Tạp Thi Quán

  • Thread starter Thread starter Ankarus
  • Ngày gửi Ngày gửi
Hị hị, đề tài Ly Khách thì trước ta cũng có làm một bài thể loại này đây

Tây thành tửu biệt
Xin nán lại cuộc vui thêm một chốc
Trăng vừa tròn cho kịp hội đêm nay
Này nhịp phách cung đàn, này hoa cỏ nước mây
Nâng chén cạn hết say rồi lại tỉnh
Mỹ tửu sênh ca không tịch mịch
Giai nhân chi phấn tận thê lương

Sớm mai ra rũ áo lại lên đường
Chinh bào cũ gió sương đà nhuốm gội
Thế sự nan lường, nhân tâm biến đổi
Chốn phong trần vạn lối bước về đâu
Cứ ê a ngâm ngợi một đôi câu
Ai đi ở ngày sau rồi sẽ biết
Ngã thướng cô châu, Tây thành cách biệt
Ngẩng đầu trông bóng nguyệt đã tà
Nhìn quanh còn lại mình ta

Mỹ tửu sênh ca không tịch mịch. Giai nhân chi phấn tận thê lương: Rượu ngon lại có sênh ca thì không còn tịch mịch. Có người đẹp má hồng hết cả cô quạnh.

Ngã thướng cô châu Tây thành cách biệt: Ta lên thuyền đơn, xa cách Tây thành (Sài Gòn)
 
Haha... nội lực của lão thâm hậu thật, đang chiến bên kia mà vẫn sang đây uống rượu ngâm thơ được :'>
 
Rượu

Đổ nước luộc gạo chén cơm ngon
Ủ với chất men được chất cồn
Cứ lẽ càng nhiều thì càng tốt
Nên ta với rượu mối tình son!

Uống rượu được lợi cả sơn hà
Cái lợi lớn nhất từ mồm ta
Một chén rượu vào lời ngây dại
Kéo đủ cuồng phong đến nhà ta!

Uống rượu đã lợi lại càng nhanh
Cuộc đời xuống dốc cứ không phanh
Một gan hai ruột thi nhau nát
Ba thận đã hỏng súng sao lành?!

Nhanh, lợi, uống rượu thật tiện thay
Cơm củi cần chi cứ thân gầy
Nhà cửa gió bay thời thông thống
Vợ con nheo nhóc mặc ai hay!

Uống rượu cái thú thật tốt sao,
Men quỷ, thần say đâu cứ vào
Mặc kệ chuyện đời đầy ly biệt
Dương thế, âm ty khác gì nhau?!


Bài trên viết phỏng lại cho 1 bài thơ khác, cấu trúc cũng tương tự. Trình độ kém cỏi, mọi người cứ cười chê :P

Độc Hành Tửu
Một bình một rượu thật vui sao
Lãng du thời thế biết thế nào
Cô khách phiêu du thân điểm tuyết
Uống rượu độc hành hưởng tiêu dao
 
Chia sẻ với Zainor Dean một bầu rượu nhé ;;)
Bài thơ này tớ viết theo thể cổ phong :D

-------------

Mời rượu

Anh chẳng thấy
Đời người như bèo nổi
Thả cùng con nước trôi
Trăm khổ nghìn sầu đều tự chuốc
Tỉnh say một giấc một bầu không
Sông dài cuồn cuộn thuyền rời bến
Khua mái chèo lan lái ngược dòng
Cuộc vui ngắn, cứ uống đi
Cất chén lên, hạ bút nào
Ở đời như mộng cầu gì nữa?
Sao chẳng say rồi lại hát ngao
Bạn hữu ơi, bạn hữu ơi!
Núi Thú khô cằn, sông Dĩnh cạn
Hãy ngâm Quy Khứ, vứt Ly Tao
Thầy Khổng Khâu
Thầy Mạnh Tử
Nay thành gò đống ngủ bên hào
Thánh hiền tự trước như còn mãi
Thánh hiền hôm nay ở chốn nao?
Cười ngông lên, khóc cuồng lên
Mối sầu thiên cổ khó mà quên
Thơ túi rượu bầu lòng một mối
Sóng lênh đênh
Trăng bạc nấp, sáo ngọc thổi
Cảnh tình say khướt ở cung tiên
Nửa đêm gác mái hoa rơi mộng
Ngủ mạn thuyền
Chuông đề canh lậu càn khôn biệt
Yến vũ oanh ca
Nghìn non bóng chim lẻ
Đâu là nhà...

