Lại nhớ 1 thời sát cánh cùng anh em trong bang đi đánh lộn :'>Sever phục hổ quyền những ngày này luôn náo động bởi những lời lăng mạ nhau trên kênh tiểu lạt bá . Bang đệ nhất vs thiên nhai. Ừm thì một rừng ko thể có 2 hổ.Chúng gầm gừ nhau là chuyện tất nhiên
Nhỏ chẳng quan tâm. Họ chửi nhau thì họ tự đọc. Mọi người trong bang mạnh khoẻ, với nhỏ như thế là đủ.
Đùng một cái anh kiếm đưa thông báo. Liên minh triệu tập bang . Thất long hỗ trợ Thiên Địa và Minh Nguyệt phòng thủ Nhạn Nam . Sặc, nhỏ quên mất Thiên Nhai thuộc liên minh. Mà đã tham gia liên minh thì nào được nói: không khi có lệnh triệu tập
Nhỏ thở dài , dúi vào hành lý anh chị một ít thuốc lag. Căn dặn vài thứ linh tinh rùi tiễn mọi người lên đường
Trong thành lúc này chỉ còn các pé 3x, 4x, 5x và 2 pé 6x . Thành đã vắng nay còn vắng hơn. Sự tĩnh lặng bao trùm tất cả Dường như có thể nghe được cả nhịp thở , nhịp tim của bản thân. Cứ chốc chốc , các pé lại gọi :"sis ơi,", rùi im lặng.
À các pé đang sợ cô đơn. Nhỏ mỉm cười . Đốt lửa ở đại sảnh và bắt đầu kể truyện : từ chuyện " lý ngư tinh vọng nguyệt " ở dạ tây hồ xa xôi, đến truyện " sáo huyết lệ"
. Được 1 lúc thì các pé ngủ say. Nhỏ rón rén chạy ra nhạn nam. Chiến trường đông ngẹt người.Xác chết nằm ngổn ngang. Nhỏ ko thể di chuyển được. Tìm mãi, ko thấy mem thất long, nhỏ chui vào pt của Thiên Địa. Pt toàn 8x, gồm một minh giáo, một thiếu lâm, một cái bang,cuối cùng là cô bé võ đang tên miki. Nhìn một lượt , nhỏ giật mình phát hiện pé võ đang 16 ngàn máu, các thành viên khác cũng làng nhàng 24 000 đến 30 000 máu.
Lúc đó , Đệ Nhất đã chiếm được thảo nguyên và bắt đầu lùa quân về nhạn nam . Có thể nói cán cân đã nghiêng hẳn về một bên. Công việc của nhỏ lúc đó ko phải buff máu mà là hồi sinh . Cục diện đã rõ hoàn toàn khi nhạn nam và tây hồ đã bị chiếm . Pt cứ ra , 1 s sau chết. Cả pt nản , bang chủ của khối liên minh ra lệnh :" ai bỏ về thành sẽ bị khai trừ" . Nhỏ tức lắm. Thiên nhai là ai ? Cả đời nhỏ có gặp hắn lần nào đâu. Tai tiếng của hắn thì nổi đình nổi đám rùi. Nào là ks bãi,chửi bậy, cướp thương nhân , bắt nạt người mới, và cả cái lũ Đệ Nhất nữa , cũng chẳng hay ho gì hơn......Tại sao nhỏ và mọi người phải chiến đấu trong trận chiến vô nghĩa này. Phải bảo vệ cái thứ đáng ra ko cần bảo vệ : Lòng tự trọng ko đáng 1 xu của các đại gia. Mắt nhỏ đỏ hoe khi bé miki hỏi : " chị ơi , giờ làm sao" , ngước nhìn nơi khác , nhỏ nói: " nghỉ ngơi đi em, hồi sinh cũng bị giết à, câu giờ vậy "
Nhỏ muốn gào lên ,muốn phẫn nộ, muốn cho cái đám đầu đất kia và cả cái tên Thiên Nhai chết dẫm ấy hiểu.
Nhưng nhỏ còn thứ để bảo vệ. Các em đang say ngủ, an lành ở Liêu Tây. Thôi thì nhắm mắt lại và quên đi nhé!
Cuối cùng cuộc chiến kết thúc, phần thắng nghiêng về Đệ Nhất. Người thắng thì hân hoan reo hò Kể thua cuộc thì bị sỉ nhục. Họ tiếp tục thư hùng trên kênh tiểu lạt bá. Họ đấu võ môn liên tục 1 tuần liền mới ngưng >"<
Cảm giác đi war G tuk vẫn nhớ rất rõ
Hồi hộp , lo lắng , căng thẳng , vui mừng , sung sướng ... chỉ là thế giới ảo nhưng đôi lúc thấy như nó là 1 phần của bản thân rồi vậy 
Nếu là chiến tranh ngoài đời thì là 1 chuyện khác .. nhưng trong game thì nó là yếu tố lôi cuốn , hấp dẫn người chơi , và cái người ta tìm sau những ngày tháng train lv , chạy thương nhân .v..v.. chính là cảm giác của kẻ chiến thắng.Quả thật có những cuộc chiến đấu rất vô nghĩa và phi đạo đức như vậy , chỉ để làm thỏa mãn tham vọng ngớ ngẩn của ai đó , bản thân bị cuốn vào không lối thoát . Đoạn này gãi trúng chỗ ... ngứa nên thích nhất
Nói chung thì trong các game MMORPG chiến tranh là yếu tố hấp dẫn không thể thiếu được , và nó không "vô nghĩa" hay phục vụ một " tham vọng ngớ ngẩn":hug:


