Tạp Thi Quán

  • Thread starter Thread starter Ankarus
  • Ngày gửi Ngày gửi
Bóng đông

Thu già nhượng bóng đông sang
Đường chiều lá úa ngỡ ngàng tiễn đưa
Bắt đầu xa vắng cơn mưa
Trời buồn nhạt nắng, lưa thưa gió về.

Cõi lòng lạnh giá tái tê
Tuổi đông ngấp nghé: mải mê bụi trần
Đêm trường lấp lánh trăng ngân
Sương sa ướt đẫm cả sân rêu đầy.

Phá tan giấc mộng vừa xây
Một tia nắng ấm xuyên cây khẽ cười
Chào ngày mới, ngày đẹp tươi!
Ngẩng đầu bỗng thấy cả trời trong xanh.
 
Xin mạn phép làm 1 bài :D

Người đẹp trên đời nhiều như cát
Em nghĩ em là người đẹp nhất?
Với anh em chỉ là hạt cát
Em lót đường anh trên sa mạc
 
Thơ Say

Say
Vội nói những lời rất thật
Chửi thói đời sao bạc
Bạc như vôi

Không Say
Lấp miệng cười
Hối hả tháng ngày trôi
Mải miết với những Công – Danh - Lợi - Lộc.

Say
Biết khóc khi buồn
Và cười nghĩa là vui
Chẳng lẫn lộn.

Không say
Vui buồn cũng khóc
Buồn vui cũng cười
Mặt tỉnh, không say, nhưng lại say?!


Say
Cười cười, nói nói
Đập vỡ chén, quát tháo om xòm
1 + 1 ra 2, hình như thế?!

Say
Quay quay, cuồng cuồng
Kẻ im lìm (nghĩ đời đen bạc?)
Kẻ nói cười (chửi rủa cõi trần ai?)

Không say
Giữ nét môi bảng lảng nụ cười
Buồn?
Vui?
Ai biết!
Lòng người khó đo.
1 + 1, nhất định chẳng là 2.


Say – Không say
Say mà không say
Không say mà lại say

Say – Không say
Tự mình biết!


Nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm!
 
Đà Lạt anh đến một chiều đông
Nắng nhè nhẹ rơi sưởi ấm lòng
Một sớm sương mờ giăng khắp lối
Lạc bước ai đi dạo vườn hồng.

Rảo gót tìm thăm cô em gái
Em còn đứng bán tranh thêu không
Bé ơi tên gì anh quên mất
Mà hoa đua nở sau chàng đông.
 
VỊNH NHÀNH LAN
Gió đông hây hẩy lá phây phây
Rung rinh một nhánh tím hoa cà
Kẽ đá trờ trơ nghênh tuế nguyệt
Cội cấy khô khốc dáng thân xanh
Gió thốc mưa sa đây hoa đợi
Cô đơn một rẻo chẳng bướm ong
Hoa tàn cánh rơi cơn gió cuốn
Vào tay quân tử biết trân hoa
 
Nguyệt quế một nhành hương đẩy đưa
Chôn vùi giấc ngủ dưới hàng dừa
Men say còn chút dư âm cũ
Mãi mãi chôn vùi dưới huyệt xưa.
 
Mấy ngày nay ngồi đọc lại chuyện về Tây Thi , Dương Quí Phi , bỗng nhiên có hứng làm 1 bài :
Anh hùng ngạo nghễ trong thiên hạ
Xưa nay khó qua ải mĩ nhân
Hồng nhan họa thủy từ bao thuở
Muôn đời chỉ hại nước hại dân
Nhưng trên đời lại mấy ai hiểu được
Nghiêng nước nghiêng thành có tội đâu
Phần nhiều do số phận đưa đẩy
Tự cổ hồng nhan ai bạc đầu ?
 
Mình thích thơ tình hiện đại , sáng tác cho anh em nghe :>

Đếm Sao
Một ngôi , hai ngôi , rồi ba ngôi ...
Lẳng lặng nhìn lên , ngắm sao trời
Mình cùng ngồi ngắm sao em nhé
Em cười : ừ thì ngồi ngắm sao đi

:">
 
Một cô hai cô lại ba cô
Cô mắt hí, cô răng lại hô
Lui tới tới lui. Cô giữa được!
Nói nhiều một chút. Miệng bô bô.
 