Cổ Dã Tử
SG 2-3-09
 
Chỉnh sửa cuối:
:)):)):))

Chiến bên kia chán quá, chẳng có gì vui, cơ bản đối phương đuối quá.

Mà Hàn, Phong là ai thế lão? Bài này trước tôi cũng định hỏi?
 
Trăng

Trăng ngọc Trăng ngà Trăng lẩn đâu
Trăng ơi Trăng hỡi vội chi nào
Trăng hãy vì Ta mà sáng lại
Trăng đừng le lói suốt đêm thâu

Trăng biết Ta buồn nên lặng im
Ta ngồi trong gió, gió qua thềm
Trăng còn gắng rọi lòng ai nữa
Thêm nát lòng nhau mấy nỗi niềm

Trăng cứ lửng lơ, cứ lửng lơ
Trăng này Ta hỏi có bao giờ
Ta đưa tay với Trăng rơi mất
Trăng ngủ ao nhà, Ta ngủ mơ

Trăng có buồn không, có buồn không
Ta buồn muốn đứt mấy tơ lòng…

Cổ Dã Tử
SG 11-3-09

Trăng (kỳ II)

Trăng ở trên trời để mà chi?
Sáng mãi bao năm có được gì?
Hay đã theo chân người lữ khách?
Có còn soi biệt kẻ phân ly?

Ai vẫn ôm trăng mộng ả Hằng
Gối hồn lên mộng bụi trần giăng
Bao lâu một giấc phù sinh nhỉ,
Tỉnh dậy nhìn xem có phải rằm?

Có ánh trăng nào chẳng khuyết đi
Như người gặp gỡ phải chia ly
Đêm nay ai biết trăng mờ tỏ,
Trăng có như ai nghĩ ngợi gì?

Trăng ơi! Trăng sáng cho ai đấy?
Có phải cho người mộng chửa tan?

Cổ Dã Tử
SG 1-7-09
 
Chỉnh sửa cuối:
Nguyệt lệ

Ta đi đi mãi dưới Trăng khuya
Trăng mãi theo ta chẳng chịu lìa
Cảm mến tình Trăng ta đứng lại
Gởi vào trong gió nụ hôn kia.

Thẹn thùng Trăng bỗng trốn sau mây
Ta cũng vờ như chẳng thấy ngay
Hé mắt Trăng nhòm ta đắm đuối
Tự đâu sương thấm ướt vai gầy.

Nếm thử giọt sương vừa mới rớt
Sương sao mặn nóng lại cay nồng?
A ha! ta biết rồi! Trăng khóc!
Có phải nàng đang hạnh phúc không?
 
"Cõi Riêng hôm nay chỉ là của chúng mình
Đêm tháng Sáu, trời cao, trong, xanh biếc
Miệng anh cười dịu hiền, mắt em nhìn lúng liếng
Cõi Riêng đêm nay, in dấu chuyện chúng mình.
"

*​

Người ta yêu nhau rồi chia tay
Đôi khi, chẳng vì những điều gì cụ thể
Chỉ là,
những lý lẽ sáo mòn của trái tim.

*​

Cõi Riêng em, giờ còn lại một mình
Vẫn lặng lẽ dạo những khúc đàn buồn tẻ
Không anh, không tình yêu, không nỗi nhớ
Cõi Riêng nhạt nhòa, lẫn vào những đắng nghét cafe.

Đôi người đến rồi đôi người đi
Người khách quen ở chiếc bàn đối diện
Lặng lẽ nhìn, lặng lẽ thở dài, rồi lặng lẽ quay đi
Cafe nguội ngắt. Chẳng ai chờ.

