Tạp Thi Quán

  • Thread starter Thread starter Ankarus
  • Ngày gửi Ngày gửi

Ankarus

Dragon Quest
Xin phép mọi người dựng căn nhà nhỏ nơi này để post thơ. Hy vọng được quen biết nhiều bằng hữu đồng đạo.

---

Mộng thiên nữ

“Ôi!
Chén rượu Em nâng
Ta không dám uống
Sợ cạn rồi
Không còn rượu để say…”


Em cứ lặng lẽ
Cho lòng Ta bối rối
Đừng nói gì những lúc ở bên nhau
Mắt môi ơi, ngươi là phép nhiệm màu
Khi ngôn ngữ không làm tròn trách nhiệm
Buông suối tóc tay cội nguồn âu yếm
Chia mái đầu cài nghiêng nửa đời Ta
Từng ngón yêu
Nâng vẻ ngọc nét ngà
Tay đan nhẹ, mà thấy tràn hạnh phúc
Này bé bỏng! Tim hằn trên vách ngực
Xiêm y thường nào ngăn nổi tiên duyên
Em có nghe nhịp đập của tang điền
Khi dương thế
Không còn ai sánh bước
Đời lạc lõng, cũng đừng hờn gương lược
Khép bờ mi trần gian hóa diệu kỳ
Vai nghiêng chờ
Em hãy ngủ ngoan đi
Xin mộng đẹp gieo vào hồn thiên nữ
Cánh lụa hồng tình ghi vào huyết sử
Mộ trăm năm
Lưu lại một nét cười
Ta ngỡ ngàng say ngắm một làn môi
Trong vô thức hôn thầm lên mắt biếc
Nhưng run sợ cho mối tình diễm tuyệt
Bởi khi yêu
Lạc mất nửa linh hồn…
Rượu Em sầu, cho khóe mắt ai tuôn
Ta hứng trọn trên tay dày sương gió
Em biết chăng khi lời yêu bỏ ngỏ
Chẳng hẹn thề
Là không định kiếp này
Cứ lặng thầm như một giấc mơ say
Đời tỉnh giấc
Em-Ta không còn nữa…

“Em cứ giận, nhưng xin đừng khóc nhé
Lệ Em buồn thiêu đốt trái tim Ta…”


Cổ Dã Tử
SG 4-4-09
 
Thôi… em!

mình còn gì nữa đâu em
xa nhau
để biết rằng
đêm cách ngày
thôi về
giũ cả cơn say
bỏ em ở lại nơi này
vấn vương
tay anh
lấm bụi đời thường
áo em vướng lụy gió sương
bên người
nợ
duyên
cũng một lần thôi
trách gì nước chảy mây trôi
hững hờ
mình
riêng lối
tự bao giờ
gặp nhau
thôi
cứ giả vờ quên nhau
thời gian rồi sẽ thay màu
lỡ làng xưa
biết tìm đâu
ngọn nguồn
anh về
giấu cả hoàng hôn
sợ em nhìn thấy
lại buồn…

Cổ Dã Tử
SG 18-5-09
 
Có vẻ nơi đây không ai thích thơ nhỉ, thôi thì một mình ta với cơn say vậy.

---

Tình thừa

Hồn em!
Như chén rượu đầy
Cho anh khao khát
Uống…
Say men nồng
Muôn sầu cũng hoá hư không
Ngắm em ngoan ngủ
Xiêm lụa hồng soi gương

Thân em
Băng tuyết trên giường
Ôi!
Tay anh chạm
Nét vô thường
Vỡ tan

Kiếm tiên!
Cắt mảnh hồn hoang
Dâng em một giấc xuân ngàn
Trinh nguyên

Tan cõi thiền!
Nát cõi thiền!
Trời đày ta bởi phút thiêng liêng đầu
Tỉnh ra
Nào thấy nương dâu
Hay chăng rơi chút nhiệm màu
Đêm xưa?