Gắng gượng truyền tải cảm xúc sang từng con chữ, nhưng gần như quá khó... đã hơn tháng nay bài thơ cũng chỉ mới thêm được một câu. Có lẽ vốn liếng của mình đã cạn kiệt rồi, không phải là thứ gì khác ngoài tâm ý.

Nhân sinh đắc ý tu tận hoan
Mạc sử kim tôn không đối nguyệt...
 
Nhân sinh thế thượng thùy vô nghệ
Lưu đắc đan tâm chiếu hãn thanh

Nửa đời dù đắp chiếu manh
Vui tay vẫn bẻ được cành hoa mai.
 
Thơ hay ở chỗ bất ngờ
Người hay ở chỗ đêm mơ xuất tình
Thơ tài trong sáng cao minh
Người tài trong tối xuất ... khẩu rào rào
Kim đâm vào thịt thì đau
Thịt đâm vào thịt nhớ nhau suốt đời
Anh hùng dũng mãnh tuyệt vời
Làm thơ sớm tối spam chơi nhiệt tình
Thiên tài trác tuyệt thông minh
Văn chương lai láng cũng rình xì pam
 
...
Kim đâm vào thịt thì đau
Thịt đâm vào thịt nhớ nhau suốt đời
...
Là cái gì vậy?
Chỉ có câu đố
"Dao đâm vào thịt thì đau
Thịt đâm vào thịt mau mau tìm giường"
Là con mắt thôi mà =))
 
bác này ngây thơ nhỉ?
Nguyên văn của nó từ Trinh Tùng Truyện - Bàn Tải Cân mà ra:
"“Kim đâm vào thịt thì đau
“Thịt đâm vào thịt nhớ nhau suốt đời
“Anh hùng dũng mãnh tuyệt vời
“Cũng là nhỏ bé trong môi nhân tình
“Thiên tài trác tuyệt thông minh
“Cũng là ngờ nghệch bên mình mỹ nhân...”

một trong những đoạn thơ hay nhất.
 
bác này ngây thơ nhỉ?
Nguyên văn của nó từ Trinh Tùng Truyện - Bàn Tải Cân mà ra:
"“Kim đâm vào thịt thì đau
“Thịt đâm vào thịt nhớ nhau suốt đời
“Anh hùng dũng mãnh tuyệt vời
“Cũng là nhỏ bé trong môi nhân tình
“Thiên tài trác tuyệt thông minh
“Cũng là ngờ nghệch bên mình mỹ nhân...”

một trong những đoạn thơ hay nhất.

Bây giờ mới biết đó là thơ có tác giả đàng hoàng chứ trước giờ cứ nghĩ nó là câu đố do ông cha ta " sáng tạo ra" :D
Cảm ơn nhé.
 
Đừng quên ...

Đừng quên em nhé ngôi trường xưa
Những tan trương về ai đón đưa
Cả cành phượng vĩ reo trong gió
Thoát chốc đã trôi, biết bao mùa!!

Đừng quên em nhé tuổi mười lăm
Chuyện tình chớm nở như trăng rằm
Ba năm nhìn lại xa xôi quá
Mắt người sao mãi nhìn xa xăm....

Đừng quên em nhé tuổi đôi mươi
Khi em bước chân về nhà người
Khoác áo cô dâu, dặm từng bước
Vui trong nước mắt, sao không cười ?

Finalbaby

Các anh cho vài cái ý kiến nhá. Lâu rồi mới làm lại...
 
LỖI...

Cả hai chúng mình chẳng có lỗi gì đâu.
Khi tình yêu đã một lần tan vỡ.
Vẫn yêu nhau mà đành dang dở.
Cả hai chúng mình chẳng có lỗi gì đâu.

Cả hai chúng mình đều có lỗi với nhau
Anh đã quên em để em mơ kẻ khác
Em thì quên đi tưởng tình kia đã nhạt
Không ngờ còn lại vết thương đau.

Nhức nhối nhiều bởi đã rất lâu
Trái tim ai đã bắt đầu nồng cháy
Anh muốn nói yêu em như xưa ấy
Đã vỡ rồi đâu còn được lành nguyên?

Có bao giờ hàn gắn được trái tim
Anh đừng nói cho lòng em thổn thức
Em biết anh đã nhiều lần day dứt
Anh buồn, em còn buồn nhiều hơn.

Trước em buồn vì đã mất anh
Nay lại buồn vì anh khơi chuyện cũ
Lấy lại làm sao niềm tin đã sụp đổ
Hãy quên em và đừng nói yêu em.
 
Vô Đề...