Cõi Riêng ạ,
Nỗi nhớ như dao đâm, tình yêu như thuốc độc
Bỏ bùa nhau bằng những hứa hẹn, đợi chờ
Hợp rồi tan
Người là chứng nhân sao chẳng nói đôi lời?

Người đàn bà em quen đang ngồi khóc
Rũ rượi, u hoài, đau đớn bởi tình yêu
Ừ khóc đi, cho đôi lần bớt dại
Tình yêu chẳng là tất cả (nhưng lại là tất cả), thật đấy.

Đêm tháng Sáu cuối cùng, người nhớ cho
Cõi Riêng giờ chẳng phải của riêng người
Tình yêu chết, người chết, ta vẫn còn
Cô đơn chẳng phải liều thuốc độc.
(Chỉ là đợi chờ, nhân thêm nữa mà thôi)



Cafe' Cõi Riêng, một ngày cuối cùng quay quắt giữa nắng mưa bất thường của tháng Sáu.
 
Đời

Người bảo ta say, ta chẳng say
Ta cười, ta khóc, hóa ta hay
Thằng đấm thằng xoa, nào vì nghĩa
Cũng vị nhau thôi, lụy chữ tiền.

Ngậm ngùi nốc cạn chén tiêu dao
Tri kỉ ngàn năm được mấy người?
Biển nhân gian sáu tỉ, mấy vạn người
Sao ta vẫn cô đơn?
 
Ai nhờ đêm đưa cơn mơ vàng
Hồn nào lang thang sầu chưa tan
Có phải lạc bước cõi tục niệm
Riêng trăng đê mê bên cung đàn

:)) đặt trước cục gạch, khi nào có hứng sẽ viết tiếp
 
heart_stringA.jpg



Ai nhờ đêm đưa cơn mơ vàng
Hồn nào lang thang sầu chưa tan
Có phải lạc bước cõi tục niệm
Riêng trăng đê mê bên cung đàn


Há phải sầu thương trăng giăng lên
Nhuốm tiếng tơ vương nặng tiếng đàn
Phiêu diêu hồn phách người lữ khách
Tỉnh giấc du miên phất nét trần.

Tỳ bà một tiếng thơ ai oán
Nuột nà như thả câu than
Mây ngừng đi, nước ngừng đi
Tuổi trăng đọng lại nơi "Lầu Nghinh Xuân"






==

Hy vọng ko làm đứt đoạn ý thơ :D
 
Mình thì khoái làm kiểu thất ngôn tứ tuyệt nhưng có ít bài đúng theo Đường luật lắm vì rất khó. Còn mình chủ yếu làm thơ để giải tỏ nỗi lòng thôi.

Tiêu sầu

- Lãng Tử Khách -

Buồn đời mượn rượu vứt chua cay

Đêm trắng canh tàn khói thuốc bay.

Ngây ngất cơn mê Hằng đến rước

Ngà ngà lúc tỉnh Cuội tìm say.

Cười đời sao lắm tình ai oán?

Ngấn lệ thương nhiều phận xót đau.

Dốc cạn tâm tư bình hết rượu

Ly bôi cạn chén giải tiêu sầu ./.
 
Cô đơn

- Lãng Tử Khách -

Tôi về đây nơi gác vắng đìu hiu

Không người thân, không bạn bè chiến hữu..

Nghe cô đơn ôm lấy hồn hiu quạnh

Thoáng đượm buồn tôi thấu sự cô liêu.

Ở nơi đây không tách trà ấm bụng

Không cà fê đượm sầu khói thuốc bay.

Không tiếng nhạc cho vơi buồn ta thán

Tôi lặng im chìm giữa mộng tiêu diêu.

Ôi xa rồi phố xá người đông đúc

Bao buồn vui chìm cùng rượu men say.

Thôi xa rồi tình đầu còn day dứt

Ở nơi này sao vẫn còn chưa nguôi ?/.


Đêm buồn trong căn phòng cô quạnh.
 