Tình anh
Hay đã hoá thừa?
Tình em
Có phải còn chưa trọn đầy?

Yêu em, anh hoá người ngây
Yêu hoa, cánh bướm bay quên lối về
Tình ta
“Nửa tỉnh – Nửa mê”
Còn yêu, còn hẹn, còn thề
Còn xa…

Soi nhau qua mảnh trăng tà
Em là định mệnh
Anh là
Vô duyên.

Cổ Dã Tử
SG 25-12-08
 
Nhại lại bài Thủy Hử chơi:
Hội Vườn Đào anh hùng múa bút.
Vườn Nho Hội hào kiệt tầm "Nho".
 
Mộng nhân gian

này là thực, này là mơ
nhân gian cõi tạm
lòng quá hững hờ
nọ kiếp lang thang quên cả lối
đường về còn xa gió ngẩn ngơ

ai đưa mây về núi cũ
đi qua đời những nhọc nhằn
này giăng này gió này phiêu bạt
lòng tự hỏi lòng thấy băn khoăn

đi thôi mấy nẻo chân mòn đá
là tiếng giày reo đếm tuổi qua
rong chơi như thế từ lâu lắm
ngoảnh lại sau lưng chẳng thấy nhà

em ơi bao mùa thu hẹn ước
trăng có về qua một lối xưa
trên con đường chờ ta bước
râm ran tiếng trẻ thơ đùa.

Cổ Dã Tử
SG 22-5-09
 
Ankarus sao không ghi vài dòng về tâm trạng,nguồn cảm hứng lúc làm những bài thơ đó.Có như vậy người đọc dễ dàng cảm nhận hơn.
Hình bóng người con gái trong 4 bài thơ dường như chỉ là ảo mộng không có thực , không biết có phải vậy không? và tác giả dường như lo lắng về sự mất mát mà mình chưa có :D
 
Hìhì... mình không có thói quen đó, mà hình như cũng chưa từng nghĩ đến. Theo mình nghĩ, một tác phẩm mà phải diễn giải ra thì độc giả mới hiểu được là xem như thất bại. Mình vẫn thích để tự nhiên như vậy hơn. Àh, mà sao bạn lại cho rằng người con gái trong những bài thơ trên (3 thôi, bài cuối không nói đến tình yêu đâu) là không có thực?

Btw, thanks for reply :)
 
Ôi , Có phải tâm trạng của bạn như vầy?

"Hỡi người tri kỷ của ta đâu?
Sao nỡ để ta kiếm bạc đầu
Nỡ để ta sầu nơi quạnh quẽ
Nỡ cho ta chết trong buồn đau"
 
Ôi , Có phải tâm trạng của bạn như vầy?

"Hỡi người tri kỷ của ta đâu?
Sao nỡ để ta kiếm bạc đầu
Nỡ để ta sầu nơi quạnh quẽ
Nỡ cho ta chết trong buồn đau"

Hỡi người try kỷ, ta ở đây
Vẫn hằng trong ngóng, ngày qua ngày
Cố nhân ơi, bao giờ mới gặp
Để tình như gió, vùi trong mây....
Finalbaby
Thô thiển, thô thiển, anh em đừng chê cười ... :)
 
Thật ra trong tất cả chúng ta ai cũng có thể làm thơ nhưng thường hay e ngại bị chê từ ngữ thô thiển,gieo vần không đúng,....Nhưng đôi khi những thi sĩ nghiệp dư trong lúc xuất thần tràn trề cảm hứng cũng có thể sáng tác những bài thơ rất hay.
Phần mềm tự làm thơ mới sưu tầm bên thư viện ebook hy vọng có thể giúp những bạn yêu thích thơ hiểu thêm về luật thơ,cách gieo vần những từ luyến láy & phong cách đặc trưng của 1 số nhà thơ Việt nổi tiếng.
Phần mềm tạo ra những câu thơ từ vốn từ cố định nên đôi khi rất ngây ngô buồn cười ,tối nghĩa nhưng đúng luật.Đọc xả stress cũng vui.
Với sự hổ trợ của phần mềm mỗi gamer đều trở thành thi sĩ :D.Tuy nhiên nhớ tu từ, chỉnh ý lại cho hoàn chỉnh;))
4rum bị lỗi nên up lên mediafire tạm.
 
