Chương 22
[spoil]
“Cô nhắc lại lần nữa: phép 'Dẫn hướng' chỉ phát huy tác dụng khi trong đầu các em hình dung rõ ràng về cái mình cần tìm. Nếu không thì hãy nhìn gương em kia kìa”
Cô Quaker - giáo viên dạy môn phép thuật Đất với bộ áo chùng nâu cũ treo lỉnh kỉnh cỏ bốn lá, chân thỏ và móng ngựa cùng nhiều thứ bùa hên khác, chỉ vào tôi và cả lớp cười rần.
Số là khi tôi thực tập phép 'Dẫn hướng' – một phép thuật Đất cơ bản giúp mình tìm thứ cần tìm bằng cách tạo một mũi tên nhỏ chỉ hướng trên mặt đất. Không biết tại tôi nghĩ lơ tơ mơ không tập trung được vào cái đồng xu trên tay cô Quaker, hay là Bảo Bối tôi lại dở chứng, mà dưới chân tôi vô số mũi tên chỉ loạn xà ngầu.
'Ching ching', có tiếng chuông kêu báo hiệu kết thúc buổi học cuối trong ngày. Nghe khá giống tiếng chuông gió.
“Ôi, cô ghét cái tiếng chuông gió. Nghe như tiếng âm hồn lướt qua”, cô Quaker sờ vào cái dây chuyền chân thỏ, “Các em về nhớ thực tập lại bài học vừa rồi. Sẽ rất hữu ích trong việc săn tìm kho báu dưới đất hay tìm đồ thất lạc”
Điều cô vừa nói làm cả lớp nhao nhao. Với những vẻ mặt háo hức thế kia, tôi dám cá sẽ không ai rớt môn phép thuật Đất. Còn tôi thì... có lẽ với phép này thì ít ra tôi sẽ không hất ai đó lên không trung. Nghĩ đến chuyện đó tôi lại thấy đau tim.
Tôi thở sượt và dí mũi giày lên những mũi tên của mình để xóa chúng đi. Có một mũi tên rất lớn chỉ thẳng về phía hành lang làm tôi thắc mắc, và khi tôi nhìn theo hướng đó thì thấy Litta đang ngó quanh quất. Phải rồi, sáng giờ tôi chỉ nghĩ về Litta.
“Này, Litta”, tôi gọi và chạy lại
Litta giựt mình, rồi giãn nét mặt ra khi thấy tôi, “Chào... Drya.”
Tôi tính nói gì đó nhưng cảm thấy khó mở lời quá. Cái chuyện sáng nay tôi xém làm bạn ấy bị thương vẫn còn ám ảnh tôi. Nhưng tính tôi ghét trốn tránh, nên tôi ép mình nói thẳng:
“Litta nè. Cho mình xin lỗi chuyện sáng nay. Tại mình mà bạn bị phạt”
“Mình...không giận bạn đâu”, Litta cười mỉm, “Mình vui lắm”
“Vui?”
“Không... ý mình là”, Litta hình như vừa mới nói hớ cái gì đó, “Mình là nguyên nhân của mọi chuyện, nên... bị phạt là đúng”
Nói xong thì Litta lại mân mê tay mình. Bạn ấy hay làm thế khi đang suy nghĩ gì đó.
“Bạn nghĩ gì thế?”
“Tấm hình...”
“Tấm hình?”
“Mình làm mất tấm hình của chị mình rồi”, Litta nói mà như mếu, “Mình tìm mãi không thấy”
“Vừa hay, mình mới học phép 'Dẫn hướng',”, tôi cười xòa trước cơ hội chuộc lỗi, “Mình sẽ tìm giùm bạn”
Tôi giơ nhành cây Bảo bối, nghĩ đến tấm hình của Litta và tưởng tượng những mạch đất sẽ chỉ dẫn hướng cho tôi, rồi đọc thần chú. Và thế là... thêm một mớ mũi tên nữa xuất hiện, và tất nhiên cũng chỉ loạn cả lên như trước.
