Ankarus
Dragon Quest
Xin phép mọi người dựng căn nhà nhỏ nơi này để post thơ. Hy vọng được quen biết nhiều bằng hữu đồng đạo.
---
Mộng thiên nữ
“Ôi!
Chén rượu Em nâng
Ta không dám uống
Sợ cạn rồi
Không còn rượu để say…”
Em cứ lặng lẽ
Cho lòng Ta bối rối
Đừng nói gì những lúc ở bên nhau
Mắt môi ơi, ngươi là phép nhiệm màu
Khi ngôn ngữ không làm tròn trách nhiệm
Buông suối tóc tay cội nguồn âu yếm
Chia mái đầu cài nghiêng nửa đời Ta
Từng ngón yêu
Nâng vẻ ngọc nét ngà
Tay đan nhẹ, mà thấy tràn hạnh phúc
Này bé bỏng! Tim hằn trên vách ngực
Xiêm y thường nào ngăn nổi tiên duyên
Em có nghe nhịp đập của tang điền
Khi dương thế
Không còn ai sánh bước
Đời lạc lõng, cũng đừng hờn gương lược
Khép bờ mi trần gian hóa diệu kỳ
Vai nghiêng chờ
Em hãy ngủ ngoan đi
Xin mộng đẹp gieo vào hồn thiên nữ
Cánh lụa hồng tình ghi vào huyết sử
Mộ trăm năm
Lưu lại một nét cười
Ta ngỡ ngàng say ngắm một làn môi
Trong vô thức hôn thầm lên mắt biếc
Nhưng run sợ cho mối tình diễm tuyệt
Bởi khi yêu
Lạc mất nửa linh hồn…
Rượu Em sầu, cho khóe mắt ai tuôn
Ta hứng trọn trên tay dày sương gió
Em biết chăng khi lời yêu bỏ ngỏ
Chẳng hẹn thề
Là không định kiếp này
Cứ lặng thầm như một giấc mơ say
Đời tỉnh giấc
Em-Ta không còn nữa…
“Em cứ giận, nhưng xin đừng khóc nhé
Lệ Em buồn thiêu đốt trái tim Ta…”
Cổ Dã Tử
SG 4-4-09
---
Mộng thiên nữ
“Ôi!
Chén rượu Em nâng
Ta không dám uống
Sợ cạn rồi
Không còn rượu để say…”
Em cứ lặng lẽ
Cho lòng Ta bối rối
Đừng nói gì những lúc ở bên nhau
Mắt môi ơi, ngươi là phép nhiệm màu
Khi ngôn ngữ không làm tròn trách nhiệm
Buông suối tóc tay cội nguồn âu yếm
Chia mái đầu cài nghiêng nửa đời Ta
Từng ngón yêu
Nâng vẻ ngọc nét ngà
Tay đan nhẹ, mà thấy tràn hạnh phúc
Này bé bỏng! Tim hằn trên vách ngực
Xiêm y thường nào ngăn nổi tiên duyên
Em có nghe nhịp đập của tang điền
Khi dương thế
Không còn ai sánh bước
Đời lạc lõng, cũng đừng hờn gương lược
Khép bờ mi trần gian hóa diệu kỳ
Vai nghiêng chờ
Em hãy ngủ ngoan đi
Xin mộng đẹp gieo vào hồn thiên nữ
Cánh lụa hồng tình ghi vào huyết sử
Mộ trăm năm
Lưu lại một nét cười
Ta ngỡ ngàng say ngắm một làn môi
Trong vô thức hôn thầm lên mắt biếc
Nhưng run sợ cho mối tình diễm tuyệt
Bởi khi yêu
Lạc mất nửa linh hồn…
Rượu Em sầu, cho khóe mắt ai tuôn
Ta hứng trọn trên tay dày sương gió
Em biết chăng khi lời yêu bỏ ngỏ
Chẳng hẹn thề
Là không định kiếp này
Cứ lặng thầm như một giấc mơ say
Đời tỉnh giấc
Em-Ta không còn nữa…
“Em cứ giận, nhưng xin đừng khóc nhé
Lệ Em buồn thiêu đốt trái tim Ta…”
Cổ Dã Tử
SG 4-4-09