Nghệ thuật xuất phát từ cảm xúc, tâm hồn mà còn nhờ vào máy móc thì potay rồi...
 
Hì ! Đây là hỗ trợ, ko phải ai thích làm thơ cũng hiểu hết về luật thơ.Không đọc nhiều thơ sao có thể làm thơ ? Phần mềm đó chỉ là vừa chơi vừa học khuyến khích mọi người đến với thơ thôi.Dùng nó để sáng tác thì...:D cũng không đến nổi quá tệ nếu vui là chính:))
 
Biết là thế, mình không cực đoan trong vấn đề này, đơn giản là người nào yêu thơ thực sự họ sẽ không dùng đến, còn người dùng đến cũng chỉ là cưỡi ngựa xem hoa. Chẳng qua cảm thấy cái tool này thật ấu trĩ & phá hoại. Vấn đề nữa là, nhờ vào tự động mãi thì sẽ đánh mất kỹ năng.
 
Ankarus: #3

Mùa về qua ô cửa
Đuổi xác lá vàng rơi
Heo may đầy trong mắt
Anh và em, chơi vơi

Ơi xuân thì có tưổi
Dài rộng những đơn côi
Gió về đùa trên tóc
Tưởng tưổi xanh phai phôi

Em, yếu mềm như cỏ
Anh, thảng cơn gió say
Cỏ làm sao để lay
Hoà điệu cùng cơn gió?

Gió như hờn, như khóc
Người như tỉnh như say
Một ân tình bỏ ngỏ
Ai đó...
hỏi có hay?!



P/s: Thơ mình viết cuối năm ngoái, một trong số ít bài thơ còn giữ dc :D. Sửa lại cho phù hợp để đối với bài ở #3 của bạn, hi vọng ko chê :P
 
Thường thì viết thơ xong rất lười đặt tựa. Tùy cậu, thích đặt là gì cũng được :D Tớ thì đơn giản phang cho nó cái "Không đề" xong vứt vạ vật đâu đó, vài hôm là quên >"<

Tự cảm thấy mình có lỗi với cảm xúc của mình, nhưng cứ viết ra hết là quên ngay :D
 
Biết là thế, mình không cực đoan trong vấn đề này, đơn giản là người nào yêu thơ thực sự họ sẽ không dùng đến, còn người dùng đến cũng chỉ là cưỡi ngựa xem hoa. Chẳng qua cảm thấy cái tool này thật ấu trĩ & phá hoại. Vấn đề nữa là, nhờ vào tự động mãi thì sẽ đánh mất kỹ năng.

Hì! Thật là Không xài thử mà cứ đánh giá.Thử để nó tạo 1000 câu thơ rồi đọc xem được mấy câu có nghĩa thì biết.
Cái chính là tăng vốn từ & luật , cách gieo vần chứ nó hoàn toàn không tạo ra bất kỳ 1 bài thơ hoàn chỉnh nào.
Sử dụng xong đi rồi tiếp tục tranh luận chuyện này.Ankarus hiểu sai hoàn toàn mục đích & ý nghĩa của nó rồi=((
 
@Montigni: Hihi, "Không đề" cũng đã là một cái tên, ít ra cũng phải cho nó được cái tên đó. Cũng như đẻ con thì phải đặt tên thôi. Mình sáng tác được bài nào thì đặt tên (tựa bài thơ) & làm khai sinh (ghi bút danh & thời điểm sáng tác) cho nó ngay :D

@haithan: Hihi, mình không thích dùng những tool dạng này, mà nếu hiểu sai thì cho mình xin lỗi nhé :)
 
Cậu ở Sài Gòn hay ở Hà Nội hay ở đâu? Rất ít những người con trai biết làm thơ, nhưng đã biết và đã làm thì thường lại rất hay. Rất lạ.