“Bạn không biết tấm hình đó ra sao thì không dùng được phép này đâu”, Litta lắc đầu.
“Thế thì nếu là bạn dùng chắc là sẽ có công hiệu”, tôi cười cho đỡ quê.
“Cũng không được...”
“Tại sao?”
“Vì...vì...”, Litta ấp úng, rồi nói nhỏ xíu, “Mình không làm được... phép thuật”
“Không phải ai cũng làm được phép thuật sao?”, tôi trố mắt nhìn bạn
“Tùy vào năng lượng phép thuật của mỗi người. Riêng của mình thì...”, Litta cúi đầu, và lẩm bẩm gì đó. Một ít khói thoáng lơ lửng trên đầu ngón tay bạn ấy và tan biến. Tôi nghĩ bạn ấy vừa thử đó là phép 'Bật lửa'.
“Bạn thì cái gì cũng nhỏ xíu hết”, tôi cười và xoa đầu bạn, khiến Litta mặt đỏ như gấc. Trong lúc cúi xuống nhìn Litta thì tôi để ý một mũi tên bự khác ở dưới đất chỉ vào phía trong.
---
Đi theo mũi tên đó, đó là giải pháp mà tôi có thể làm để giúp Litta tìm hình chị mình lúc này. Hai đứa tôi cứ đi lòng vòng trong tháp, mắt ngó quanh quất từng góc kẹt. Tôi hy vọng mũi tên đó không chỉ về phía căng-tin với món cà-ri siêu cay ưa thích của tôi. Thú thật lúc đó tôi hơi đói.
Hình đâu không thấy, nhưng tôi thấy hình như có chuyện lạ. Các học viên đi ngược hướng hoặc là túm tụm thành nhóm nói chuyện rôm rả, cứ nhìn hai đứa tôi chằm chằm với ánh nhìn là lạ và trầm trồ to nhỏ. Không phải mới bây giờ, mà khi tôi đang dự lớp cô Quaker hôm nay thì các bạn cùng lớp cũng có ánh mắt như thế. Vậy là sao cà?
Một kẻ tôi không muốn gặp xuất hiện. Vic trờ tới từ góc quanh, người đầy đất bùn và tay ôm những bao phân bón và hạt giống cùng xẻng đào, suýt chút nữa là lao vào chúng tôi. Có lẽ cô ta đang thực hiện hình phạt ở vườn Diana.
Ánh mắt Vic long sòng sọc nhìn tôi. Tôi khinh khỉnh chống nạnh nhìn đáp trả, còn Litta thì nép vào người tôi như thường lệ.
“Tụi bây hãy đợi đấy”, cô ta gầm ghè
“Tụi này sẽ đợi chị ốm bớt”, tôi mỉa khi thấy thân hình tròn trịa của cô ta vẫn chưa thoát khỏi hậu quả của việc xơi bánh kẹo do Gigan làm.
Vic tính nói thêm gì đó, nhưng rồi quyết định dậm chân hậm hực bỏ đi. Cô ta vừa đi khuất thì, các học viên chứng kiến bỗng vỗ tay.
“Phải đó là Vic không?”, tiếng ai đó xì xầm và cười rộ, “Có lẽ nên định nghĩa lại thế nào là sự xấu xí”
“Cứ tưởng đồn nhảm. Nhưng xem ra đúng là Hiểm-họa-biết-đi lần này đã đem lại tai họa cho đúng người đúng việc”
“Hoan hô, Cứu-tinh-của-năm-nhất!”
Dù không biết sự tình thế nào, tôi biết những tràng vỗ tay đó hướng đến tôi và việc tôi đã làm sáng nay. Dù ghét cái biệt danh Hiểm-họa-biết-đi, nhưng mũi tui như sắp nổ tung vì khoái.
Nhưng Litta thì ngơ ngác thấy tội. Mà đứng giữa tiếng trầm trồ và phổng lỗ mũi hoài cũng kì, nên tôi liền kéo tay Litta đi ngay khi thấy bóng dáng chị See thấp thoáng cuối hành lang.
