Sao FB vô k đc ?
Bệnh viện . Bệnh viện . Ta ghét cái chỗ này . Vừa buồn vừa chán vừa nản vừa vô dụng vừa thần kinh vừa bệnh tật .
Hai ngày , k ngắn , k dài , lưng chừng . Ừ . Lưng chừng . Kéo nửa này nửa kia lúc gần lại , lúc xa đi . Tình cảm cũng thế , con người cũng thế . Cái chết , sự sống cách nhau năm bảy bước , nghe ngắn nhỉ ?
Lúc này , thấy ai là bạn , ai là người dưng , ai là người , ai là quỷ . Điển hình là ta bệnh k lấy sách đc , chúng mày chỉ biết đổ mọi thứ lên đầu tao , làm cái này đi , làm cái kia đi . Ờ , ai bảo ai nói gì cũng cứ cười . Ngu ráng chịu . Thôi kệ .
Hôm qua đại xui , làm bể hai cái ly , rớt đt vào bồn rửa mặt , báo hại CKL k có xe về . Tối ngủ cái kiểu một người vì mọi người , mọi người mặc xác mình , nóng bỏ mom , chưa kể thằng cha cạnh cửa sổ cứ mở cải lương , nghe phát cáu .
Trằn trọc . Trằn trọc . Nhớ . Nhớ . Nhớ lắm . Mấy lần muốn gọi , rồi lại buông . Rồi gọi , muốn nghe thứ k muốn nghe , nghe rồi cuối cùng nằm trong một mớ suy nghĩ hỗn tạp . Đau đầu . Ừ . Ai bảo . Ngu ráng chịu .
Nhạt . Ừ . Nhạt nhạt . Tại mình . Biết . Ai bảo . Ngu ráng chịu .
Sim mới . Đt đi mượn . TRong đầu chỉ có số của một vài người thân thiết và một vài người mình nghĩ là thân thiết nhưng có lẽ họ k thỏai mái với cái cách mình nghĩ . Ôi , nghĩ lung tung gì thế . Nghĩ xấu người khác là có tội , Chúa sẽ phạt , quăng xuống địa ngục ăn tối với quỷ đấy . Haha .
Wireless rất ư là chập chờn . Có khi post cái này mất cũng nên .
Nhớ HPH . Nhưng sao trống thế , nhìn như cái nhà hoang , k có tí lừa , ngó vào chỉ thấy đá đá đá , gió gió gió , dửng dưng .
Giật mình . Tỉnh giấc . Hồn buông lơi .
Ừ . Ai bảo . Ngu ráng chịu .