Cậu có hay đi cafe không? Thức uống ưa thích là gì? Có từng gắn cho mỗi quán ghé qua một cái tên riêng hay một nỗi niềm đặc biệt?

Hi,

Cậu thích một bài thơ - như đứa con của mình - phải có tên tuổi đàng hoàng nhỉ ;)).



Trầm: Bước vào nỗi nhớ của tôi đi ...


Em
qua cánh cửa nâu nặng nề của quá khứ
hãy bước vào nỗi nhớ của tôi đi.


Đi thẳng, rẽ phải
sẽ tìm thấy chiếc bàn quen của những lần hò hẹn
Đi thẳng, rẽ trái
sẽ tìm thấy chiếc bàn quen của những lần trốn chạy
hạnh phúc hay khổ đau
cũng chỉ bởi một lần trái - phải

Khúc giao mùa đã về
Em có đặt nỗi buồn lên ô cửa
nơi mưa ghé về qua
nơi nắng ghé về qua
nhưng chẳng bao giờ chạm được vào miền ký ức cũ.

Ly cafe của tháng Tư đắng ngắt
vì thiếu một chút ngọt của tình yêu
Chỉ có nước mắt,
cafe tháng Tư chẳng thốt được nên lời.
Ở chiếc bàn kế bên
một đôi tình nhân lần đầu hò hẹn
chị ngượng ngùng
anh ngượng ngùng
Loa kèn nép vào lá hát mê say.
Hạnh phúc hay khổ đau
cũng chỉ cách nhau chưa đầy gang tấc.

Nỗi nhớ
dài hay ngắn
như ngọn đèn dầu leo lét trong hốc cửa
Tất cả cũng chỉ bắt đầu vì những mê say

Trầm:
Em

qua cánh cửa nâu nặng nề của quá khứ
hãy bước vào nỗi nhớ của tôi đi.

Nơi thời gian không chạm tới
nơi nỗi buồn không chạm tới
chỉ có những phút đợi chờ vĩnh cửu của tình yêu.​

14.4.09, Cafe Trầm - 100 Trần Huy Liệu - Phú Nhuận - Tp. HCM.


Bài thơ này viết chưa biết tặng ai hết. Tặng cậu :D
 
Cảm ơn bạn về bài thơ, có những câu nghe đọng lại cảm xúc rất gần gũi. Câu hỏi của bạn làm mình nhớ lại một kỷ niệm... nhưng giờ đã xa rồi, không còn nữa.

Mình ở SG, chỉ thi thoảng ngồi quán cóc uống ly nước với vài người bạn thân. Kỷ niệm không ở cảnh mà ở người :)


Về thôi

về thôi
nước đã ngược dòng
rêu
in bóng nguyệt
đá lồng khói sương

về thôi
khép cửa vô thường
chim quên lối
gió lạc đường
mây trôi

về thôi
mộng
cũng cuối trời
bến xưa vẫn đợi
thuyền đời
lênh đênh

về thôi
mấy kiếp phiêu linh
bao nhiêu
giăng
gió
cho tình thêm đau

về thôi
nắng
sắp chuyển màu
khăn tang
ai thắt trên đầu tóc xanh

về thôi
lá đã rụng cành
thề xưa
ai giấu
trên vành môi thơm

về thôi
bóng
lại cô thôn
trăm năm lời gọi
chân
mòn dấu rêu

về thôi
khăn
áo
tịch liêu
tình/mây/non/nước
tiêu điều
bến mơ

về thôi
đời
lắm hững hờ
về thôi em
nhỉ
bao giờ thiên thu…

Cổ Dã Tử
SG 7-5-09


Bài này mình làm như để nhắc nhở chính bản thân, về thôi... quay đầu bước đi.
 
Back
Top