---
“Chà chà, mới vào học chưa được một tuần mà em đã tai tiếng lẫn danh tiếng đầy mình. Nào là Hiểm-họa-biết-đi, rồi Cứu-tinh-của-năm-nhất”, chị See cười rũ rượi trong phòng của tôi và Litta.
Nói chuyện ở ngoài đi đâu cũng gặp đôi mắt hiếu kì nên tôi đã mời chị ấy về phòng luôn. Với lại tôi quên mang theo giấy bút phòng người ta xin chữ ký.
“Xem ra Vic nhiều kẻ thù nhỉ. Ai cũng mừng ra mặt khi thấy cô ta bị phạt”, tôi hỏi
“Mệnh danh Kẻ-ăn-thịt-năm-nhất luôn ấy chứ. Nổi tiếng là bắt nạt và làm nhiều trò tồi tệ khác đối với những học viên mới vào học”, chị See hớp một miếng trà thơm do Litta pha. Loại trà tự đổi vị sau mỗi lần uống của cửa hiệu Teajerker gì đó bên tháp Sáng Tạo, “Giống mùi táo nhỉ”
“Thế sao không trừng phạt cô ta sớm hơn?”, tôi ngạc nhiên. Một kẻ ai cũng ghét thế thì sao đến giờ vẫn nhơn nhơn tự tung tự tác
“Vì Vic có cái miệng dẻo quẹo như cao su hạng nhất. Cô ta rất giỏi lái vấn đề theo hướng có lợi cho mình và...”, chị See hớp một ngụm trà nữa và nhăn mặt, “Í ẹ, vị tỏi. Ghê chết đi được”
“Và sao hả chị?”, tôi cũng bắt chước hớp thử một ngụm trong tách mình. Vị cà-ri khoái khẩu!
“Vic giàu lắm”, giọng chị See trầm hẳn, “Hình như có một phó Tháp Trưởng nào đó tiếp tay xóa dấu vết cho Vic, và đổi lại nhận ăn chia từ cô ta”
“Thế chị nhận được bao nhiêu rồi?”
“Chị làm gì...?”, chị See sửng cồ. Thấy tôi cười gập bụng, chị biết mình mắc lỡm bèn nắm hai bên má tôi kéo rõ đau.
“Thế nếu Vic giàu thế thì tại sao lại còn ăn chặn quà vặt của tụi em?”
“Chị không rõ nữa. Có lẽ tư tưởng “có tiền có quyền” chăng? Các em nên cẩn thận kẻo cô ta trả thù”, chị See hớp ngụm cuối cùng trong tách trà. Không rõ vị gì nữa, nhưng mặt chị đỏ bừng như thể...
“Hic...sao trà lại có vị rượu nho? Nội quy cấm học viên uống rượu. Phải...phải kiểm tra cái cửa hàng Teajerker đó...Hic”, chị See có vẻ say. Chả lẽ chị ta yếu với rượu đến thế sao.
“Để em lấy nước cho chị”, Litta nãy giờ lặng thinh ngồi đó. Nhưng chưa kịp ra khỏi ghế thì bạn ấy đã bị chị See chụp được kéo vào lòng.
“Chạy đi đâu thế, búp bê của chị? Hic”, chị ấy ôm chồm lấy Litta như thể ôm một con búp bê cỡ lớn và xoa đầu, bẹo má, nựng nịu hết mực. Còn Wish không rõ từ đâu ra bay ra và đang nhe răng khè chị ta.
Tôi không biết nên làm gì đây? Đẩy chị See ra để cứu Litta đang la oai oái? Hay là cứ để Litta vùng vẫy thoát thân trong vòng tay của chị See? Còn Wish thì có vẻ đang muốn thử độ bén lưỡi kéo ở sau đôi chân.
