip nhỉ?

May mà anh không đẹp trai, nên người ta dễ nhận ra anh có duyên nói chuyện. Chẳng có ai xấu toàn diện, nên khi nghe anh nói chuyện xong , người ta lại chợt thấy anh thật là gần, dễ thương, và rất thu hút.

May mà anh không đẹp trai, nên anh tránh xa được những cám dỗ đời thường, những trò chơi vô bổ, những chuyện quần áo làm điệu cho bản thân, rồi cả những cô gái ăn chơi ngoài phố. Anh bình yên lựa chọn các quan hệ của mình. Chả bao giờ anh phải chịu cảnh "lắm mối tối năm không" như mấy anh chàng đẹp trai rỗng tuếch. Vì thật ra, anh còn đang dành thời gian tập trung vào sự nghiệp, hơi đâu mà làm mấy chuyện linh tinh như thế, phải không?

May mà anh không đẹp trai, nên anh có nhiều thời gian cho em, nghe nhạc, chơi thể thao, chăm lo cho gia đình và phụ mẹ trong công việc nhà, học hỏi cách giao tiếp và các mối quan hệ xã hội. Anh có đủ thời gian cho việc khám phá và rèn luyện năng lực bản thân, để đối đầu với thử thách và suy nghĩ về cách gây dựng sự nghiệp.

May mà anh không đẹp trai, nên trong công việc anh không có gì bị ảnh hưởng. Anh không bị vướng bận bởi những cô nhân viên xinh đẹp làm việc cùng anh, hàng ngày đi làm cũng phải đứng hàng giờ trước gương chỉ để chọn quần áo, để vuốt gel làm đỏm lo gây ấn tượng với các nàng. Anh chỉ tập trung vào công việc, nhờ thế mà anh gặt hái được nhiều thành công và dễ dàng thăng tiến.

May mà anh không đẹp trai lúc còn trai trẻ, nên khi tóc anh lốm đốm bạc, em lại chợt thấy tình thương em dành cho anh sao mà nhiều đến thế.

May mà anh không đẹp trai, nên về già em sẽ thấy anh vẫn thế! Em sẽ không phải ngậm ngùi chứng kiến sự già nua nhanh chóng của chàng hoàng tử ngựa trắng, mà sẽ được ngưỡng mộ sự bền bỉ dẻo dai của một chàng trai bình thường.

May mà anh không đẹp trai nên khi yêu, anh cũng dành cả trái tim cho mỗi mình em, anh biết trân trọng tình yêu mà mình đang có. Thế nên em sẽ không phải lo lắng, sẽ không phải ghen tuông, sẽ không phải suy nghĩ này khác nữa.
"VÌ ANH KHÔNG ĐẸP TRAI NHƯNG EM VẪN........... ANH":-*
 
Không hiểu sao tâm trạng lại bất an thế này :)
Trong lòng bồn chồn quá...
 

- Sáng bị anh lôi dậy. Tưởng đi đâu . Siu thị :| [ Anh là đồ dã man ]

- Siu thị gần nhà em iêu màu mè lòe loẹt quá . Làm nhớ ghê . Đứng ngơ ra một lúc . LẠc . [ Ôi , đông người thế ] . Vì anh là anh mà ko phải là anh mà là anh nên em mới phải lạc như thế này. Đồ dã man .

- Vì anh là anh mà ko phải là anh mà là anh nên em mới phải cầm mọi thứ như thế này . Đồ dã man

- Vì anh là anh mà ko phải là anh mà là anh nên giờ này em mới phải ngồi net như thế này . Đau đầu chết đi đc mà ko về nhà đc . Đồ dã man .

- Vì anh là anh mà ko phải là anh mà là anh . Vì anh là đồ dã man . Có biết là về đến nhà là em phải nằm phịch ra thở rồi ngủ luôn ko hả ? Có biết là thứ 4 .... mà cũng phải . Em có nói với anh đâu . Em cầu cho chị chém anh lúc anh bước vô nhà như lần trước ấy . Đồ dã man .

- Đang nghe " Đôi Cánh Vô Hình (2009) - Prophecy " . :-*

- Đêm qua ko ngủ nằm lăn lộn nhắn tin với Gem . Rồi thấy gì mà toàn Intelligent Color , Secret Angel và .... Yellow Meow . [ I'm really miss u ... ]

- " Em nhớ anh , anh yêu à ... " :-*​

Ai ya ya fighting :-* [ Chị yêu em ]​
 
Cần một nơi để gục đầu vào mà khóc. Cần thật nhiều nắng gió để bay đi hết bao lần nước mắt chảy ngược vào trong. Cần hơn tất cả là một niềm tin lành lặn giữa mênh mông tan nát đớn đau này.
 
Back
Top