Xỉn quá rồi, thả hồn theo nàng thơ thôi:


Túy Ca

Đêm khuya ngắm ánh trăng già
Nghĩ đời phiêu bạt, bôn ba cũng nhiều
Ô sao chỉ vẫn túp lều
Một ao muống nhỏ, lìu xìu nương khoai
Đói no đủ tạm qua ngày
Tuy lâu cũng có chén cay giải sầu
Uống một mình, bạn có đâu
Ai thèm rượu nhạt, muống sâu, khoai sùng
Bạn chi với kẻ khốn cùng
Bạn chi mấy kẻ khùng khùng điên điên.

Khi say ta trở thành tiên
Khi say ta thấy cõi thiên cũng gần
Này người dưới thế thấy chăng
Ta đi một bước cũng gần trăm năm.

Đêm nay trăng đã qua rằm
Ta say ta lại lăn nằm dưới trăng.
-----
Trong mơ ta thấy ả Hằng
Dìu ta lạc bước tới gần Nguyệt cung ????
 
Hay!
Đã say ngất ngư rồi thì ngủ đủ 24 tiếng tới khuya mai tỉnh rượu thì nỗi cô đơn lại tràn về. Lại mưa đêm nữa chứ. Buồn quá:

Mưa đêm nhà em.

Lối nhỏ nhà em phố vắng teo
Đường đêm lạnh lẽo mảnh trăng treo.
Đơn côi gối chiếc người cô quạnh
Hoang lạc loan phòng kẻ vui theo.

Mưa khóc buồn than tình nhân thế
Gió cười sầu khổ kiếp con người.
Bâng khuâng chốn cũ xa tầm mắt
Thương nhớ từ nay vĩnh biệt ngươi./.
 
Cả ngày hôm nay mệt mỏi, đọc bài lúc chiều rồi mà chưa có tâm trạng để reply. Bây giờ ăn no ngủ đủ rồi nên trả lời bài các bạn tí, hihi.

@jimmyjckhoa: Ý bạn nói là thể Đường Luật Thất Ngôn Bát Cú phải không? Vì bài bên dưới của bạn là viết theo thể đó (dù còn hơi sai vài chỗ), còn Thất Ngôn Tứ Tuyệt chỉ có 4 câu thôi (tứ tuyệt mà).

@nammannamman: Bài thơ của bạn nửa đoạn trên giản dị bình phàm còn nửa đoạn dưới ý tình phóng khoáng thanh nhàn, đọc thích thật.

P/s: Cái ava hình như là chữ "ta là ai?" thì phải, bây giờ mới lưu ý. Hình hơi bé nên nhìn không rõ lắm.
 
Cố bằng hữu Ăn Cà Rốt có còn nhớ Dark Aragorn này o? ;))

Góp 1 bài thơ, tuy o xuất sắc lắm, nhưng mình rất thích, hợp với suy nghĩ và tính cách của mình

Tôi nghĩ tình yêu như một chuyến đi đường
Khi dừng lại có nghĩa là chấm hết
Bởi cái được luôn luôn là cái mất
Như cuộc đời năm tháng khác gì đâu
Hạnh phúc là những gì đã trao được cho nhau
Sao chúng ta không hiểu những điều đơn giản ấy
Tình yêu muốn trao đi mà còn ngần ngại
Để chuyến xe phải dừng lại giữa đường
Những ai đang yêu và sẽ yêu
Xin hãy nghe một lời tôi nói lại
Đừng đến với người yêu mang theo lòng tự ái
Đừng tính toán để rồi ân hận xót xa
Con sóng trôi đi có trở lại cùng ta?
Tình yêu ra đi có xem là vĩnh viễn
Bát nước đổ khó đong cho đầy miệng
Sự hối hận muộn màng nào có ích gì đâu
Vết thương trên cánh tay trời trở rét thì đau
Vết thương lòng chẳng định kỳ như vậy
Bởi trong ta trái tim của tuổi trẻ
Và ngoài kia con gió vẫn thổi vào
Khi nẻo đường không bước được bên nhau
Khi từ giã tuổi thanh xuân nồng nhiệt
Khi trống trải trong lòng ta sẽ tiếc
Những chuyến xe không đi đến tận cùng.
 
Back
Top