“Ờ... chị cần em dìu về phòng chị không?”, tôi đề nghị
“Hic. Ngon lành quá chứ. Có đến hai Drya giúp thì chị yên tâm mình không ngủ hành lang. Hic”, chị See thả Litta ra, loạng choạng đứng dậy và ngẫm nghĩ gì đó ở cánh cửa phòng, “Cửa trái hay cửa phải, hả em?”
Tôi lắc đầu bó tay. Đã từng nghe trường hợp xỉn thấy một thành hai nhưng đây là lần đầu tiên tôi gặp.
“À búp bê của chị. Hic”, khi tôi vửa dìu chị qua khỏi cửa thì chị quay đầu lại gọi Litta.
“Dạ?”
“Em cũng thấy mình giống búp bê lắm à. Chị gọi là trả lời liền à. Hì hì”, chị ghẹo khiến Litta lúng túng, “Chị nghĩ... cái này của em”
Chị See chỉa ra một tấm hình xám cũ kĩ. Tôi chưa kịp nhìn ra ngô ra khoai gì thì Litta đã lao tới chụp vội và giấu vào lòng.
“Đó là...?”, tôi hỏi
“Phải, hình mình và chị mình”, Litta quay qua chị See, mắt như muốn hỏi điều gì đó.
“Hic. Chị không biết cái cô cao nhòng trong hình đó là ai. Nhưng chị biết chắc búp bê của chị là cô bé nhỏ xíu đang cố kiễng chân lên để cao bằng cô kia. Chị có con mắt...tinh tyường của một nhà làm báo tường mà. Hic”, tiếng cười khì khì của chị làm Litta đỏ mặt
---
“Phòng chị...chắc là ở đâu đó...trong tháp. À rẽ phải. Hic”
Tôi dìu chị ra hành lang, cố né những chỗ đông người. Không nên để người thấy một hình ảnh phó Tháp trưởng say xỉn.
“Chị nhặt tấm hình ở đâu thế?”, tôi thì thầm
“À, để chị nhớ coi. Đúng rồi... lúc đang giám sát hình phạt của Vic ở vườn Diana... Vic nhặt được trong bụi rậm và chị tịch thu, bảo là sẽ đăng cớ mất... Hì hì, tối nay có cái để nói chuyện với cô bạn cùng phòng rồi. Hic”
“Bạn cùng phòng của chị là ai thế?”
“Bí mật nghề nghiệp”, nụ cười chị thật bí ẩn
“Thế nếu em nói là Vic bị phát phì thế là do ăn bánh của Gigan, chị chịu tiết lộ không?” tôi dụ khị.
“A, lại là Gigan... Liệu anh ta sẽ còn làm khổ đời bao nhiêu cô gái nữa... với tài nấu nướng của anh ta. Khò khò...”
“Này, đừng ngủ chứ. Chị chưa nói em biết phòng chị ở đâu”, tôi lay lay nhưng vô hiệu. Đầu chị cứ theo đà mà lắc lư, nhưng ngủ thỉ vẫn cứ ngủ. Phải cái chị uống là rượu nho không, hay là thuốc ngủ vậy.
“Ồ, chào See và Drya. Có chuyện gì thế?”, giọng chị Lily ở phía sau. Vẫn như hồi mới đón tân học viên, gương mặt chị trang điểm nhẹ và ăn vận thời trang.
“Chị See uống nhầm trả vị rượu, em thì không biết phòng chị ấy”
“À chị biết. Để đó cho chị”, Lily dìu See khỏi tay tôi
“Phiền chị quá”
“Không sao. Chị đang tìm người để thử phép trang điểm mới. Em thử không?”, Lily cười
“Thế thì... chúc may mắn”, tôi quay gót bước vội về phòng. Có tin đồn rằng những phép trang điểm ở thời kì thử nghiệm khá... nguy hiểm cho gương mặt. Hy vọng chị See sẽ sống sót tối nay.
Mà có khi nào chị Lily là người cùng phòng với chị See không nhỉ? Tôi thấy hai người ấy có vẻ hợp gu nhau lắm chứ.
[/spoil]