Những lúc bên em là dĩ vãng
Giờ xa xôi mãi vẫn còn yêu
Để anh cô quạnh nhơ em nhiều
Để anh ở lại ngóng người yêu
Những lúc say sưa chiều cả buổi
Nỗi buồn xâu kín lúc nào nguôi
Oán trách thời gian như dòng suối
Nước chảy qua rồi chở lại chăng ?

bài thơ này lúc vô vọng nhất mình đã làm nó, đây là cảm xúc thật của mình, từng câu, từng chữ đều xuất phát từ trong nỗi tuyệt vọng...
 
Con đường


Nếu anh đi với người yêu
Chỉ mong anh nhớ một điều nhỏ thôi
Con đường ta đã dạo chơi
Xin đừng đi với người nào khác em

Hàng cây nay đã lớn lên
Vươn cành để lá êm đềm chạm nhau
Hai ta không biết vì đâu
Hai con đường rẽ ra xa nhau hoài

Nếu cùng người mới dạo chơi
Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu.

(Phan Thị Thanh Nhàn)
 
mình post 1 số bài của mình vô đây nha mình làm lâu rùi nhưng ko có chỗ cất :D

có em

Đường anh đi gập ghềnh đầy sỏi đá

Lắm chông gai mà chẳng có hoa hồng

Đường anh đi họ bảo quá viển vông

Sẽ chẳng đến đâu,sẽ chỉ là thất bại

Họ còn nói anh chỉ là ngây dại

Quyết định trẻ non sẽ chẳng đến đâu

Họ còn nói anh chẳng biết nông sâu

Cứ cố chấp đâm đầu vào gian khó

Họ cứ nói , anh coi là chuyện nhỏ

Anh chẳng quan tân họ kia nói những gì

Con đường khó anh thích vẫn cứ đi

Miễn sao bên anh có em là được

Miễn sao anh và em cùng bước

Sẽ luôn luôn như thế phải ko em

Sẽ như vậy dù phía trước nhá nhem

Thì với anh em chính là ánh sáng

Em chính là 1 vầng dương ló rạng

Thay thế mặt trời soi sáng cho anh

Em sẽ khiến mọi thứ có màu xanh

Màu cầu vồng và cả màu sự sống

Đi cùng em anh thấy đường thật rộng

Đường thênh thang tiếng chim hót rộn ràng

Đi cùng em anh chẳng thấy vội vàng

Chỉ chầm chậm để cầm tay em mãi

Đi với em anh sẽ vờ khờ dại

Để em còn lo lắng quan tâm

Đi bên em anh sẽ cố thâm trầm

Để lúc đó em ngây thơ ngốc nghếch

Để ta thành 1 đôi ko lệch

Để mãi song song bước trên 1 con đường
.
___________Auto Merge________________

.
vô đề

Tôi yêu em lặng lẽ chẳng 1 lời
Đi bên em cầm bàn tay nhỏ bé
Tôi hôn em cũng chỉ là nhè nhẹ
Như biển kia hôn bờ cát dịu dàng
Tôi yêu em mà như thể mơ màng
Như yêu 1 người mà tôi chẳng xứng
Tôi yêu em và âm thầm chịu đựng
Cả khi em sánh bước ai kia
Và cả khi em và hắn chia lìa
Tôi vẫn yêu em 1 lòng 1 dạ
Tôi yêu em 1 tình yêu thật lạ
Giống con chiên yêu đức chúa tuyệt vời
Tôi yêu em và chẳng thể tách rời
Suy nghĩ của tôi :về em vậy đó
Tôi yêu em bằng trái tim thật nhỏ
Vỡ tan ra vì 1 thứ lớn lao
Đối với tôi em là biển dạt dào
Còn tôi chỉ là 1 con cá nhỏ
Đang chiến đấu với những con cá nọ
Cố tranh giành 1 chút biển khơi
Cố cho mình có 1 trốn 1 nơi
Trong lòng biển bao la ,là em đó
Nhưng tôi chỉ là 1 con cá nhỏ
Làm sao giành, đc cả biển khơi
Làm sao có em,trọn cả đời
Xin em hãy chỉ ,cho tôi 1 lối
Em hãy đừng bước chân đi quá vội
Để nơi đây 1 thằng ngốc thẫn thờ
Để cho anh khỏi mãi đợi chờ
Mong nụ cười em quay đầu trở lại:)​
 
Chỉnh sửa cuối:
Back
Top